BÙI ÁNH DƯƠNG
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 :
Trong bài thơ "Tên làng" của Y Phương, tình yêu quê hương của nhân vật trữ tình được thể hiện rất giản dị nhưng sâu sắc và đầy xúc động. Đầu tiên, tình yêu ấy gắn liền với lòng biết ơn, bởi quê hương chính là nơi đã che chở và "chữa cho con lành lặn" những vết thương sau khi từ chiến trường khốc liệt trở về . Qua dòng thơ "Người đàn ông ở làng Hiếu Lễ" được lặp lại nhiều lần như một lời khẳng định đầy tự hào rằng: dù đi đâu hay làm gì, nhân vật trữ tình vẫn luôn giữ bản sắc cá nhân của mình , nhớ tới quê hương - nơi mình sinh ra. Với "con", quê hương không chỉ là những thứ hiện lên như mái nhà, vườn rau hay cỏ cây, mà còn là nơi nuôi dưỡng tâm hồn, "băng bó" những vết xước trong cuộc đời mỗi người, giúp những "suy nghĩ cao đẹp lớn lên ". Tình yêu quê hương ở đây còn là sự kết hợp chặt chẽ với tình cảm gia đình, với tiếng gọi ông bà và tình mẫu tử thiêng liêng. Đặc biệt nhất là ý chí trở về, dù bàn chân có phải "đạp bằng đá sắc" hay trải qua bao khó khăn, nhân vật vẫn muốn quay về với tiếng nói "bập bẹ" thân thương của làng mình, với những điều tưởng chừng bình dị lại chính là động lực để nhân vật bắt đầu lại cuộc đời của mình . Từ đó ta thấy rằng , tình yêu quê hương trong bài thơ chính là điểm tựa vững chắc nhất, giúp con người có thêm sức mạnh và luôn biết trân trọng nguồn cội của chính mình.
Câu 2 :
Nhà thơ Đỗ Trung Quân đã từng viết trong tác phẩm " Quê hương " rằng :
"Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người."
Lời thơ ấy nhắc nhở chúng ta rằng quê hương chính là gốc rễ, là sự bắt đầu của mỗi cuộc đời. khi nhắc đến sức mạnh thiêng liêng ấy, nhà văn Rasul Gamzatov đã có một nhận định đầy suy ngẫm: "Người ta chỉ có thể tách con người ra khỏi quê hương, chứ không thể tách quê hương ra khỏi con người."
Trước hết, câu nói mang một thông điệp sâu sắc về mối quan hệ giữa mỗi cá nhân với cội nguồn , quê hương . "Tách con người ra khỏi quê hương" là sự thay đổi về mặt thể chất , vật lý như khi chúng ta rời xa nơi mình sinh ra để đi học, đi làm hay định cư nơi khác. Ngược lại , "không thể tách quê hương ra khỏi con người" vì quê hương đã trở thành một phần tâm hồn, bản sắc, là kí ức và những giá trị văn hóa đã thấm sâu vào máu thịt, không thể từ bỏ dù chúng ta ở bất cứ đâu.
Tình yêu quê hương không phải lúc nào cũng là những điều lớn lao, nó hiện hữu âm thầm nhưng bền bỉ trong tâm thức mỗi người qua những biểu hiện cụ thể . Đó là cảm giác bồi hồi khi nghe lại một giọng nói đặc trưng của quê mình giữa nơi đất khách, là nỗi thèm khát những món ăn dân dã, bình dị gắn liền với tuổi thơ mà không cao lương mỹ vị nào thay thế được. Dù sống trong môi trường hiện đại hay hội nhập quốc tế, mỗi người vẫn luôn có ý thức bảo tồn những phong tục, tập quán, đức tính tốt đẹp của quê nhà như sự cần cù, lòng hiếu khách hay tinh thần hiếu học.Dù đi đâu, làm gì, khi đứng trước những cột mốc quan trọng của cuộc đời hoặc khi mệt mỏi, con người luôn có xu hướng tìm về nguồn cội như một nơi trú ẩn an toàn và ấm áp nhất. Hãy nhìn vào hàng triệu người con đất Việt đang sinh sống và làm việc trên khắp thế giới. Cứ mỗi dịp Tết nguyên đán, dù bận rộn hay xa xôi đến đâu, họ vẫn tổ chức gói bánh chưng, mặc áo dài và hướng về tổ tiên. Đó chính là minh chứng sống động nhất cho việc không một không gian địa lý nào có thể tách rời tình yêu quê hương, nét đẹp văn hóa ra khỏi tâm hồn họ.
Quê hương không đơn thuần là một vùng đất gắn liền với , mà nó đóng vai trò là yếu tố quan trọng hình thành nên nhân cách và giá trị của một con người. Đầu tiên, quê hương là điểm tựa tinh thần vững chãi nhất .Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng sẽ có lúc đối mặt với thất bại, áp lực hay những giông bão của cuộc sống. Những lúc ấy, ký ức về quê hương – với hình ảnh con đường làng quen thuộc, hàng cây xanh hay lời ru của mẹ – chính là bến đỗ bình yên để tâm hồn tìm về chữa lành . Nó xoa dịu những tổn thương và tiếp thêm động lực để chúng ta đứng dậy. Một người luôn mang quê hương trong tim sẽ không bao giờ cảm thấy cô đơn, bởi họ biết mình luôn có một nơi để thuộc về, một "bờ vai" để tựa vào. Trong thời đại toàn cầu hóa, sự khác biệt giữa các cá nhân dễ bị lép vế. Chính quê hương với những phong tục, tập quán, ngôn ngữ và lối sống riêng biệt đã tạo nên "màu sắc" cá nhân cho mỗi người. Nó giúp chúng ta hòa nhập nhưng không hòa tan, vươn ra thế giới nhưng vẫn giữ được cái "tôi" dân tộc kiêu hãnh và tự hào. Nếu không có quê hương, có văn hóa dân tộc trong lòng, chúng ta sẽ chỉ là những bản sao mờ nhạt, thiếu sức sống giữa đám đông.Cuối cùng , quê hương là sợi dây gắn kết cộng đồng và khơi dậy lòng biết ơn: Khi mang theo hình bóng quê nhà, con người dễ dàng đồng cảm và gắn kết với những người cùng nguồn cội. Tình yêu quê hương còn là khởi nguồn của lòng vị tha và tinh thần trách nhiệm. Nó nhắc nhở chúng ta về đạo lý "uống nước nhớ nguồn". Từ tình yêu mảnh đất nơi mình sinh ra, con người sẽ mở rộng lòng mình để yêu gia đình, yêu đồng bào và yêu cuộc sống một cách chân thành nhất.
Đáng buồn thay, trong xã hội vẫn có một số người đang có suy nghĩ sai lệch , có tư tưởng sính ngoại, quay lưng lại với truyền thống dân tộc. Có những người sau khi thành đạt lại tỏ ra xấu hổ về nguồn gốc quê mùa của mình, hoặc cố tình quên đi tiếng mẹ đẻ.Khi một con người tự tay cắt đứt sợi dây kết nối với quê hương, họ trở nên lạc lõng, không phương hướng giữa dòng đời. Bởi lẽ, một người không biết trân trọng nơi mình sinh ra thì khó có thể có được sự tôn trọng chân thành từ người khác, và càng không thể tìm thấy một điểm tựa tinh thần vững chắc mỗi khi vấp ngã. Quay lưng với quê hương chính là sai lầm về mặt tâm hồn, khiến con người trở nên lạc lõng và cô đơn nhất ngay trên chính hành trình chinh phục thành công của mình.
