Nguyễn Trần Xuân Lộc
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Viết đoạn văn khoảng 200 chữ về cảm nhận của em về cảm hứng chủ đạo và chủ đề của bài thơ ở phần Đọc hiểu.
Bài thơ "Bến đò ngày mưa" gợi lên một bức tranh thiên nhiên và con người trong không gian mưa buồn, cô đơn và tĩnh lặng. Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là nỗi buồn thấm đẫm trong khung cảnh thiên nhiên và con người. Hình ảnh bến đò trong cơn mưa gợi lên sự trống trải, lạnh lẽo, không chỉ về mặt không gian mà còn phản ánh tâm trạng cô đơn, lẻ loi của con người. Mưa làm cảnh vật trở nên mờ nhạt, tạo cảm giác xa cách, nhấn mạnh sự lặng lẽ của bến đò và con người nơi đây. Chủ đề của bài thơ là sự cô đơn, nỗi buồn và những cảm xúc man mác trước dòng chảy của thời gian. Hình ảnh con người thoáng xuất hiện rồi lại biến mất càng làm nổi bật sự vắng lặng của không gian. Tác giả đã khéo léo sử dụng thiên nhiên để truyền tải những cảm xúc tinh tế, khiến người đọc cảm nhận được nỗi buồn sâu lắng trong lòng mình khi đối diện với sự trống trải và dòng chảy vô tình của cuộc sống.
---
Câu 2: Viết bài văn nghị luận (khoảng 400 chữ) bàn về ý nghĩa của quê hương đối với cuộc đời mỗi con người.
Quê hương luôn giữ một vị trí thiêng liêng trong lòng mỗi con người. Đó không chỉ là nơi ta sinh ra và lớn lên mà còn là chốn lưu giữ những kỷ niệm đẹp đẽ của tuổi thơ, gia đình và những người thân yêu. Dù đi đâu, về đâu, hình ảnh quê hương luôn in sâu trong tâm trí, trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc.
Trước hết, quê hương là cội nguồn của mỗi con người. Đó là nơi nuôi dưỡng chúng ta cả về thể chất lẫn tâm hồn, nơi chứa đựng những giá trị truyền thống, văn hóa và bản sắc dân tộc. Những lời ru của mẹ, cánh đồng lúa chín vàng, dòng sông êm đềm hay con đường làng thân thuộc – tất cả đều tạo nên một phần không thể thiếu trong ký ức của mỗi người.
Bên cạnh đó, quê hương còn dạy chúng ta những bài học quý giá về tình yêu thương, lòng biết ơn và trách nhiệm. Khi ta trưởng thành, những ký ức về quê hương trở thành động lực để phấn đấu, để không ngừng vươn lên trong cuộc sống. Nhiều người dù có đi xa vẫn luôn hướng về quê hương, mong muốn đóng góp và xây dựng nơi mình đã sinh ra ngày càng phát triển.
Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, một số người có xu hướng quên đi nguồn cội, chỉ mải mê chạy theo cuộc sống bận rộn mà quên mất giá trị của quê hương. Điều đó khiến họ đánh mất một phần quan trọng trong tâm hồn mình. Vì vậy, mỗi chúng ta cần biết trân trọng, giữ gìn và phát huy những giá trị tốt đẹp của quê hương, dù ở bất cứ nơi đâu.
Tóm lại, quê hương không chỉ là nơi ta lớn lên mà còn là điểm tựa tinh thần, là cội nguồn của những giá trị sống tốt đẹp. Yêu quê hương không chỉ là nhớ về nó mà còn là hành động để góp phần xây dựng quê hương ngày cà
ng giàu đẹp hơn.
Câu 1: Xác định thể thơ của bài thơ trên.
Bài thơ "Bến đò ngày mưa" được viết theo thể thất ngôn tứ tuyệt (mỗi câu 7 chữ, các khổ 4 câu).
Câu 2: Đề tài của bài thơ này là gì?
Bài thơ miêu tả khung cảnh bến đò vào một ngày mưa, khắc họa không gian ảm đạm, lạnh lẽo và con người nơi bến đò trong thời tiết mưa gió.
Câu 3: Phân tích tác dụng của một biện pháp tu từ mà em thấy ấn tượng trong bài thơ.
Biện pháp nhân hóa được sử dụng trong câu:
"Trên bến vắng, đắm mình trong lạnh lẽo"
Cụm từ "đắm mình trong lạnh lẽo" gợi tả bến đò như một sinh thể cô đơn, buồn bã giữa trời mưa. Nhân hóa giúp cảnh vật trở nên sống động hơn và làm tăng cảm giác cô quạnh, lạnh lẽo của không gian.
Câu 4: Bức tranh bến đò ngày mưa được tác giả miêu tả qua những hình ảnh nào? Những hình ảnh đó gợi cho em cảm nhận gì?
Những hình ảnh miêu tả bến đò ngày mưa gồm:
Tre rũ rợi, chuối bơ phờ → Thiên nhiên cũng ủ rũ, buồn bã.
Bến vắng, quán hàng không khách → Không gian tĩnh lặng, vắng vẻ.
Người đội thúng đến chợ, con thuyền ghé chở → Sự sống vẫn tiếp diễn nhưng lặng lẽ, âm thầm.
Những hình ảnh này gợi lên cảm giác cô đơn, hiu quạnh và tĩnh lặng trong một ngày mưa.
Câu 5: Qua bức tranh bến đò ngày mưa, bài thơ đã gợi lên tâm trạng, cảm xúc như thế nào?
Bài thơ gợi lên cảm xúc buồn man mác, cô đơn và tĩnh lặng. Mưa làm không gian thêm lạnh lẽo, con người xuất hiện nhưng chỉ thoáng qua, làm tăng sự trống trải của bến đò. Bài thơ mang đến nỗi buồn thấm đẫ
m trong cảnh vật và con người.