Đặng Gia Hân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đặng Gia Hân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong kho tàng văn học và những câu chuyện về tình người, hình ảnh về thảm họa tàu Titanic luôn gợi lên nhiều suy ngẫm. Tuy nhiên, điều đọng lại sâu sắc nhất trong lòng người đọc không phải là sự sang trọng của con tàu hay sự khắc nghiệt của thiên nhiên, mà chính là hình ảnh người đàn ông nhường chiếc phao cứu sinh cho người mẹ và đứa con nhỏ. Qua hành động cao đẹp đó, nhân vật hiện lên với ba đức tính sáng ngời: lòng dũng cảm, sự vị tha và tâm hồn cao thượng. Từ nhân vật này, chúng ta còn nhận được những bài học nhân sinh vô cùng giá trị.

Trước hết, nhân vật là một người có lòng dũng cảm phi thường. Hãy tưởng tượng trong đêm tối mênh mông giữa đại dương lạnh giá, khi tiếng la hét vang lên và cái chết đang cận kề, bản năng sinh tồn thường khiến con người ta chỉ nghĩ đến việc cứu lấy mình. Thế nhưng, người đàn ông ấy đã chiến thắng được nỗi sợ hãi bản năng đó. Sự dũng cảm của ông không phải là sức mạnh cơ bắp, mà là sự can trường trong tâm hồn. Ông dũng cảm chấp nhận lùi bước trước sự sống, dũng cảm đối diện với bóng tối của đại dương để nhường lại ánh sáng hy vọng cho người khác. Đây là một thứ lòng can đảm hiếm có, khiến bất cứ ai cũng phải nghiêng mình kính phục.

Thứ hai, nhân vật hiện lên với lòng vị tha đáng ngưỡng mộ. Vị tha chính là biết sống vì người khác, và người đàn ông này đã thực hiện điều đó một cách trọn vẹn nhất trong giây phút sinh tử. Đối với ông, mạng sống của mình là quý giá, nhưng mạng sống của người mẹ và đứa trẻ nhỏ còn đáng trân trọng hơn. Ông không hề quen biết họ, nhưng tình đồng loại đã thôi thúc ông hành động. Sự vị tha đã giúp ông vượt qua sự ích kỷ cá nhân, xóa bỏ đi ranh giới của cái "tôi" để cứu giúp cái "ta". Hành động nhường phao là một minh chứng hùng hồn rằng: khi con người biết sống vị tha, họ sẽ tạo nên những phép màu giữa đời thực.

Thứ ba, người đàn ông mang một tâm hồn vô cùng cao thượng. Sự cao thượng của ông được thể hiện qua khả năng làm chủ bản thân. Như văn bản đã nhấn mạnh, sự vĩ đại không nằm ở việc chinh phục thiên nhiên mà nằm ở việc "chế ngự được bản thân". Người đàn ông đã chiến thắng sự yếu đuối, chiến thắng lòng tham sống sợ chết để thực hiện một nghĩa cử cao đẹp. Tâm hồn cao thượng ấy đã biến một con người bình thường trở nên vĩ đại, vượt xa cả kích thước của con tàu Titanic huyền thoại. Chính tình yêu thương đã tạo nên sức mạnh giúp ông trở nên bất tử trong lòng người đọc, dù ông không có một cái tên cụ thể nào.

Từ nhân vật người đàn ông này, em đã rút ra được những bài học vô cùng sâu sắc và quý giá cho hành trang vào đời của mình. Thứ nhất, em nhận ra rằng giá trị thực sự của một con người không được đo bằng tài sản, địa vị hay những thành tựu vật chất hào nhoáng, mà được đo bằng vẻ đẹp của tâm hồn và những gì họ cống hiến cho cuộc đời. Một con tàu khổng lồ có thể chìm, nhưng một hành động tử tế sẽ còn mãi với thời gian. Thứ hai, em hiểu được rằng tình yêu thương và sự sẻ chia là sợi dây gắn kết bền chặt nhất giữa con người với con người. Trong nghịch cảnh, nếu chúng ta chỉ biết sống cho riêng mình, thế giới sẽ trở nên lạnh lẽo hơn cả băng giá đại dương. Bài học lớn nhất mà em học được chính là sự tự rèn luyện bản thân; mỗi chúng ta cần phải học cách chiến thắng sự ích kỷ của chính mình để biết sống bao dung và trách nhiệm hơn. Chỉ khi biết nghĩ cho người khác, chúng ta mới thực sự trưởng thành và tìm thấy ý nghĩa đích thực của cuộc sống.

