Nguyễn Quang Dũng
Giới thiệu về bản thân
1/tùy bút
2/những ngày cuối năm, giáp Tết (tháng củ mật)
3/hối hả, tấp nập, nhưng tràn đầy niềm vui, hi vọng
4/Mở rộng và nhấn mạnh, tạo nhịp điệu
5/Cảm xúc, suy tư và nỗi niềm của tác giả về không khí hối hả, tấp nập của những ngày giáp Tết và sự trở về của mùa xuân, từ đó thể hiện niềm hi vọng, khát vọng về những điều tốt đẹp, về sự đổi thay tích cực trong cuộc sống của mỗi người.
1/Đoạn tùy bút "Những dặm đường xuân" của Băng Sơn đã khơi gợi trong em những cảm xúc bồi hồi, xao xuyến đặc biệt về thời khắc giao mùa thiêng liêng. Tác giả đã vẽ nên một bức tranh sinh động về không khí giáp Tết tấp nập, hối hả của "tháng củ mật", nơi con người "vội vàng hối hả" nhưng vẫn ngập tràn niềm vui và hi vọng. Hình ảnh phiên chợ cuối năm rộn ràng, cảnh làng quê được "mặc tấm áo trắng tinh" bằng vôi mới, cùng với sự hiện diện của những nét văn hóa cổ truyền như tranh Đông Hồ, câu đối giấy hồng điều, đã khắc sâu vào tâm trí em về một cái Tết ấm áp, đậm đà bản sắc.
2/Việt Nam tự hào là một quốc gia có bề dày lịch sử và kho tàng văn hoá phong phú. Giữa dòng chảy hội nhập và toàn cầu hóa, việc gìn giữ những nét đẹp bản sắc văn hoá dân tộc trở thành một nhiệm vụ cấp thiết, và thế hệ trẻ chính là chủ thể mang trách nhiệm quan trọng nhất trong công cuộc này.
Văn hoá là căn cước và cội nguồn Văn hoá không chỉ là tài sản vật chất và tinh thần mà cha ông để lại, mà còn là "căn cước" để dân tộc ta tự khẳng định mình trên trường quốc tế. Việc đánh mất bản sắc cũng đồng nghĩa với việc đánh mất đi cội nguồn, thiếu đi điểm tựa vững chắc để phát triển. Thế hệ trẻ, với tinh thần năng động, sáng tạo và khả năng tiếp cận tri thức mới, chính là cầu nối quan trọng giữa quá khứ và tương lai. Trách nhiệm của họ không chỉ là bảo tồn mà còn là tiếp biến và lan tỏa những giá trị văn hóa. Trách nhiệm hành động của thanh niên Trước hết, trách nhiệm cốt lõi là học hỏi và thấu hiểu. Thanh niên cần chủ động tìm hiểu về lịch sử, ý nghĩa của các phong tục, tập quán, và các di sản văn hóa phi vật thể của dân tộc. Điều này đòi hỏi sự tự giác trong việc đọc sách, tham gia các lễ hội truyền thống, và thậm chí là học tập các nghề thủ công truyền thống, hiểu được giá trị của ca trù, quan họ hay nghệ thuật làm gốm. Thứ hai, thế hệ trẻ cần có trách nhiệm thực hành và làm sống dậy văn hoá trong đời sống hiện đại. Thay vì để các giá trị truyền thống chỉ nằm im trong bảo tàng, thanh niên phải biết lồng ghép chúng vào cuộc sống đương đại một cách sáng tạo. Ví dụ, thiết kế thời trang lấy cảm hứng từ áo dài, áo tứ thân; sử dụng chất liệu truyền thống trong thiết kế đồ họa, hay ứng dụng công nghệ số để quảng bá các di sản. Chính sự "sáng tạo trong bảo tồn" sẽ giúp văn hoá truyền thống không bị lạc lõng mà trở nên hấp dẫn, gần gũi hơn với giới trẻ và bạn bè quốc tế. Cuối cùng, thanh niên là lực lượng tiên phong trong việc đấu tranh và phê phán những hiện tượng "lai căng", thiếu chọn lọc, làm suy giảm giá trị văn hóa dân tộc. Đồng thời, cần tích cực quảng bá hình ảnh đất nước và văn hóa Việt Nam ra thế giới thông qua các kênh truyền thông xã hội, du lịch, và giao lưu quốc tế, trở thành những "đại sứ văn hóa" không chính thức. Lời kết Việc gìn giữ bản sắc không có nghĩa là khước từ cái mới. Trách nhiệm của thế hệ trẻ là phải biết chọn lọc, tiếp thu có chọn lọc những tinh hoa văn hóa nhân loại để làm giàu thêm văn hóa dân tộc. Tóm lại, thế hệ trẻ là người giữ lửa và người kiến tạo cho tương lai văn hóa đất nước. Bằng tình yêu, sự hiểu biết, và tinh thần sáng tạo, thanh niên Việt Nam không chỉ bảo tồn mà còn làm cho những nét đẹp bản sắc văn hoá dân tộc thêm tỏa sáng, góp phần khẳng định vị thế và tâm hồn Việt trên bản đồ thế giới.