Đào Thùy Dương
Giới thiệu về bản thân
Câu1: ngôi kể trong văn bản là ngôi thứ ba
Câu 2: điển hình trong đoạn trích là Điểm nhìn trong đoạn trích là điểm nhìn của người kể chuyện ngôi thứ ba, gắn với nhân vật Chi-hon.
Câu 3: biện pháp nghệ thuật và tác dụng trong đoạn văn trên là:Đoạn văn đã sử dụng biện pháp nghệ thuật điệp cấu trúc qua việc lặp lại mô hình câu “Lúc…, cô đang…”. Biện pháp này có tác dụng nhấn mạnh sự trùng hợp đầy trớ trêu giữa hai thời điểm: khi người mẹ rơi vào hoàn cảnh bị lạc, đau đớn thì người con lại đang ở nước ngoài, sống trong ánh hào quang của thành công. Qua đó, điệp cấu trúc làm nổi bật nỗi day dứt, ám ảnh và cảm giác có lỗi của nhân vật “cô”, đồng thời gợi lên sự xót xa, xúc động sâu sắc trong lòng người đọc.
Câu 4:Những phẩm chất của người mẹ đã được thể hiện qua lời kể của con gái trong tác phẩm và cô văn thể hiện phẩm chất người mẹ là:Trong đoạn trích, qua lời kể của người con gái, người mẹ hiện lên với hai phẩm chất nổi bật. Thứ nhất, mẹ là người giàu tình yêu thương, luôn hi sinh vì con, thể hiện qua câu văn: “Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này” và “Không, mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được”, cho thấy mẹ sẵn sàng từ bỏ mong muốn của bản thân để dành điều tốt đẹp cho con. Thứ hai, mẹ là người tảo tần, giản dị nhưng mạnh mẽ, được thể hiện qua hình ảnh “chiếc khăn cũ kỹ lem nhem mẹ đội trên đầu” và chi tiết mẹ “nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người”, qua đó khắc họa hình ảnh một người mẹ vất vả, bền bỉ, từng là chỗ dựa vững vàng cho con giữa dòng đời.
Câu 5:Chi-hon hối tiếc vì đã từng thờ ơ, vô tâm với mẹ, không trân trọng những yêu thương giản dị mà mẹ dành cho mình, đặc biệt là khoảnh khắc cô từ chối chiếc váy mẹ chọn và không nhận ra nỗi buồn lặng lẽ của mẹ. Những hành động vô tâm trong cuộc sống thường ngày, dù nhỏ bé, cũng có thể trở thành vết cứa âm thầm làm tổn thương những người thân yêu. Khi ta mải mê với công việc, thành công hay cái tôi cá nhân, ta dễ quên rằng cha mẹ luôn cần sự quan tâm và thấu hiểu. Chỉ đến khi mất đi hoặc đứng trước nguy cơ mất mát, con người mới giật mình nhận ra giá trị của yêu thương. Vì vậy, mỗi người cần học cách sống chậm lại, lắng nghe và yêu thương người thân khi còn có thể.
Câu 2
Trong hành trình dài của cuộc đời, con người có thể quên đi nhiều điều: những lo toan thường nhật, những niềm vui thoáng qua hay cả những nỗi buồn nhất thời. Thế nhưng, kí ức về những người thân yêu – cha mẹ, ông bà, anh chị em hay những người đã từng gắn bó sâu sắc – lại là điều khó phai mờ nhất. Những kí ức ấy không chỉ là dấu ấn của quá khứ mà còn mang ý nghĩa lớn lao, góp phần nuôi dưỡng tâm hồn và định hướng cách con người sống ở hiện tại và tương lai.
Trước hết, kí ức về những người thân yêu là điểm tựa tinh thần vững chắc giúp con người vượt qua khó khăn trong cuộc sống. Khi đối diện với thất bại, cô đơn hay mất mát, việc nhớ về những lời động viên, sự hi sinh thầm lặng hay tình yêu thương vô điều kiện của người thân giúp ta có thêm sức mạnh để đứng dậy. Chính những kí ức ấy nhắc nhở con người rằng mình không hề đơn độc, rằng phía sau vẫn luôn có những người đã từng yêu thương, tin tưởng và kì vọng vào ta.
Không chỉ vậy, kí ức về người thân còn góp phần hình thành nhân cách và bản sắc của mỗi cá nhân. Những bài học đạo đức, cách ứng xử, lối sống nhân hậu hay sự kiên cường mà ta tiếp nhận từ gia đình thường được lưu giữ qua các kỉ niệm. Nhờ đó, con người biết sống có trách nhiệm hơn, biết trân trọng giá trị tình cảm và gìn giữ các mối quan hệ xung quanh. Kí ức trở thành sợi dây vô hình kết nối quá khứ với hiện tại, giúp ta không đánh mất chính mình giữa những biến động của cuộc sống.
Bên cạnh đó, kí ức về những người thân yêu còn là nguồn động lực để con người sống tốt đẹp hơn. Khi nhớ về sự hi sinh của cha mẹ, sự bao dung của ông bà hay tình cảm chân thành của người thân, mỗi người sẽ có ý thức nỗ lực vươn lên, sống tử tế và không ngừng hoàn thiện bản thân. Đặc biệt, với những người thân đã khuất, kí ức chính là cách để họ tiếp tục “hiện diện” trong tâm hồn ta, nhắc nhở ta sống xứng đáng với những gì họ đã trao gửi.
Tuy nhiên, con người cũng cần học cách đối diện với kí ức một cách tích cực. Không nên để nỗi nhớ trở thành sự bi lụy hay níu kéo quá khứ một cách mù quáng. Thay vào đó, hãy coi kí ức là hành trang tinh thần, là nguồn yêu thương giúp ta mạnh mẽ hơn trên con đường phía trước.
Tóm lại, kí ức về những người thân yêu có vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc đời mỗi con người. Đó là điểm tựa tinh thần, là nền tảng hình thành nhân cách và là động lực để ta sống tốt đẹp hơn mỗi ngày. Biết trân trọng và gìn giữ những kí ức ấy cũng chính là cách để mỗi người sống sâu sắc, nhân văn và ý nghĩa hơn.
Câu 1:
Trong đoạn trích, diễn biến tâm lý của nhân vật Chi-hon được khắc họa sâu sắc qua hành trình đi tìm người mẹ bị lạc. Ban đầu, Chi-hon mang trong mình tâm trạng hoang mang, lo lắng và sợ hãi khi đối diện với nguy cơ mất mẹ – điểm tựa tinh thần quan trọng nhất của đời mình. Càng đi tìm, nỗi lo ấy càng lớn dần, chuyển thành sự day dứt và ân hận khi cô bất chợt lục lại những kí ức xưa. Những kỉ niệm tưởng chừng đã bị lãng quên nay ùa về, kéo theo cảm giác có lỗi vì đã từng vô tâm, chưa kịp quan tâm, yêu thương mẹ khi còn có thể. Quá trình tìm kiếm vì thế không chỉ là hành trình thể xác mà còn là hành trình nội tâm, nơi Chi-hon đối diện với chính mình. Từ nỗi sợ mất mát, cô dần nhận ra giá trị thiêng liêng của tình mẫu tử và sự hiện diện không thể thay thế của người mẹ trong cuộc đời. Diễn biến tâm lý ấy giúp nhân vật trưởng thành hơn, biết trân trọng hiện tại và khao khát được bù đắp, yêu thương mẹ nhiều hơn nếu còn cơ hội. Qua Chi-hon, tác giả gửi gắm thông điệp sâu sắc: hãy yêu thương và gìn giữ những người thân yêu khi họ vẫn còn bên ta.