Tóm lại, hình ảnh người đàn ông nhường phao cứu sinh là một bài ca đẹp về tình người. Dù thời gian có trôi qua, thảm họa Titanic có thể lùi xa vào quá khứ, nhưng bài học về lòng dũng cảm, vị tha và cao thượng của nhân vật này vẫn sẽ luôn là ngọn hải đăng soi sáng cho tâm hồn mỗi người. Qua đó, em tự hứa với bản thân sẽ luôn cố gắng nuôi dưỡng lòng nhân ái, sẵn sàng giúp đỡ mọi người để góp phần làm cho xã hội trở nên tốt đẹp và ấm áp hơn.


Đoạn văn đã đem lại cho em rất nhiều giá trị nhân văn tốt đẹp về bài học cuộc sống.Bởi không những mang giá trị nhân văn sâu sắc về tình yêu thương giữa con người với nhau lúc gặp khó khăn,gian nan.Trong đó ,thảm họa thiên nhiên là điều mà ta không thể lường trước được nhưng trái lại,trong tình huống khó nhằn và đầy tính ''hóc búa'' đó,chúng ta có thể san sẻ những tình yêu thương với nhau bằng cách đoàn kết,góp sức để chống lại những gì trước mắt.Bởi người ta nói:" Một cây làm chẳng lên non,ba cây chụm lại nên hòn núi cao".Tóm lại,thiên nhiên có thể phá hủy những công trình vĩ đại con người làm ra nhưng không thể hủy diệt được sức mạnh tinh thần,sức mạnh tình yêu của con người.

Văn bản đã mang lại cho em thông điệp sâu sắc rằng: Sức mạnh vĩ đại nhất của con người không phải là khả năng chinh phục thiên nhiên, mà là tình yêu thương, lòng vị tha và sự hy sinh vì người khác.

Qua câu chuyện về con tàu Titanic, em nhận ra rằng dù con người có thể tạo ra những công trình vĩ đại đến đâu, thì trước thiên nhiên, chúng ta vẫn nhỏ bé. Tuy nhiên, trong nghịch cảnh, chính tình yêu thương và lòng nhân ái mới là điều làm nên sự vĩ đại thật sự của con người. Điều đó được thể hiện qua hành động cao cả của người đàn ông nhường phao cứu sinh – minh chứng cho "sức mạnh của con người" mà thiên nhiên không thể có được.

Câu 1:

Diễn ra ở phễu núi lửa

Câu 2:

Mở rộng bằng cụm chủ vị

Câu 3:

Ông bình thản vì biết mình đang ở miệng núi lửa, núi lửa đang hoạt động và khi nó phun trào thì mọi người sẽ bị bắn ra, trở về mặt đất.

Từ đó em nhận thấy ông là 1 người yêu khoa học, có vốn tri thức sâu rộng

Câu4:

Là 1 người giàu trí tưởng tượng: hình dung cảnh khi núi lửa phun trào, đá và dung nham bắn ra

Là người dũng cảm, vượt qua sợ hãi: ban đầu thì hoảng loạn nhưng cũng dần bình tĩnh lại

Câu 5:

Nếu có thể trở thành một nhà thàm hiểm, em sẽ thám hiểm không gian ngoài vũ trụ. Vì em rất thích khám phá các hành tinh

C1: Trong đoạn trích từ tác phẩm "Hành trình vào tâm Trái Đất", nhân vật Giáo sư Otto Lidenbrock hiện lên là biểu tượng của niềm đam mê khoa học cháy bỏng và ý chí sắt đá. Trước hết, ông là một nhà khoa học có bản lĩnh phi thường và sự điềm tĩnh đáng kinh ngạc. Khi đối mặt với bóng tối và những biến động khắc nghiệt của không gian lòng đất, trong khi Axel đầy lo sợ, giáo sư vẫn giữ được sự bình thản nhờ niềm tin tuyệt đối vào các số liệu thực tế. Thứ hai, ông sở hữu tinh thần quyết đoán và mục tiêu kiên định; với ông, khó khăn chỉ là những nấc thang để tiến gần hơn tới chân lý. Tuy có phần nóng nảy và độc đoán, nhưng chính sự say mê đến mức quên mình của Lidenbrock đã truyền cảm hứng và dẫn dắt cả đoàn vượt qua giới hạn của bản thân. Nhân vật này không chỉ đại diện cho trí tuệ mà còn cho khát khao chinh phục những điều tưởng chừng bất khả thi của nhân loại.

