Phùng Thị Nhã Uyên
Giới thiệu về bản thân
câu 1:
ngôi kể của văn bản trên là ngôi kể thứ nhất
Câu 2:
Điểm nhìn:
→ Điểm nhìn nhân vật “tôi” (Chi-hon – con gái thứ ba).
→ Mọi sự việc, cảm xúc đều được nhìn và kể lại qua suy nghĩ, hồi ức của nhân vật này.
Câu 3:
Biện pháp nghệ thuật:
→ Điệp cấu trúc: “Lúc mẹ… cô đang…” (lặp lại 2 lần)
Tác dụng:
- Nhấn mạnh sự trùng hợp thời điểm: khi mẹ gặp nạn thì con gái lại không có mặt.
- Làm nổi bật sự day dứt, ân hận của nhân vật “tôi”.
- Tăng tính biểu cảm, gây xúc động cho người đọc.
Câu 4:
Phẩm chất của người mẹ:
- Yêu thương, quan tâm con (chọn váy cho con, quan tâm con mặc gì).
- Hi sinh, giản dị (thích cái đẹp nhưng nhường cho con, bản thân không dùng).
- Nhẫn nhịn, tinh tế (không trách móc, chỉ lặng lẽ).
Câu văn thể hiện:
- “Mẹ nói: ‘Không, mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được.’”
→ Thể hiện sự hi sinh, nhường nhịn cho con
Câu 5
Chi-hon hối tiếc:
→ Hối tiếc vì đã vô tâm với mẹ, không trân trọng tình yêu của mẹ (như chê chiếc váy, không hiểu mẹ), không quan tâm đủ khi mẹ còn bên cạnh.
Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta có những hành động vô tâm mà không nhận ra. Những lời nói hay thái độ thờ ơ có thể làm người thân, đặc biệt là cha mẹ, bị tổn thương sâu sắc. Chỉ đến khi xảy ra chuyện, ta mới cảm thấy hối hận vì đã không trân trọng họ. Vì vậy, mỗi người cần biết yêu thương, quan tâm và lắng nghe người thân nhiều hơn. Đừng để sự vô tâm khiến ta phải nuối tiếc khi đã quá muộn