Ma Thị Quỳnh Trang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Ma Thị Quỳnh Trang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong nền văn học trung đại Việt Nam, Truyện Kiều của Nguyễn Du là một kiệt tác bất tử. Tác phẩm không chỉ thành công về nghệ thuật mà còn khắc họa sâu sắc số phận con người, đặc biệt qua nhân vật trung tâm Thúy Kiều. Kiều là hình tượng tiêu biểu cho vẻ đẹp toàn diện và bi kịch của người phụ nữ trong xã hội phong kiến. Nguyễn Du miêu tả Kiều bằng bút pháp ước lệ nhưng vẫn thấy được sự nổi bật: “Làn thu thủy, nét xuân sơn Hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh” Kiều đẹp cả sắc lẫn tài. Nàng có nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, đôi mắt trong như nước mùa thu, lông mày thanh tú như núi mùa xuân. Không chỉ vậy, Kiều còn “sắc đành đòi một, tài đành họa hai”. Nàng giỏi cầm, kỳ, thi, họa, đặc biệt tài đàn của nàng khiến ngay cả gió và trăng cũng phải say mê.

Vẻ đẹp ấy không chỉ ở ngoại hình mà còn ở tâm hồn. Kiều là người hiếu thảo, thủy chung, trọng tình trọng nghĩa. Khi cha và em bị vu oan, nàng sẵn sàng bán mình chuộc cha, hi sinh hạnh phúc cá nhân vì gia đình. Nguyễn Du từng nhận định: “Chữ tài liền với chữ tai một vần”. Vẻ đẹp và tài năng của Kiều lại chính là nguyên nhân đẩy nàng vào bi kịch.

Ngay từ đầu, Kiều đã gặp gỡ Kim Trọng và có mối tình đẹp nhưng dang dở. Sau đó, nàng lần lượt rơi vào tay Mã Giám Sinh, Tú Bà, Sở Khanh, bị lừa gạt, bị đọa đày nơi lầu xanh. 15 năm lưu lạc, Kiều nếm trải đủ mọi đắng cay, tủi nhục của một người con gái “thân phận đàn bà” trong xã hội trọng nam khinh nữ.

Bi kịch của Kiều không chỉ là bi kịch cá nhân mà còn là bi kịch của cả một thời đại. Đồng tiền, quyền lực và lễ giáo phong kiến đã chà đạp lên nhân phẩm con người, đặc biệt là người phụ nữ.

Dù bị vùi dập, Thúy Kiều không buông xuôi. Trong suốt 15 năm, nàng luôn giữ được khát vọng sống, khát vọng được yêu thương và được làm người lương thiện. Chi tiết Kiều gặp lại Kim Trọng ở cuối truyện cho thấy niềm tin vào tình yêu và nhân nghĩa vẫn chưa tắt. Nguyễn Du không để Kiều chết trong đau khổ. Việc cho Kiều đoàn tụ với Kim Trọng, dù không trọn vẹn, là cách nhà thơ gửi gắm niềm tin vào công lý và lòng nhân đạo.

Thúy Kiều là hình tượng tiêu biểu cho người phụ nữ tài sắc nhưng bất hạnh trong xã hội cũ. Qua nhân vật này, Nguyễn Du vừa tố cáo xã hội bất công, vừa thể hiện tư tưởng nhân đạo sâu sắc: trân trọng vẻ đẹp con người và cảm thông cho nỗi đau của họ. Đến nay, Kiều vẫn sống trong lòng người đọc vì ai cũng thấy một phần mình trong nàng — khát khao được yêu, được sống đúng với giá trị của mình.

Rùa và Thỏ Thi Chạy Rừng kia có thỏ nọ Chạy nhanh hay khoe khoang Gặp rùa đi chậm rãi Liền buông lời chê bai Rùa rằng: “Thôi thi nhé Xem ai về đích trước” Thỏ cười: “Chuyện dễ ợt Rùa bò sao thắng ta” Đến ngày đua bắt đầu Thỏ phóng nhanh vun vút Thấy đường còn xa lắm Liền ngủ dưới gốc cây Rùa cứ thế bò mãi Chân bước không ngừng nghỉ Vượt qua lúc thỏ ngủ Về đích trước ung dung Thỏ choàng tỉnh chạy gấp Nhưng đã muộn mất rồi Thua rồi ôm mặt khóc Vì chủ quan, kiêu căng Chuyện này dạy ta rằng Kiên trì hơn vội vàng Chậm mà chắc vẫn thắng Hơn nhanh mà cẩu thả

Cướp cờ là trò chơi tập thể vui nhộn, thường được tổ chức trong trường học hoặc các buổi sinh hoạt. Người chơi chia thành hai đội có số người bằng nhau và đứng ở hai bên sân. Ở giữa sân đặt một lá cờ. Mỗi người trong đội mang một số thứ tự riêng. Khi quản trò gọi số nào thì người mang số đó của hai đội phải nhanh chóng chạy lên cướp cờ và đem về đội mình. Người chơi phải tránh để đối phương chạm vào mình khi đang cầm cờ. Nếu mang được cờ về mà không bị bắt thì đội đó ghi điểm. Đội có nhiều điểm hơn sẽ chiến thắng. Trò chơi giúp rèn luyện sự nhanh nhẹn, khéo léo và tinh thần đoàn kết.

Thi thả diều là trò chơi dân gian quen thuộc ở nhiều vùng quê Việt Nam. Trong cuộc thi, người chơi chuẩn bị diều chắc chắn, cân đối và có dây thả phù hợp. Khi thi đấu, các đội hoặc cá nhân thả diều theo hiệu lệnh của ban tổ chức. Diều phải bay cao, giữ thăng bằng và không bị rơi. Một số nơi còn chấm điểm dựa vào hình dáng, màu sắc hoặc tiếng sáo diều. Người chơi không được cắt dây hay làm hỏng diều của người khác. Diều bay cao, ổn định và đẹp nhất sẽ giành chiến thắng. Trò chơi thể hiện sự khéo léo, sáng tạo và mang ý nghĩa giữ gìn nét đẹp văn hóa dân gian.

Pháo đất là trò chơi dân gian thường diễn ra trong lễ hội làng. Người chơi dùng đất sét dẻo nặn thành pháo rồi quật mạnh xuống sân để tạo tiếng nổ lớn. Luật chơi quy định người chơi phải đứng đúng vị trí, pháo nổ to và đúng cách mới được tính điểm. Đội có tiếng nổ lớn hoặc điểm cao hơn sẽ thắng. Trò chơi giúp giữ gìn nét đẹp văn hóa truyền thống và tăng tinh thần đoàn kết.

a) Trình bày chính sách cai trị của các triều đại phong kiến phương Bắc ở nước ta trong thời kì Bắc thuộc

Trả lời: ?

b) So sánh hoạt động kinh tế và tổ chức xã hội giữa vương quốc Phù Nam và vương quốc Chăm-pa

Trả lời: ?

a) Trình bày chính sách cai trị của các triều đại phong kiến phương Bắc ở nước ta trong thời kì Bắc thuộc

Trả lời: ?

b) So sánh hoạt động kinh tế và tổ chức xã hội giữa vương quốc Phù Nam và vương quốc Chăm-pa

Trả lời: ?