Lý Thị Bình Dương
Giới thiệu về bản thân
Bài 1 Đoạn trích "Giữa người với người" là một lát cắt đầy ám ảnh về sự băng hoại đạo đức và lòng trắc ẩn trong xã hội hiện đại. Tác giả đã khéo léo dẫn dắt từ những "vết rạn nhỏ" trong một cuộc tình để mở ra một hố sâu ngăn cách lớn hơn: sự vô cảm trước nỗi đau đồng loại. Hình ảnh anh người yêu là y sĩ nhưng lại thản nhiên "chụp ảnh" một bệnh nhân đang đau đớn để "tải ngay lên mạng xã hội" là một chi tiết đắt giá. Nó phản ánh một thực trạng nhức nhối khi giá trị ảo (lượt thích, sự chú ý trên mạng) lấn át cả thiên chức cứu người và đạo đức nghề nghiệp. Đáng sợ hơn là phản ứng của "thiên hạ" khi "ào vô thích quá trời", cho thấy sự hiếu kỳ độc hại đã biến bi kịch của một con người thành món hàng giải trí rẻ tiền. Câu hỏi kết thúc đoạn trích: "Sao có thể quên kẻ đang chịu đau đớn kia là một con người?" vang lên như một lời cảnh tỉnh dồn dập. Nhân vật "em" chọn rời xa không chỉ vì tình cũ, mà vì nỗi sợ hãi trước sự "biến dạng" của nhân tính. Qua đó, tác phẩm nhắc nhở chúng ta: trong thế giới phẳng, nếu không giữ được sợi dây kết nối bằng lòng thấu cảm, con người sẽ chỉ còn là những thực thể xa lạ và tàn nhẫn với nhau.
Câu 2
Trong nhịp sống hối hả của thế kỷ XXI, khi khoa học kỹ thuật đưa con người lại gần nhau hơn về mặt địa lý thì trớ trêu thay, khoảng cách giữa những tâm hồn dường như lại xa cách hơn bao giờ hết. Một "căn bệnh nan y" đang âm thầm gặm nhấm đạo đức xã hội, đó chính là sự thờ ơ, vô cảm. Đây không chỉ là một trạng thái tâm lý nhất thời mà đã trở thành một vấn nạn nhức nhối, đe dọa những giá trị nhân văn cao đẹp của nhân loại.
Vô cảm, hiểu một cách đơn giản, là sự trơ lì về cảm xúc, là thái độ sống "sống chết mặc bay", chỉ biết đến lợi ích cá nhân mà quên đi nỗi đau hay niềm hạnh phúc của người khác. Người vô cảm giống như một "ốc đảo" cô độc, họ nhìn thấy cái xấu không bất bình, thấy cái ác không phẫn nộ và thấy nỗi đau của đồng loại thì dửng dưng như không có chuyện gì xảy ra. Biểu hiện của sự vô cảm hiện nay len lỏi vào mọi ngóc ngách của đời sống. Trên đường phố, trước một vụ tai nạn giao thông, thay vì sơ cứu người bị nạn, không ít người lại thản nhiên đứng xem, quay phim, chụp ảnh để "câu view" trên mạng xã hội. Trong gia đình, sự vô cảm thể hiện qua những bữa cơm vắng tiếng cười, nơi mỗi thành viên chỉ dán mắt vào màn hình điện thoại, thiếu đi sự quan tâm, chia sẻ chân thành. Nguy hại hơn, sự vô cảm còn xuất hiện ngay trong môi trường học đường và công sở, khi con người ta chọn cách im lặng trước những bất công vì sợ liên lụy đến bản thân. Nguyên nhân của thực trạng này đến từ nhiều phía. Về chủ quan, đó là do lối sống ích kỷ, thực dụng, quá đề cao cái "tôi" cá nhân mà quên đi cái "ta" chung. Nhiều người mải mê chạy theo các giá trị vật chất, coi tiền bạc là thước đo duy nhất dẫn đến sự chai sạn về tâm hồn. Về khách quan, áp lực từ vòng xoáy cơm áo gạo tiền và sự bùng nổ của công nghệ số khiến con người dần đánh mất thói quen giao