TRẦN MAI LAN
Giới thiệu về bản thân
- Thực hiện quyền làm chủ: Chị P đã chủ động sử dụng quyền tham gia quản lý nhà nước để đóng góp ý kiến vào các vấn đề chung của đất nước, không chỉ dừng lại ở vai trò người thực thi pháp luật mà còn là người góp phần xây dựng pháp luật.
- Phản ánh thực tiễn địa phương: Với tư cách là cử tri, chị P giúp các đại biểu Quốc hội thấy được sự chưa phù hợp của dự thảo luật với thực tế tại tỉnh N, từ đó giúp nâng cao tính khả thi và hiệu quả của văn bản quy phạm pháp luật khi ban hành.
- Thúc đẩy dân chủ: Hành động này góp phần làm cho quy trình lập pháp trở nên công khai, minh bạch và gần gũi với nguyện vọng của nhân dân.
=))
- Lý do: Anh K đang thực hiện quyền đóng góp ý kiến, trình bày nguyện vọng và đề xuất giải pháp về một vấn đề xã hội (phân bổ ngân sách hỗ trợ người nghèo) tại một cuộc đối thoại trực tiếp với lãnh đạo. Việc ông N yêu cầu anh K "dừng phát biểu và im lặng" là hành vi cản trở công dân bày tỏ ý kiến, đi ngược lại tinh thần dân chủ và quyền tự do ngôn luận được Hiến pháp bảo vệ
- Quyền tự do kinh doanh: Theo Hiến pháp và pháp luật Việt Nam, mọi công dân đều có quyền tự do lựa chọn hình thức tổ chức kinh doanh, ngành nghề và quy mô kinh doanh phù hợp với quy định của pháp luật. Chị T có quyền sáng tạo ra mô hình kinh doanh mới để đáp ứng nhu cầu thị trường.
- Bình đẳng giữa các chủ thể kinh doanh: Bình đẳng trong kinh doanh không có nghĩa là mọi quán cà phê phải bán giống hệt nhau. Bình đẳng ở đây có nghĩa là mọi chủ quán (cả truyền thống và hiện đại) đều được pháp luật bảo hộ, có cơ hội tiếp cận nguồn lực như nhau và phải tuân thủ các quy định chung của nhà nước.
- Cạnh tranh lành mạnh: Việc quán cà phê của chị T thu hút khách nhờ dịch vụ tốt hơn, không gian mới lạ hơn không phải là "cạnh tranh không công bằng". Đây là sự cạnh tranh lành mạnh buộc các chủ quán truyền thống phải tự nâng cao chất lượng dịch vụ hoặc đổi mới mô hình để tồn tại.
- Hành vi của M: Thiếu trách nhiệm trong công việc nhóm, gây ảnh hưởng đến tập thể. Đây là lỗi sai về thái độ học tập và làm việc.
- Hành vi của H: Tự ý chia sẻ thông tin cá nhân (số điện thoại) của người khác, xúc phạm danh dự và lôi kéo người khác quấy rối M. Đây là hành vi vi phạm pháp luật về quyền bảo vệ bí mật đời tư và xúc phạm nhân phẩm người khác trên không gian mạng.
- Nhận xét: Hành vi của B là vi phạm quyền riêng tư và bí mật thư tín, điện thoại của người khác. Việc chụp màn hình gửi cho người thứ ba (C) càng làm mức độ vi phạm nghiêm trọng hơn, có thể gây ảnh hưởng xấu đến danh dự hoặc các mối quan hệ của A.
- Cách xử lý (nếu là B): Tuyệt đối không chạm vào điện thoại của người khác khi không được phép. Nếu thấy tin nhắn hiện lên, nên lờ đi hoặc nhắc nhở bạn cất điện thoại cẩn thận để bảo mật thông tin.
- Cách xử lý (nếu là A): Khi biết sự việc, cần gặp trực tiếp B để yêu cầu B xóa ảnh chụp màn hình và giải thích rằng đó là hành động không tôn trọng bạn bè. Đồng thời, nên cài đặt mật khẩu và tắt hiển thị nội dung thông báo trên màn hình khóa để tự bảo vệ mình.
h
c1:Ở hai khổ đầu tiên, nhân vật trữ tình bộc niềm tiếc nuối về khoảng thời gian tươi đẹp. Đồng thời, trực tiếp bày tỏ tình cảm với nhân vật "em". Dòng thơ "Em thấy không, tất cả đã xa rồi" đã cho thấy sự nuối tiếc về quãng thời gian đã xa. Thời gian mang dáng dấp của con người thông qua biện pháp tu từ nhân hóa "Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ". Từ "rất khẽ" gợi liên tưởng về sự chuyển động vô cùng nhẹ của thời gian, dường như thời gian trôi qua rất nhanh, nhanh đến mức nhân vật trữ tình cảm thấy ngỡ ngàng. Thời gian không quay về, là dòng thác bất tận đổ xuống đời, bởi vậy, chủ thể trữ tình mới thấy "tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế". Tuổi thơ chất chứa bao mộng mơ, dại khờ của ngày trẻ, một khi đã đi rồi thì nghiễm nhiên không bao giờ trở lại được nữa. Câu thơ bộc lộ sự hoài niệm, tiếc nuối của nhân vật trữ tình.
