Nguyễn Ngọc Kim Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 :
Bài thơ "Đi thuyền trên sông Đáy" không chỉ vẽ nên bức tranh thiên nhiên Việt Bắc thơ mộng mà còn ngời sáng vẻ đẹp tâm hồn của Bác Hồ - một sự kết hợp hài hòa giữa tâm hồn nghệ sĩ và khí phách chiến sĩ. Trước hết, đó là một tâm hồn nhạy cảm, giao hòa với thiên nhiên. Giữa cảnh sông nước đêm trăng tĩnh mịch "lặng ngắt như tờ", Bác không hề cô độc mà say sưa ngắm nhìn ánh trăng "chờ trăng theo", lắng nghe âm thanh "cót két" của tiếng chèo. Tuy nhiên, đằng sau cái vẻ thư thái ấy lại là một tấm lòng ưu quốc ái dân sâu nặng. Việc mượn ý thơ trong Truyện Kiều "Lòng riêng, riêng những bàn hoàn" cho thấy nỗi trăn trở khôn nguôi của người đứng đầu chính phủ về vận mệnh "giang san Tiên Rồng" trong những năm tháng kháng chiến gian khổ. Cuối cùng, bài thơ kết thúc bằng hình ảnh "màu hồng đẹp tươi" của rạng đông, khẳng định tinh thần lạc quan, niềm tin mãnh liệt vào thắng lợi cuối cùng của dân tộc. Tóm lại, vẻ đẹp tâm hồn Bác chính là sự thống nhất giữa phong thái ung dung, tình yêu cái đẹp và ý chí cách mạng kiên cường.
Câu 2:
Trong hành trình trưởng thành, có lẽ một trong những bài toán khó giải nhất không nằm trong sách giáo khoa, mà nằm ở sự lựa chọn giữa một bên là "tiếng gọi của con tim" và một bên là "ánh mắt hy vọng của cha mẹ". Làm thế nào để vừa được sống là chính mình với những đam mê rực cháy, vừa không làm tổn thương những người thân yêu nhất? Đó chính là nghệ thuật của sự dung hòa. Trước hết, chúng ta cần hiểu rằng "mong muốn bản thân" và "kỳ vọng gia đình" thực chất đều hướng tới một mục đích chung: sự hạnh phúc và thành đạt. Mong muốn cá nhân là những khát khao, sở thích và năng khiếu riêng biệt – thứ giúp chúng ta cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa. Trong khi đó, kỳ vọng của gia đình thường được xây dựng từ tình yêu thương và kinh nghiệm của người đi trước, mong con cái có một tương lai ổn định, ít sóng gió. Xung đột nảy sinh khi có sự lệch pha về quan điểm, chẳng hạn như bạn yêu thích sự mạo hiểm của kinh doanh nhưng cha mẹ lại mong bạn theo đuổi sự ổn định của ngành y. Để dung hòa hai thái cực này, chìa khóa đầu tiên chính là sự thấu hiểu và lắng nghe. Thay vì phản kháng một cách cực đoan hay im lặng chịu đựng, chúng ta nên đặt mình vào vị trí của cha mẹ. Hãy hiểu rằng đằng sau sự áp đặt đôi khi là nỗi lo âu về một thực tế cơm áo gạo tiền mà chúng ta chưa từng trải qua. Ngược lại, chúng ta cũng cần tạo cơ hội để cha mẹ hiểu về thế giới của mình. Một cuộc trò chuyện thẳng thắn, chân thành về kế hoạch tương lai, về những gì bạn đã tìm hiểu và chuẩn bị cho đam mê của mình sẽ có sức thuyết phục hơn ngàn lời hứa suông. Thứ hai, hãy dùng hành động để chứng minh. Niềm tin không tự nhiên mà có, nó được xây dựng qua kết quả. Nếu bạn muốn theo đuổi một con đường riêng, hãy cho gia đình thấy bạn hoàn toàn nghiêm túc và có trách nhiệm với lựa chọn đó. Khi bạn gặt hái được những thành công bước đầu, dù là nhỏ nhất, sự lo lắng của cha mẹ sẽ dần chuyển hóa thành