Mai Thế Hưng
Giới thiệu về bản thân
Bài thơ "Đợi mẹ" của nhà thơ Vũ Quần Phương là một tác phẩm đầy xúc động, chạm đến những miền ký ức dịu dàng và thiêng liêng nhất trong lòng mỗi người. Đọc bài thơ, em như được sống lại cảm giác thắc thỏm, mong ngóng của một đứa trẻ khi mặt trời đã tắt mà mẹ vẫn chưa về. Mở đầu bài thơ là không gian tĩnh lặng của một buổi tối đầu hè với hình ảnh em bé ngồi lặng lẽ nhìn ra ruộng lúa. Ánh trăng non xuất hiện trên đầu hè không làm không gian sáng thêm mà trái lại, nó càng tô đậm sự cô đơn của em bé trong căn nhà tranh trống trải khi ngọn lửa bếp vẫn chưa được nhen. Sự trống vắng ấy không chỉ là về vật chất mà còn là sự thiếu hụt hơi ấm của mẹ. Hình ảnh "mẹ lẫn trên cánh đồng", "đồng lúa lẫn vào đêm" gợi lên sự nhọc nhằn, lam lũ của người mẹ đang phải gồng mình mưu sinh giữa bóng tối mênh mông. Cảm xúc của em dâng trào nhất khi đọc đến câu thơ miêu tả âm thanh của tình yêu thương: "bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa". Đó là thứ âm thanh duy nhất phá tan sự im lìm của đêm đen, là tín hiệu hạnh phúc mà đứa trẻ đang mòn mỏi đợi chờ. Tác giả đã rất tinh tế khi sử dụng hình ảnh đom đóm bay từ ngoài ao vào nhà, như những đốm lửa nhỏ sưởi ấm tâm hồn bé bỏng trong lúc mẹ vắng nhà. Khép lại bài thơ là khung cảnh huyền ảo với "vườn hoa mận trắng" lung linh dưới ánh khuya. Người mẹ đã về, bế con vào nhà, nhưng "nỗi đợi vẫn nằm mơ" – một câu thơ đầy ám ảnh cho thấy sự chờ đợi đã thấm sâu vào cả giấc ngủ của trẻ thơ. Qua bài thơ, em không chỉ thấy được tình yêu thương, sự gắn bó sâu sắc giữa mẹ và con mà còn thêm thấu hiểu, trân trọng những hy sinh thầm lặng của mẹ để cho con có được giấc ngủ yên bình.
“Mây và sóng” là một trong những tác phẩm tiêu biểu của nhà thơ Ta-go. Bài thơ đã gợi ra cho người đọc cảm nhận sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng. Em bé trong bài thơ được mời gọi đến thế giới kỳ diệu ở “trên mây” và “trong sóng”. Với sự hiếu kỳ của một đứa trẻ, em đã cất tiếng hỏi: “Nhưng làm thế nào mình lên đó được?”, “Nhưng làm thế nào mình ra ngoài đó được?”. Nhưng khi em bé nhớ đến mẹ vẫn luôn chờ đợi mình ở nhà, em đã từng chối đầy kiên quyết: “Làm sao có thể rời mẹ mà đến được?”, “Làm sao có thể rời mẹ mà đi được?”. Chẳng có niềm hạnh phúc nào bằng được ở bên cạnh mẹ mặc dù thế giới ngoài kia nhiều hấp dẫn. Để rồi, em bé đã sáng tạo ra những trò chơi còn thú vị hơn của những người “trên mây” và “trong sóng”. Trong trò chơi đó, em sẽ là mây, là sóng tinh nghịch nô đùa; còn mẹ sẽ là vầng trăng, là bờ biển dịu hiền, ôm ấp và che chở con. Những câu thơ giàu tính tự sự và miêu tả nhưng lại góp phần bộc lộ cảm xúc của nhân vật trong bài thơ. Ta-go đã sử dụng trong bài thơ những lời thoại, chi tiết được kể tuần tự, vừa lặp lại vừa biến hóa kết hợp với hình ảnh giàu tính biểu tượng. Bài thơ chính là một câu chuyện cảm động về tình mẫu tử thiêng liêng, bất diệt.
Bài thơ "Mẹ và quả" của Nguyễn Khoa Điềm là một tác phẩm vô cùng ý nghĩa. Với những hình ảnh vô cùng giản dị, thân thuộc cùng giọng điệu tha thiết, nhẹ nhàng, tác giả đã đem đến cho chúng ta những thông điệp đầy xúc động về tình mẫu tử. Nhân vật chính của tác phẩm là người mẹ - một người phụ nữ tần tảo, chịu thương chịu khó, luôn hết mình để nuôi các con khôn lớn, trưởng thành. Hình ảnh mẹ hiện lên gắn liền với "những mùa quả" nối tiếp nhau, cứ "lặn" rồi lại "mọc" như Mặt Trăng, Mặt Trời. Điều đó khiến ta liên tưởng tới sự chảy trôi vô tận, phũ phàng của thời gian. Nó khiến cho những đứa con "lớn lên", những quả bầu, quả bí "lớn xuống", đồng thời cũng phủ một lớp sương trắng xóa lên mái tóc mẹ. Bờ vai mẹ đã gồng gánh cả một gia đình suốt bao năm qua, nhưng bà không cần bất cứ điều gì cho riêng bản thân mình. Ước mong lớn lao nhất của mẹ "Bảy mươi tuổi đợi chờ được hái" chính là sự khôn lớn, trưởng thành của các con. Nhắc đến đây, nội tâm nhân vật trữ tình bắt đầu hoảng sợ thời gian sẽ cướp đi đấng sinh thành, hoảng hốt vì không biết liệu đến khi "bàn tay mẹ mỏi" thì mình đã "chín" chưa hay vẫn chỉ là "một thứ quả non xanh". Với bổn phận và tấm lòng biết ơn, chủ thể trữ tình luôn mong muốn được báo đáp người mẹ đáng kính. Chắc chắn, ai trong chúng ta cũng đều có thể đồng cảm và thấu hiểu cho cảm xúc đó. Tình cảm dạt dào, sự hi sinh cao cả mà không cần hồi đáp của người mẹ đã khiến độc giả vô cùng xúc động. Qua đây, ta lại càng cảm nhận được sự thiêng liêng của tình mẫu tử, thêm biết ơn về những gì mà gia đình đem đến.