tiếp trực tiếp. Bên cạnh đó, nền giáo dục đôi khi quá chú trọng vào kiến thức sách vở mà nhẹ phần rèn luyện nhân cách, lòng trắc ẩn cho thế hệ trẻ. Hậu quả của sự vô cảm là vô cùng khôn lường. Nó làm xói mòn truyền thống đạo đức "lá lành đùm lá rách" của dân tộc, khiến xã hội trở nên lạnh lẽo, vô hồn. Khi sự im lặng và dửng dưng lên ngôi, cái ác sẽ có cơ hội lộng hành, những người tốt sẽ cảm thấy bị cô lập và tổn thương. Đúng như Martin Luther King từng nói: "Trong thế giới này, chúng ta không chỉ xót xa vì lời nói và hành động của những kẻ xấu, mà còn vì sự im lặng đáng sợ của những người tốt." Để đẩy lùi "con vi-rút" này, mỗi cá nhân cần tự thức tỉnh và nuôi dưỡng tâm hồn mình bằng sự tử tế. Hãy học cách lắng nghe, thấu hiểu và sẵn sàng dang tay giúp đỡ những người xung quanh từ những việc nhỏ nhất. Gia đình và nhà trường cần chú trọng giáo dục lòng nhân ái, dạy trẻ em biết yêu thương và sẻ chia. Xã hội cũng cần vinh danh những tấm gương cao đẹp, đồng thời lên án mạnh mẽ thái độ sống ích kỷ. Khép lại, sự vô cảm có thể mang lại cho ta sự "an toàn" giả tạo trước những rắc rối, nhưng nó lại giết chết tâm hồn ta nhanh nhất. Cuộc sống chỉ thực sự có ý nghĩa khi ta biết yêu thương và được yêu thương. Hãy mở lòng mình ra để sưởi ấm thế giới này, bởi "Nơi lạnh nhất không phải là Bắc Cực mà là nơi thiếu vắng tình thương."Thể loại: Truyện ngắn. Câu 2
Đề tài: Mối quan hệ giữa người với người trong cuộc sống hiện đại. Câu 3 Biện pháp tu từ liệt kê được thể hiện qua việc tác giả đưa ra những trường hợp con người đã từng rơi hoặc sợ bị rơi vào cảnh làm "mồi người" – một công cụ câu tương tác trên mạng xã hội bởi các trang báo lá cải đưa tin không chính thống.
Tác dụng: Thể hiện rõ nét sự khốn đốn của những người dân nghèo khi bị vạ lây bởi những chiêu trò câu tương tác, những âm mưu đầy vị kỷ của những cá nhân, tổ chức trên mạng xã hội.
Câu 4.
Hai câu văn:
“Một vụ cướp tiền giữa ban ngày, người ta chỉ thấy giấy bạc bay mà không thấy nạn nhân. Hôi bia cũng vì chỉ thấy bia lăn lóc ra đường.”
Hai câu văn gợi lên thực trạng đáng lo ngại về đạo đức của một bộ phận con người hiện nay. Khi xảy ra sự việc như cướp tiền hay tai nạn, nhiều người chỉ chú ý đến lợi ích vật chất mà quên đi sự an toàn và nỗi đau của nạn nhân. Hành động “hôi bia” hay thờ ơ trước nỗi khổ của người khác cho thấy sự xuống cấp về lòng nhân ái và ý thức cộng đồng. Điều này nhắc nhở mỗi người cần sống có trách nhiệm, biết cảm thông và giúp đỡ người khác, giữ gìn những giá trị đạo đức tốt đẹp của dân tộc.
câu 5
Qua văn bản, em rút ra nhiều bài học ý nghĩa. Mỗi người cần biết sống nhân ái, tôn trọng và quan tâm đến người khác thay vì thờ ơ trước nỗi đau của họ. Khi sử dụng mạng xã hội, cần có trách nhiệm, không lan truyền tin chưa kiểm chứng gây ảnh hưởng xấu đến người khác. Đồng thời, mỗi người phải giữ gìn đạo đức, lối sống văn minh và biết suy nghĩ trước hành động của mình để góp phần xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn.