Chu Khánh Vy
Giới thiệu về bản thân
Trong cuộc sống mỗi người đều từng phạm phải sai lầm . Nhưng nhờ đó mà chúng ta đã rút ra những bài học ý nghĩa về cuộc sống và từ đó chúng tôi đã sống tốt hơn mỗi ngày.
Đó là kỷ niệm xảy ra khi tôi học lớp 5. Dù con gái tự thân tôi lại rất nghịch ngợm . Một lần trong giờ ra chơi tôi và nhóm bạn thân trong lớp rủ nhau ra ngoài cổng trường mua quà vặt . Nhưng không may chúng tôi bị cô chủ nhiệm bắt gặp . Nhưng cô không quát lắm hay trách phạt chúng tôi . Cô chỉ yêu cầu chúng tôi nhanh chóng trở lại lớp . Vào tiết sinh hoạt cuối tuần , cô chủ nhiệm đã nghiêm túc phê bình chúng tôi trước cả lớp . Tôi cũng nói lắm sẽ gọi điện và trao đổi với phụ huynh . Khi đó , tôi cảm thấy lo lắng và sợ hãi vô cùng . Mấy hôm sau , cô đã điện cho mẹ tôi . Sau khi cô giáo đã gọi điện cho mẹ tôi xong , mẹ tôi đã bỏ tôi ra để nhắc nhở . Nhưng khi đó , tôi đã có thái độ và lời nói không lễ phép với mẹ. Tối hôm đó , bố đi làm về . Có vẻ bố đã viết câu chuyện xảy ra vào buổi chiều . Bố của tôi vào phòng đọc sách để trao đổi . Bố nghiêm khắc phê bình thái độ đó của tôi . Và kể lại kỉ niệm khi tôi còn thơ ấu , mẹ đã phải thức suốt đêm để chăm sóc cho tôi ở bệnh viện khi tôi bị ốm . Những điều bố nói khiến tôi nhận ra lỗi lầm của bản thân . Sáng hôm sau khi mẹ đi làm về , tôi ngập ngừng chạy đến ôm lấy mẹ , xin lỗi mẹ : "Mẹ ơi , con xin lỗi mẹ vì đã có thái độ vô lễ với mẹ . Con hứa sẽ chăm chỉ học tập , không ham chơi nữa ạ !". Nước mắt tôi cứ thế rơi lúc nào chẳng hay . Mẹ cũng xoa dịu và an ủi tôi : "không sao đâu con , chỉ cần con nhận ra lỗi lầm của mình là được " .
Kỷ niệm về lỗi lầm khi đó đã giúp tôi có được bài học quý giá . Tôi cũng hiểu được rằng cho dù có thế nào . Bố mẹ cũng luôn yêu thương và bao dung tôi vô điều kiện . Lỗi lầm dù có to lớn đến đâu , thì đối với bố mẹ cũng có thể tha thứ .