Bùi Thảo Ly 2026
Giới thiệu về bản thân
Truyện cổ tích luôn là thế giới thần kỳ nuôi dưỡng tâm hồn trẻ thơ, và trong đó, nhân vật để lại trong em nhiều tình cảm nhất chính là cô Tấm trong truyện"Tấm Cám" . Tấm không chỉ đại diện cho vẻ đẹp truyền thống của người phụ nữ Việt Nam xưa-chịu thương chịu khó, hiền hậu-mà còn thể hiện sức sống tiềm tàng, mãnh liệt thông qua hành trình đấu tranh giành hạnh phúc.
Đặc điểm nổi bật nhất của Tấm là lòng hiền hậu và sự chăm chỉ. Mồ côi mẹ từ nhỏ, sống với dì ghẻ ác độc, Tấm phải làm lụng vất vả từ sáng sớm đến tối muộn, trong khi Cám được nuông chiều. Dù bị ức hiếp, cướp giỏ tép, hay mất yếm đỏ, Tấm chỉ biết khóc và chịu đựng, thể hiện sự hiền lành, thật thà đến mức tội nghiệp. Tuy nhiên, sự hiền hậu ấy không đồng nghĩa với yếu đuối, mà là sự nhẫn nhịn của người lao động chân chính trước sự bất công. Bên cạnh đó, Tấm là hình ảnh nhân vật mang lốt bất hạnh nhưng có vẻ đẹp tâm hồn cao thượng. Khi trở thành Hoàng Hậu, Tấm vẫn giữ sự khiêm nhường. Đặc biệt, sự chuyển biến tính cách từ bị động sang chủ động phản kháng là điểm hay nhất của câu chuyện. Tấm không chấp nhận sự diệt vong, mà hóa thân nhiều lần: chim vàng anh, cây xoan đào, khung cửi, quả thị. Những lần hóa thân ấy thể hiện sự kiên cường,"chết đi sống lại", đấu tranh không mệt mỏi với mẹ con cám để bảo vệ hạnh phúc của mình.
Cuối cùng, Tấm là đại diện cho khát vọng"ở hiền gặp lành"của nhân dân. Trải qua bao nhiêu kiếp nạn, cuối cùng Tấm cũng được hưởng hạnh phúc trọn vẹn. Hình ảnh cô Tấm bước ra từ quả thị không chỉ là chi tiết kỳ ảo, mà còn thể hiện niềm tin sâu sắc vào công lý: cải thiện lương chiến thắng cái ác
Trong cuộc sống, sẽ có lúc con người ta phải đưa ra các lựa chọn, quyết định của riêng mình. Những lựa chọn, quyết định đó sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của ta. Vì vậy phải nghĩ cho kỹ càng và có chính kiến không phải là dễ. Em nhớ đến nhân vật người thợ mộc trong truyện ngụ ngôn "Đẽo cày giữa đường". Đó là một người không có chính kiến, có phần ba phải để rồi khi nhận được bài học cho bản thân thì đã quá muộn.
Trước hết, người thợ mộc hiện lên là một người có chí làm ăn, chăm chỉ và dám nghĩ dám làm. Anh ta không ngại dốc hết tài sản, muốn liếm mình để mua gỗ mở một cửa hàng béo cày ngay bên vệ đường. Hành động này cho thấy anh là người có tinh thần cầu tiến, biết lắm bắt cơ hội kinh doanh và hi vọng vào sự thành đạt trong tương lai. Đó là một khởi đầu tích cực, đáng ghi nhận . Tuy nhiên, sai lầm lớn nhất và chí mạng của nhân vật này lại nằm ở tính cách thiếu hiểu biết thực tế và ba phải, không có chính kiến riêng. Mặc dù đã chọn nghề và đầu tư, nhưng anh ta lại không hề tìm hiểu kỹ nhu cầu thị trường, không xác định được loại cày nào phù hợp nhất với đa số người dùng. Khi bắt tay vào làm, anh liên tục bị động trước những lời góp ý ngẫu nhiên của những người qua đường. Cày đang đẽo dở, có người bảo to quá, anh liền đẽo nhỏ lại. Lát sau, người khác lại chê nhỏ quá, Anh lại đẽo to ra. Sự thay đổi liên tục, thiếu suy xét này bộc lộ rõ sự non kém về kinh nghiệm và bản lĩnh làm nghề.
Truyện đẽo cày giữa đường hướng đến đặc điểm một kiểu người trong xã hội. Đó là những người thiếu hiểu biết nên dễ thay đổi, thiếu chủ kiến và quá bị động. Nhan đề của truyện ngụ ngôn Đẽo cày giữa đường đã trở thành một thành ngữ. Đó có lẽ là một cách để con người thận trọng hơn trong việc lắng nghe những ý kiến góp ý của người khác, phải biết cân nhắc, chọn lọc được ý phù hợp, đúng đắn.