niềm tự hào và sự ủng hộ. Bên cạnh đó, chúng ta cũng có thể tìm kiếm "điểm giao thoa". Đôi khi, đam mê và kỳ vọng không nhất thiết phải loại trừ nhau. Chẳng hạn, nếu gia đình muốn bạn học về tài chính để quản lý tài sản, nhưng bạn lại thích sáng tạo nghệ thuật, bạn hoàn toàn có thể tìm đến những ngành nghề kết hợp cả hai như quản trị sáng tạo hay kinh doanh thời trang. Sự linh hoạt trong tư duy sẽ giúp bạn tìm thấy lối đi dung hòa được cả đôi đường. Tuy nhiên, dung hòa không có nghĩa là đánh mất bản sắc hay hoàn toàn thỏa hiệp. Nếu sau mọi nỗ lực thuyết phục, khoảng cách vẫn quá lớn, bạn cần có bản lĩnh để chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình. Bởi lẽ, người trực tiếp đi trên con đường đó là bạn, và bạn chỉ có thể làm tốt nhất khi bạn thực sự yêu thích những gì mình làm. Tóm lại, gia đình là bệ phóng vững chắc, còn đam mê là động cơ thúc đẩy chúng ta bay xa. Để bay cao mà không bị đứt dây, chúng ta cần sự khôn ngoan trong giao tiếp và sự kiên trì trong hành động. Hãy sống sao cho vẹn cả đôi đường: vừa là niềm tự hào của cha mẹ, vừa là phiên bản rực rỡ nhất của chính mình.
Câu 1:
-Thể thơ: lục bát
-Dấu hiệu nhận biết: các cặp câu gồm một dòng 6 tiếng và một dòng 8 tiếng luân phiên nhau.
Câu 2:
Các dòng thơ miêu tả thiên nhiên trong bài là:" Dòng sông lặng ngắt như tờ", "Sao đưa thuyền chạy, thuyền chờ trăng theo", "Bốn bề phong cảnh vắng teo", "Thuyền về, trời đã rạng đông", "Bao la nhuốm một màu hồng đẹp tươi".
Câu 3:
Biện pháp tu từ: So sánh " dòng sông lặng ngắt như tờ " .
Tác dụng: cụ thể hóa sự yên tĩnh, thanh bình tuyệt đối của dòng sông Đáy trong đêm khuya. Tạo nên một không gian nghệ thuật tĩnh lặng, làm nền để làm nổi bật tâm trạng và sự chuyển động nhẹ nhàng của con thuyền. Đồng thời thể hiện sự tinh tế trong quan sát của tác giả.
Câu 4:
Hai câu thơ " lòng riêng, riêng những bàn hoàn / lo sao khôi phục giang san Tiên rồng" thể hiện sự trăn trở "bàn hoàn" : Nỗi lòng thao thức, suy tư không dứt của Bác giữa cảnh đêm khuya vắng lặng. Lý tưởng cao cả: "Lòng riêng" của Bác không phải là những toan tính cá nhân mà là nỗi lo cho vận mệnh đất nước. Mục tiêu lớn nhất là chiến đấu để giành lại độc lập, chủ quyền cho Tổ quốc "giang san Tiên Rồng". Qua đó, ta thấy được tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước thiết tha của người chiến sĩ cách mạng.
Câu 5:
Qua bài thơ "Đi thuyền trên sông Đáy", thông điệp sâu sắc nhất mà em rút ra chính là tinh thần lạc quan và trách nhiệm của cá nhân đối với vận mệnh quốc gia. Dù trong hoàn cảnh kháng chiến gian khổ, thiếu thốn, con người vẫn cần giữ cho mình một tâm hồn rộng mở để giao hòa với cái đẹp của thiên nhiên, bởi đó là nguồn sức mạnh tinh thần to lớn. Đồng thời, bài thơ nhắc nhở mỗi chúng ta phải luôn mang trong mình khát vọng cống hiến, biết đặt lợi ích của "giang san Tiên Rồng" lên trên hết. Hình ảnh "màu hồng đẹp tươi" ở cuối bài thơ chính là lời khẳng định: chỉ cần có niềm tin và ý chí, chúng ta nhất định sẽ vượt qua đêm tối để đón chào rạng đông thắng lợi.