C2: Trong xã hội hiện đại, khi tiêu chuẩn của sự thành công ngày càng trở nên khắt khe, giới trẻ đang phải đối mặt với một bóng ma tâm lý mang tên: Áp lực thành tích. Có ý kiến cho rằng: "Giới trẻ hiện nay thường dễ bỏ cuộc vì áp lực thành tích và kì vọng quá cao từ bản thân và gia đình." Đây là một nhận định hoàn toàn có cơ sở và đáng để chúng ta suy ngẫm.

câu 1
Nhân vật chính trong truyện thuộc kiểu nhân vật loài vật được nhân hoá (gà, chó, heo biết nói năng, suy nghĩ như con người).
câu2
Sự kiện chính của truyện là cuộc đối thoại giữa gà, chó và heo về việc mỗi con làm gì để giúp ích cho chủ, qua đó làm rõ giá trị và vai trò của từng con.

câu 3
Đặc điểm của truyện ngụ ngôn được thể hiện trong văn bản là:
-Nhân vật là con vật nhưng mang đặc điểm, suy nghĩ, lời nói của con người.
-Câu chuyện ngắn gọn, dễ hiểu.
-Qua câu chuyện, truyện gửi gắm một bài học, một lời khuyên về cách sống cho


Câu 4.
Chủ đề của truyện là khuyên con người phải biết khiêm tốn, tôn trọng và trân trọng vai trò, sự đóng góp của mỗi người.
Căn cứ để xác định chủ đề là cuộc đối thoại giữa ba con vật và sự nhận ra của gà cũng như anh nông dân rằng mỗi vật nuôi đều có ích nếu được sử dụng đúng mục đích.

Câu 5.
Từ nội dung của truyện, em rút ra bài học sâu sắc về đức tính khiêm tốn và biết trân trọng người khác. Trong cuộc sống, không ai là vô dụng, mỗi người đều có khả năng và giá trị riêng của mình. Nếu kiêu ngạo và chỉ nhìn vào bề ngoài, ta sẽ dễ đánh giá sai người khác giống như gà trong câu chuyện. Khi biết lắng nghe và suy nghĩ thấu đáo, con người sẽ hiểu và tôn trọng nhau hơn. Sự đóng góp của mỗi người, dù lớn hay nhỏ, đều đáng được ghi nhận. Chỉ khi sống khiêm tốn và biết trân trọng người xung quanh, xã hội mới trở nên tốt đẹp và gắn bó hơn.

câu 1
Nhân vật heo trong văn bản là một nhân vật loài vật được nhân hoá, mang nhiều ý nghĩa sâu sắc. Ban đầu, heo xuất hiện với vẻ ngoài lặng lẽ, không tranh cãi hay khoe khoang công lao như gà và chó. Khi bị gà chê bai, coi thường, heo tỏ ra tức giận nhưng phản ứng của heo rất thẳng thắn và giàu suy nghĩ. Câu nói “Thịt của ta để làm gì mi có biết không?” cho thấy heo ý thức rõ giá trị của bản thân dù không thể hiện ra bằng hành động thường ngày. Nhân vật heo đại diện cho những con người âm thầm cống hiến, không phô trương nhưng vẫn có vai trò quan trọng. Qua hình ảnh heo, tác giả phê phán thói kiêu ngạo, tự đề cao mình và khẳng định rằng mỗi cá nhân đều có ích theo cách riêng.
câu2
Trong cuộc sống, người khác là điều đáng quý vì mỗi người đều có những điểm mạnh và giá trị riêng. Em hoàn toàn tán thành quan điểm: ghi nhận và đề cao người khác không làm mình kémđi. Ngược lại khi biết trân trọng thành công và đóng góp của người khác, ta thể hiện sự tự tin và trưởng thành. Một người thực sự giỏi không sợ người khác hơn mình, mà biết học hỏi từ họ để hoàn thiện bản thân. Vì vậy, tôn trọng và đề cao người khác không làm ta nhỏ bé đi mà còn giúp ta trở nên tốt đẹp và đáng quý hơn .