Lê Ánh Phương
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Nhân vật con Kiến trong văn bản là biểu tượng đẹp đẽ cho lòng biết ơn và sự nhanh trí. Trước hết, Kiến là một con vật biết trân trọng ơn nghĩa. Khi được Bồ Câu cứu thoát khỏi dòng nước dữ, Kiến không hề quên ơn mà luôn tìm cơ hội để đáp lại: "Kiến rất biết ơn Bồ Câu". Lòng biết ơn ấy đã biến thành hành động cụ thể khi Kiến nhìn thấy bác thợ săn định bắn ân nhân của mình. Dù nhỏ bé, Kiến không hề sợ hãi mà vô cùng dũng cảm và quyết đoán, nhanh chóng bò lại đốt vào chân người thợ săn để giải vây cho Bồ Câu. Hành động này không chỉ cho thấy sự thông minh, nhạy bén trong xử lý tình huống mà còn khẳng định một bài học sâu sắc: lòng tốt sẽ luôn được đền đáp. Qua nhân vật Kiến, tác giả dân gian muốn nhắc nhở chúng ta về lối sống tình nghĩa, "ăn quả nhớ kẻ trồng cây" trong cuộc đời.
Câu 2
Trong dòng chảy hối hả của thời đại công nghệ số, có ý kiến cho rằng các lễ hội truyền thống đã trở nên lỗi thời, gây tốn kém và nên bị loại bỏ. Tuy nhiên, theo tôi, đây là một cái nhìn phiến diện, thiếu chiều sâu về giá trị văn hóa và linh hồn của dân tộc.
Trước hết, lễ hội truyền thống không đơn thuần là những hoạt động vui chơi giải trí mà là "bảo tàng sống" lưu giữ lịch sử và đạo lý. Mỗi lễ hội đều gắn liền với việc thờ phụng các vị anh hùng dân tộc, các bậc tiền nhân có công với đất nước. Khi tham gia lễ hội, chúng ta thực hiện đạo lý "Uống nước nhớ nguồn", giúp thế hệ trẻ hiểu và tự hào về cội nguồn. Nếu loại bỏ lễ hội, chúng ta vô tình cắt đứt sợi dây liên kết với quá khứ, khiến bản sắc dân tộc dần bị hòa tan.
Thứ hai, lễ hội là chất kết dính cộng đồng vô cùng mạnh mẽ. Trong không gian linh thiêng và náo nức, mọi khoảng cách giữa người với người được xóa bỏ. Đó là dịp để con người tìm về sự thư thái trong tâm hồn, thắt chặt tình đoàn kết và sẻ chia. Những giá trị nhân văn này là thứ mà máy móc hay mạng xã hội không bao giờ có thể thay thế được.
Nhiều người đòi loại bỏ lễ hội vì cho rằng chúng gây lãng phí hoặc xuất hiện các hiện tượng mê tín dị đoan. Nhưng cần hiểu rõ rằng, đó là những biến tướng tiêu cực do ý thức con người và công tác quản lý chưa tốt, chứ không phải bản chất của lễ hội là xấu. Thay vì cực đoan đòi xóa bỏ, chúng ta cần chọn lọc, loại bỏ những hủ tục lạc hậu và giữ lại những nét đẹp tinh túy nhất
Lễ hội truyền thống là báu vật quốc gia, là phần hồn của văn hóa Việt Nam. Thay vì quay lưng, chúng ta nên tìm cách "hiện đại hóa" hình thức tổ chức để lễ hội vừa giữ được nét cổ truyền, vừa phù hợp với nhịp sống mới. Bảo tồn lễ hội chính là bảo vệ căn cước văn hóa của chúng ta trước thế giới.
Câu 1:phương tiện phí ngôn ngữ được sử dụng trong văn bản là đường link liên kết (URL) dẫn đến bài báo
Câu2: Theo văn bản , mục đích là nhằm giữ gìn văn hoá bản địa và tưởng nhớ vị anh hùng A Sanh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước
Câu3
Chỉ tiết :"những chiếc thuyền độc mộc đã trở thành phương tiện vận chuyển lương thực,đưa hàng ngàn bộ đội ta cùng vũ khí đạn dược qua sông đánh giặc"
Cảm nhận: chị tiết cho thấy thuyền độc mộc không chỉ là một vật dụng sinh hoạt mà đã trở thành một " vũ khí" thầm lặng , một biểu tượng của lòng dân và sự sáng tạo trong chiến tranh nhân dân , góp công lớn vào sự nghiệp giải phóng miền Nam
Câu 4:
Biện pháp tu từ :Liệt kê
Tác dụng : giúp diễn đạt đầy đủ , trọn vẹn những mục đích và ý nghĩa thiêng liêng của lễ hội
Nhấn mạnh lòng biết ơn sâu sắc đối với thế hệ cha anh và ý thức bảo tồn giá trị truyền thống của dân tộc
Tạo nhịp điệu trang trọng cho câu văn .
Câu 5 : cần có ý thức tìm hiểu và tự hào về những nét đẹp văn hoá của quê hương , đất nước
Việc bảo tồn không chỉ là giữ gìn hiện vật mà còn là duy trì các hoạt động cộng đồng để đi sản luôn sống động
Gắn kết giữa việc bản tồn văn hoá với việc giáo dục truyền thống yêu nước cho thế hệ trẻ