Câu 1: Lão Goriot trong tiểu thuyết Lão Goriot của Balzac là hình tượng tiêu biểu cho người cha giàu tình yêu thương nhưng chịu bi kịch đau đớn. Ở những phút giây cuối đời, ông hiện lên với nỗi khát khao cháy bỏng được gặp lại các con. Dù từng bị con lợi dụng, ruồng bỏ, lão vẫn không một lời oán trách mà chỉ đau đáu nhớ thương. Tình yêu của lão là thứ tình cảm vô điều kiện, sẵn sàng hi sinh tất cả vì con, kể cả danh dự và cuộc sống của bản thân. Tuy nhiên, chính tình yêu mù quáng ấy lại đẩy lão vào bi kịch: bị con cái thờ ơ, bỏ mặc khi hấp hối. Hình ảnh lão Goriot chết trong cô đơn không chỉ khiến người đọc xót xa mà còn là lời tố cáo xã hội tư sản lạnh lùng, nơi đồng tiền làm băng hoại tình thân. Qua nhân vật này, Balzac gửi gắm thông điệp sâu sắc về đạo làm con và giá trị thiêng liêng của tình cảm gia đình.
Câu 2: Trong xã hội hiện đại, khi cuộc sống ngày càng phát triển và bận rộn, khoảng cách giữa cha mẹ và con cái dường như cũng ngày một lớn hơn. Đây không chỉ là khoảng cách về không gian mà còn là sự xa cách trong tâm hồn, suy nghĩ và cảm xúc, trở thành một vấn đề đáng suy ngẫm.
Trước hết, cần hiểu rằng sự xa cách giữa cha mẹ và con cái là tình trạng thiếu sự chia sẻ, thấu hiểu và gắn kết trong gia đình. Dù sống chung một mái nhà, nhưng mỗi người lại thu mình trong thế giới riêng: cha mẹ bận rộn với công việc, con cái chìm đắm trong học tập, bạn bè hay mạng xã hội. Điều này khiến những cuộc trò chuyện trở nên ít ỏi, thậm chí chỉ còn là những câu hỏi đáp qua loa. Sự xa cách này gây ra nhiều hệ lụy tiêu cực. Đối với con cái, việc thiếu sự quan tâm, lắng nghe từ cha mẹ dễ khiến các em cảm thấy cô đơn, mất phương hướng, thậm chí tìm kiếm sự chia sẻ từ những nguồn không lành mạnh. Về phía cha mẹ, khi không hiểu con, họ có thể áp đặt suy nghĩ của mình, dẫn đến mâu thuẫn, xung đột. Lâu dần, tình cảm gia đình trở nên lạnh nhạt, mất đi sự gắn bó vốn có. Nguyên nhân của tình trạng này đến từ nhiều phía.
Trước hết là do nhịp sống hiện đại khiến cha mẹ ít có thời gian dành cho con. Bên cạnh đó, sự phát triển của công nghệ và mạng xã hội khiến con cái dễ “sống ảo”, ít giao tiếp trực tiếp với gia đình. Ngoài ra, sự khác biệt thế hệ cũng là một rào cản lớn: cha mẹ thường giữ quan điểm truyền thống, trong khi con cái lại có suy nghĩ cởi mở, hiện đại hơn, dẫn đến khó đồng cảm với nhau. Tuy nhiên, cũng có ý kiến cho rằng khoảng cách này là điều tất yếu khi con cái lớn lên, cần có không gian riêng. Điều đó không sai, nhưng nếu khoảng cách vượt quá giới hạn, thiếu đi sự quan tâm và kết nối thì sẽ trở thành vấn đề đáng lo ngại. Gia đình vẫn luôn là nơi nuôi dưỡng tâm hồn, vì vậy không thể để sự xa cách làm phai nhạt tình thân.
Để khắc phục tình trạng này, cần có sự nỗ lực từ cả hai phía. Cha mẹ nên dành thời gian quan tâm, lắng nghe con cái nhiều hơn, thay vì chỉ áp đặt hay kiểm soát. Con cái cũng cần chủ động chia sẻ, bày tỏ suy nghĩ với cha mẹ, đồng thời biết trân trọng tình cảm gia đình. Ngoài ra, mỗi gia đình nên tạo ra những khoảng thời gian sinh hoạt chung như ăn cơm cùng nhau, trò chuyện, đi chơi… để gắn kết tình cảm. Là một người con, em nhận thức rõ rằng gia đình là điểm tựa quan trọng nhất trong cuộc đời. Vì vậy, em sẽ cố gắng quan tâm, chia sẻ nhiều hơn với cha mẹ, không để những khoảng cách vô hình làm rạn nứt tình thân.
Tóm lại, sự xa cách giữa cha mẹ và con cái là một vấn đề có thật trong xã hội hiện đại, nhưng hoàn toàn có thể khắc phục nếu mỗi người biết yêu thương, lắng nghe và thấu hiểu nhau. Hãy giữ gìn tình cảm gia đình, bởi đó là giá trị thiêng liêng không gì có thể thay thế.
Câu 1: Văn bản trên được sử dụng ngôi kể: thứ ba Dấu hiệu : không xưng tôi, người ngoài kể chuyện, có cái nhìn khách quan. Câu 2 : Đề tài: Tình phụ tử và bi kịch của người cha bị con cái bạc bẽo trong xã hội thực dụng. Câu 3 : Lời nói của lão Goriot với Rastignac thể hiện: Tình yêu thương con vô bờ bến dù bị con đối xử tệ bạc, ông vẫn luôn nghĩ đến và yêu con. Nỗi đau đớn, tuyệt vọng khao khát được gặp con trước lúc chết nhưng không được. Ông luôn sống vì con. Câu 4 : Vì : Tình cha sâu nặng, không điều kiện. Bản năng tình cảm thiêng liêng cha mẹ luôn bao dung, tha thứ cho con. Niềm hi vọng cuối đời mong được con quan tâm, yêu thương lại. Câu 5 : Nhận xét về tình cảnh lúc cuối đời của lão Goriot: - Cô đơn, bi thảm, đáng thương, bị con bỏ rơi. - Chết trong nghèo túng, không người thân bên cạnh. - Đồng tiền làm tha hóa con người. - Phê phán sự vô ơn của con cái. - Đề cao đạo hiếu, tình cảm gia đình.
Câu 1:
Trong đoạn trích của tác phẩm Sống mòn của Nam Cao, nhân vật Thứ được xây dựng bằng nhiều nghệ thuật đặc sắc. Trước hết, tác giả sử dụng ngôi kể thứ ba, giúp người kể chuyện vừa quan sát khách quan vừa đi sâu vào nội tâm nhân vật. Nhờ đó, những suy nghĩ, tâm trạng bế tắc và chán nản của Thứ được thể hiện rõ ràng. Bên cạnh đó, nhà văn chú trọng miêu tả tâm lí nhân vật, đặc biệt qua những dòng độc thoại nội tâm. Điều này cho thấy Thứ từng có nhiều ước mơ, hoài bão nhưng dần bị cuộc sống nghèo khó làm cho mòn mỏi và mất niềm tin. Ngoài ra, ngôn ngữ kể chuyện giản dị, giàu sức gợi cũng góp phần làm nổi bật bi kịch tinh thần của nhân vật. Qua đó, tác giả khắc họa thành công hình ảnh một trí thức nghèo sống trong sự bế tắc của xã hội đương thời.
Câu 2 :
Có ý kiến cho rằng: “Sự vinh quang lớn nhất của chúng ta không nằm ở việc không bao giờ thất bại mà nằm ở việc vươn dậy sau mỗi lần vấp ngã.” Thật vậy, trong cuộc sống, thất bại là điều khó tránh khỏi, nhưng chính cách chúng ta đối diện và vượt qua thất bại mới quyết định thành công.