Để quê hương mãi là một phần không thể tách rời trong tâm hồn, mỗi cá nhân cần có những hành động thiết thực bắt nguồn từ chính tâm thức của mình . Giải pháp đầu tiên không nằm ở đâu xa mà nằm ở ý thức tìm hiểu. Chúng ta cần chủ động học hỏi về lịch sử, văn hóa và những nét đẹp truyền thống của địa phương. Khi chúng ta hiểu rõ về quê hương, về những gian khổ mà ông cha đã trải qua để giữ đất, tình yêu sẽ tự khắc nảy nở một cách tự nhiên và bền vững nhất. Giữ gìn giá trị của quê hương qua ngôn ngữ và lối sống: Dù ở bất cứ đâu, hãy trân trọng tiếng mẹ đẻ và những nếp sinh hoạt tốt đẹp của gia đình. Tâm thế trân trọng những giá trị cũ giữa dòng đời hối hả chính là cách chúng ta giữ cho tình yêu quê hương không bị lụi tàn. Hãy coi việc giữ gìn bản sắc không phải là gánh nặng, mà là một niềm kiêu hãnh cá nhân.Tình yêu quê hương trong tâm thức phải được hiện thực hóa bằng trách nhiệm. Với học sinh, đó là nỗ lực học tập để sau này đem kiến thức về xây dựng quê nhà. Mỗi người hãy là một "sứ giả" mang nét đẹp của quê mình giới thiệu với bạn bè quốc tế. Khi ta tự hào kể về một món ăn đặc sản hay một lễ hội truyền thống, chính là lúc ta đang làm cho quê hương sống mãi trong lòng mình và trong mắt mọi người.
Câu nói của Rasul Gamzatov giúp em hiểu rằng quê hương chính là gốc rễ tạo nên bản sắc của mỗi cá nhân. Là một học sinh, em tự nhủ phải luôn trân trọng những giá trị truyền thống và không ngừng nỗ lực học tập để hoàn thiện bản thân. Em khao khát dùng kiến thức của mình để đóng góp cho mảnh đất nơi mình sinh ra, bởi em tin rằng dù mai này có đi xa đến đâu, niềm tự hào về nguồn cội sẽ luôn là sức mạnh lớn nhất giúp em vững bước trên đường đời.
Như vậy, câu nói của Rasul Gamzatov là một lời nhắc nhở quý giá về lòng thủy chung với cội nguồn. Quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra, mà là sức mạnh giúp ta đi xa hơn. Hãy yêu quê hương theo cách của riêng mình, để dù đi đâu, chúng ta vẫn biết mình là ai và mình thuộc về nơi nào.
Câu 1 :
- Văn bản trên sử dụng thể thơ tự do .
Câu 2 :
- Phương thức biểu đạt sử dụng trong bài thơ là biểu cảm kết hợp với tự sự và miêu tả
Câu 3 :
Nhan đề " Tên làng '' đã gợi cho em cảm nhận là trước hết giúp em liên tưởng đến một địa danh thân thuộc , gắn bó , giúp định hướng chủ đề bài thơ là viết về sự yêu thương , gắn bó với quê hương . Từ đó nhấn mạnh niềm tự hào , truyền thống của mỗi con người đối với ngôi làng của mình , quê hương của mình .
Câu 4 :
- Việc lặp lại nhiều lần dòng thơ : " Người đàn ông ở làng Hiếu Lễ " cụ thể là ba lần có tác dụng :
+ Tạo nhịp điệu cho bài thơ, tha thiết , trầm lắng như lời khẳng định , lời thề gắn bó
+ Nhấn mạnh về xuất thân, quê hương của nhân vật trữ tình , đây như một lời khẳng định bản sắc cá nhân , nhân vật vẫn luôn mang trong mình niềm tự hào là người con của làng " làng Hiếu Lễ "
+ Qua đó tác giả bộc lộ tình yêu quê hương mãnh liệt, niềm tự hào , luôn hướng về cội nguồn , gắn bó với quê hương
Câu 5 :
- Nội dung của bài thơ là : bài thơ thể hiện tình cảm yêu quê hương , đất nước sâu năng của nhân vật "con" - người lính mới từ chiến trường trở về . Qua những hình ảnh thiên nhiên mộc mạc, giản dị đã bao dung che chở và chữa lành những vết thương về cả thể chất và tinh thần giúp người con bắt đầu lại một cuộc sống tươi đẹp mới . Qua đó bài thơ không chỉ ngợi ca vẻ đẹp tâm hồn của nhân vật trữ tình mà còn khẳng định quê hương chính là điểm tựa vững chắc là nơi chữa lành tâm hồn , vực dậy sức sống cho mỗi con người dù ở trong bất kì hoàn cảnh nào .