Nguyễn Phương Anh
Giới thiệu về bản thân
Em hieu rằng nhà thơ chân chính phải lao động nghệ thuật nghiêm túc, kiên trì và vất vả như người nông dân làm ruộng. Thơ không phải là sự bốc đồng hay thiên phú nhất thời, mà là thành quả của khổ luyện, tâm sức và sự tích lũy bền bỉ.
Em hieu rằng nhà thơ chân chính phải lao động nghệ thuật nghiêm túc, kiên trì và vất vả như người nông dân làm ruộng. Thơ không phải là sự bốc đồng hay thiên phú nhất thời, mà là thành quả của khổ luyện, tâm sức và sự tích lũy bền bỉ.
Em hieu rằng nhà thơ chân chính phải lao động nghệ thuật nghiêm túc, kiên trì và vất vả như người nông dân làm ruộng. Thơ không phải là sự bốc đồng hay thiên phú nhất thời, mà là thành quả của khổ luyện, tâm sức và sự tích lũy bền bỉ.
Tác giả triển khai quan điểm này theo các ý:
“Chữ bầu lên nhà thơ” nghĩa là nhà thơ không có chức danh suốt đời; mỗi bài thơ là một lần nhà thơ “ứng cử” trước những lá phiếu nghiêm khắc của chữ nghĩa.
Kho chữ của trời cho (tài năng thiên bẩm) là có hạn; chỉ có sự lao động, rèn luyện chữ nghĩa mới giúp nhà thơ tồn tại lâu dài.
Nhà thơ vĩ đại như Vích-to Huy-gô đôi khi cũng “không được tái cử” – chứng tỏ chữ có quyền uy tối thượng trong thơ.
Từ đó tác giả khẳng định: chữ – với vẻ đẹp, âm hưởng, sức gợi cảm, độ vang vọng – mới là yếu tố quyết định làm nên giá trị của một nhà thơ.
-Quan điểm được triển khai chặt chẽ, nhất quán:
Thơ sống bằng chữ, và chữ mới là “người cầm lá phiếu” cuối cùng quyết định nhà thơ có xứng đáng hay không.