Trước hết, thất bại là những lần chúng ta không đạt được mục tiêu hoặc kết quả mong muốn. Tuy nhiên, thất bại không phải là dấu chấm hết mà chỉ là một thử thách trên con đường đi tới thành công. Không ai có thể đạt được thành công lớn mà chưa từng trải qua khó khăn hay vấp ngã. Vì vậy, việc chấp nhận thất bại và đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã chính là biểu hiện của bản lĩnh và ý chí con người.
Thất bại giúp chúng ta nhận ra những sai lầm và rút ra bài học quý giá. Khi một người thất bại, họ có cơ hội nhìn lại bản thân, tìm ra nguyên nhân và điều chỉnh cách làm để tốt hơn. Nếu không có thất bại, con người dễ rơi vào sự chủ quan và thiếu kinh nghiệm. Chính những lần thất bại đã giúp ta trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn và chuẩn bị tốt hơn cho những thử thách tiếp theo. Thực tế cho thấy rất nhiều người thành công đã từng trải qua nhiều lần thất bại. Chẳng hạn, nhà phát minh Thomas Edison đã thất bại hàng nghìn lần trước khi phát minh ra bóng đèn điện. Tuy nhiên, ông không xem đó là thất bại mà coi đó là những lần thử nghiệm giúp ông tiến gần hơn đến thành công. Hay như người sáng lập Alibaba Group, từng nhiều lần bị từ chối khi xin việc nhưng vẫn kiên trì theo đuổi ước mơ của mình. Những tấm gương đó cho thấy rằng thất bại không đáng sợ, điều quan trọng là phải có ý chí vươn lên.
Đối với người trẻ, việc chấp nhận thất bại càng có ý nghĩa quan trọng. Trong học tập và cuộc sống, chúng ta có thể gặp nhiều khó khăn như điểm số chưa cao, thi cử không đạt kết quả mong muốn hay những dự định chưa thành công. Nhưng thay vì nản lòng, mỗi người cần coi đó là cơ hội để cố gắng nhiều hơn. Khi biết đứng dậy sau thất bại, chúng ta sẽ rèn luyện được sự kiên trì, bản lĩnh và tinh thần lạc quan. Tuy nhiên, chấp nhận thất bại không có nghĩa là bi quan hay buông xuôi. Điều quan trọng là phải biết rút kinh nghiệm và nỗ lực thay đổi để tiến bộ hơn. Nếu con người chỉ thất bại mà không cố gắng đứng lên thì sẽ mãi dậm chân tại chỗ.
Thất bại là một phần tất yếu của cuộc sống và cũng là bước đệm dẫn đến thành công. Điều quan trọng không phải là chúng ta đã thất bại bao nhiêu lần mà là chúng ta có đủ dũng khí để đứng dậy và tiếp tục bước đi hay không. Vì vậy, mỗi người trẻ hãy học cách chấp nhận thất bại, rút ra bài học và kiên trì theo đuổi mục tiêu của mình để đạt được thành công trong tương lai.
Câu 1 :
Văn bản được kể theo ngôi thứ ba, người kể giấu mình gọi nhân vật là "y" , "Thứ".
Câu 2 :
Những từ ngữ hình ảnh khắc họa cuộc sống của Thứ khi ở Hà Nội :
" sống rụt rè hơn, sẻn so hơn, sống còm rom "
"chuyện để dành, chuyện mua vườn, chuyện làm nhà "
"chuyện nuôi sống y với vợ con y " " Y sẽ chẳng có việc gì làm, y sẽ ăn bám vợ "
Câu 3 :
Biện pháp từ sánh : " mình gần như là một phế nhân "
Tác dụng :
- Nhấn mạnh cảm giác thất bại, chán nản, tự ti, bế tắc của nhân vật.
Câu 4 :
Ở Sài Gòn: Thứ từng có hoài bão, khát vọng , hi vọng vào tươi lại.
Ở Hà Nội : Thứ trở nên rụt rè, sợ sệt, cảm thấy bế tắc, mất dần ước mơ.
Câu 5 :
Mỗi người cần phải có dũng khí ý chí quyết tâm thay đổi ước mơ , không để hoàn cảnh khó khăn mà quên đi những mục tiêu cuộc đời. Phê phán xã hội cũ đã đẩy con người vào hoàn cảnh bế tắc, nghèo khổ.