Hạp Thị Xuân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hạp Thị Xuân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong thế giới văn học thiếu nhi Việt Nam, Dế Mèn là một trong những nhân vật để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc nhất. Qua ngòi bút tài hoa của nhà văn Tô Hoài trong tác phẩm Dế Mèn phiêu lưu ký, Dế Mèn không chỉ hiện lên là một chàng dế cường tráng mà còn là biểu tượng đẹp đẽ của tuổi trẻ, của khát vọng khám phá thế giới và bài học về sự trưởng thành.

Trước hết, Dế Mèn hiện lên với một vẻ ngoại hình vô cùng cường tráng và đầy sức sống. Tô Hoài đã miêu tả những chi tiết rất đỗi chân thực và sinh động: đôi càng mẫm bóng, những cái vuốt ở chân, ở khoeo cứ cứng dần và nhọn hoắt. Mỗi khi đi đứng, Dế Mèn "co cẳng lên, đạp phanh phách vào các ngọn cỏ" và "đi bách bộ... nhún nhẩy các khoeo chân". Vẻ đẹp ngoại hình ấy thể hiện sức sống mãnh liệt của tuổi trẻ, một cơ thể khỏe mạnh nhờ lối sống khoa học, điều độ.Tuy nhiên, ở phần đầu tác phẩm, Dế Mèn lại mang trong mình những nét tính cách chưa tốt. Nhờ sức mạnh và vẻ đẹp của mình, Mèn tỏ ra vô cùng kiêu căng, xốc nổi và coi thường những người xung quanh. Điển hình là thái độ hống hách đối với Dế Choắt – người hàng xóm gầy gò, ốm yếu. Mèn gọi Choắt là "anh" nhưng xưng hô "chú mày" đầy trịch thượng, từng buông những lời mỉa mai, chê bai ngoại hình xấu xí của Choắt và từ chối giúp đỡ khi Choắt bị bọn trâu phá hang. Chính sự kiêu ngạo và nông nổi ấy đã gây ra cái chết thương tâm cho Dế Choắt, để lại cho Mèn một bài học ân hận sâu sắc và đắt giá.Chính biến cố lớn đầu đời ấy đã trở thành bước ngoặt giúp Dế Mèn thay đổi và hoàn thiện bản thân. Từ một kẻ kiêu ngạo, Mèn đã thức tỉnh lương tri, tự nhận ra lỗi lầm của mình và quyết tâm lên đường phiêu lưu để mở mang tầm mắt. Trong suốt chặng đường dài, Mèn không chỉ khám phá thế giới rộng lớn mà còn dũng cảm đối mặt với nhiều thử thách. Dế Mèn đã dùng sự dũng cảm và tài trí của mình để bênh vực kẻ yếu, đấu tranh chống lại cái ác như bọn nhện độc, bảo vệ nhà trò.Sự thay đổi trong tính cách của Mèn chính là quá trình chuyển biến từ một kẻ ích kỷ, chỉ biết nghĩ đến bản thân trở thành một người trượng nghĩa, luôn sẵn sàng giúp đỡ những người gặp hoàn cảnh khó khăn.Có thể nói, nhân vật Dế Mèn là một hình tượng văn học vô cùng sinh động, đại diện cho những phẩm chất tốt đẹp của tuổi trẻ như lòng dũng cảm, sự nhiệt huyết và khát vọng vươn lên. Thông qua hành trình phiêu lưu và sự thay đổi của Dế Mèn, nhà văn Tô Hoài đã gửi gắm đến người đọc những bài học triết lý nhẹ nhàng nhưng sâu sắc: không được kiêu căng, ngạo mạn; phải biết yêu thương, giúp đỡ người khác và quan trọng nhất là dám dũng cảm đối mặt với sai lầm để tự hoàn thiện chính mình.Nhân vật Dế Mèn đã vượt qua ranh giới của những trang sách để trở thành một người bạn đồng hành tuổi thơ đáng nhớ của biết bao thế hệ độc giả.

Chàng dế ấy đã truyền cho em nguồn cảm hứng sống tích cực: hãy luôn giữ vững tinh thần dũng cảm, lòng nhân ái và không ngừng khám phá những điều mới mẻ của cuộc sống. Em vô cùng yêu mến và trân trọng hình tượng nhân vật này.

Chuyện Thánh Gióng

Ngày xưa làng Gióng

Có cậu bé ngoan

Ba tuổi chưa nói

Chưa biết cười vang.

Nghe tin giặc đến

Bỗng nói thành lời

Đòi ngựa,giáp sắt

Đánh đuổi quân rơi.

Vươn vai một cái

Thành bậc ảnh hùng

Cưỡi ngựa phun lửa

Giặc chạy hãi hùng.

Trẻ ngà gãy nhánh

Gióng quạt tản quân

Nước nhà yên ổn

Bay thẳng về trời.

Quy tắc và luật lệ của trò chơi cướp cờ:

Chuẩn bị: Cần một khoảng sân rộng, phẳng và một vật làm"cờ" (thường là khăn đỏ,cành cây, hoặc cháu nước) đặt trống một vòng tròn nhỏ ở giữa sân [5.12,5.14]. Người chơi chia thành hai đội có số lượng bằng nhau,đứng hàng ngang ở vạch xuất phát của đội mình [5.12,5.15].

Cách chơi: Người chơi của hai đội được đánh số thứ tự tương ứng (ví dụ:1,2,3...) [5.15].Khi quản trò gọi số nào, người chơi mang số đỏ của cả hai đội phải nhanh chóng chạy lên cướp cờ [5.12].

Luật lệ:

Người lấy đc cờ phải nhanh chóng chạy về vạch xuất phát của đội mình mà không bị đối phương chạm vào [5.12,5.14].

Nếu người cầm cờ bị đối phương chạm vào ( bị "bắt") trong khi đang ở sân đối phương hoặc trên đường về,cờ sẽ được đặt lại vị trí cũ [5.14].

Đội cướp được cờ và mang về vạch xuất phát ăn toàn sẽ được tính điểm. [5.12].

Quy tắc và luật lệ chính:

Chuẩn bị diều và dây

Loại diều: Tùy quy định,có thể là diều sáo(phổ biến ở miền Bắc) hoặc điều hoa văn nghệ thuật.Diều thường phải do người chơi tự chế tác.

Dây diều: Phải bền chắc,có độ dài quy định( ví dụ: 100m,200m hoặc không giới hạn tùy quy mô).

Địa điểm và Thời gian

Địa điểm:Bãi đất trống,cánh đồng hoặc bãi biển rộng,không có vật cản và đặc biệt phải xa đường dây điện để đảm bảo an toàn.

Thời gian: Cuộc thi thường bắt đầu khi gió lên ổn định và diễn ra trong một khoảng thời gian cố định (thường từ 1-2 tiếng).

Tiêu chí chấm điểm

Độ cao và độ ổn định: diều phải bay cao,đứng im trên không trung mà không bị chào đảo hoặc "đâm đầu" xuống đất.

Tiếng sáo (đối với diều sáo): âm thanh phải trong trẻo,vàng xa,đủ các cung bậc trầm bổng.

Hình thức: Diều có kiểu dáng đẹp,cân đối,trang trí bắt mắt và mang tính sáng tạo.

Các hành vi bị cấm

Không đc để dây diều của mình đè lên hoặc làm đứt dây diều của đối phương (trừ các cuộc thi "chọi diều" chuyên biệt).

Không đc chạy ra ngoài khu vực quy định để điều khiển diều.

Diều bị rơi xuống đất trong quá trình thi thường sẽ bị loại trực tiếp.

Quy tắc và luật lệ của trò chơi pháo đất:

Chuẩn bị:Người chơi dùng đất sét mịn,nhào kỹ để nặn thành hình bầu dục hoặc hình cái mâm có vành mỏng(gọi là"vành pháo").

Cách chơi: Người chơi cầm pháo bằng hai tay,phối hợp lực tay và tư thế chân để quăng(gieo) mạnh pháo xuống mặt đất phẳng sao cho mặt pháo nằm sấp.

Luật thắng-thua:

Pháo khi chạm đất phải phát ra tiếng nổ.

Vành pháo phải bung ra thành một dải dài (gọi là"cầu" hoặc "dây").

Người thắng là người có tổng chiều dài dây pháo dài nhất và không bị đứt đoạn.