Ở những khổ thơ tiếp theo, hình ảnh gắn liền với tuổi học trò "hoa súng tím", "chùm phượng hồng", "tiếng ve", "con ve" xuất hiện dày đặc. Trong đôi mắt của nhân vật trữ tình, bông hoa súng mang đến cảm giác say đắm, thích thú "Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say". Có lẽ, tình yêu ở lứa tuổi học trò đều bắt nguồn từ tình bạn. Nhân vật trữ tình bồi hồi nhớ về một thời "yêu dấu" đã qua, nhớ về cảm giác chùm phượng hồng phút ban đầu. Chùm phượng nở rộ cũng là lúc một năm học chuẩn bị kết thúc. Phút giây ấy còn được báo hiệu bởi tiếng "ve tiên tri". Tiếng ve là âm thanh đặc trưng của mùa hạ, cũng là mùa chia tay mái trường, thầy cô. Biện pháp nhân hóa "con ve tiên tri vô tâm báo trước" đã cho thấy sự bàng hoàng, tiếc nuối đến ngỡ ngàng. Dòng cảm xúc của nhân vật trữ tình đang trở lại mùa hè năm ấy, về lần đầu mình biết yêu.
Nỗi nhớ về mái trường ngày càng được nhân lên, khắc sâu trong ba khổ bốn, năm, sáu. Biện pháp điệp cấu trúc "Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu" được sử dụng nhằm nhấn mạnh vào cảm xúc mãnh liệt, dâng trào của nhân vật trữ tình khi nhớ về trường cũ. Lớp học mang nặng tâm tư, tình cảm của con người qua biện pháp nhân hóa "bâng khuâng màu xanh rủ". Từ "bâng khuâng" đã diễn tả tâm trạng luyến tiếc, nhớ thương. Không gian tĩnh lặng của sân trường buổi đêm bị xao động bởi trái bàng rụng xuống. Khổ thơ đã thể
hiện cảm xúc dâng trào của nhân vật trữ tình khi nhớ về trường cũ.
c2:
Câu văn “Mặc dù bọn trẻ ném đá vào lũ ếch để đùa vui, nhưng lũ ếch không chết đùa mà chết thật” trong tiểu thuyết “Sáu người đi khắp thế gian” của James Michener hàm chứa một thông điệp sâu sắc về sự vô tâm và hậu quả khôn lường của những hành động tưởng chừng như vô hại. Câu văn này không chỉ đơn thuần miêu tả một hiện tượng tự nhiên mà còn là một ẩn dụ về cách chúng ta đối mặt với cuộc sống và trách nhiệm của mình đối với thế giới xung quanh.
Sự Vô Tâm Của Con Người
Trẻ em ném đá vào ếch với mục đích đùa vui, một hành động xuất phát từ sự thiếu hiểu biết và vô tâm. Chúng không nhận thức được sức mạnh của những viên đá nhỏ bé kia, cũng như không lường trước được hậu quả gây ra cho những sinh vật nhỏ bé, yếu ớt. Hành động này phản ánh một thực tế đáng buồn trong xã hội: sự thiếu quan tâm, thậm chí thờ ơ với những hậu quả do hành động của mình gây ra. Nhiều người trong chúng ta, giống như những đứa trẻ kia, thường hành động mà không suy nghĩ đến tác động của nó lên người khác và môi trường.
Hậu Quả Khôn Lường
Tuy nhiên, khác với sự đùa vui của trẻ em, lũ ếch lại phải trả giá bằng chính mạng sống của mình. “Chết thật” không chỉ là cái chết về mặt thể xác mà còn là sự mất mát to lớn đối với hệ sinh thái. Câu văn nhấn mạnh sự đối lập giữa sự vô tâm của con người và sự tàn khốc của thực tế. Những hành động tưởng chừng như nhỏ nhặt, vô hại, nếu được lặp lại nhiều lần, sẽ gây ra những hậu quả nghiêm trọng, khó lường. Điều này cảnh tỉnh chúng ta về trách nhiệm bảo vệ môi trường và sự sống xung quanh mình.
c1:Ở hai khổ đầu tiên, nhân vật trữ tình bộc niềm tiếc nuối về khoảng thời gian tươi đẹp. Đồng thời, trực tiếp bày tỏ tình cảm với nhân vật "em". Dòng thơ "Em thấy không, tất cả đã xa rồi" đã cho thấy sự nuối tiếc về quãng thời gian đã xa. Thời gian mang dáng dấp của con người thông qua biện pháp tu từ nhân hóa "Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ". Từ "rất khẽ" gợi liên tưởng về sự chuyển động vô cùng nhẹ của thời gian, dường như thời gian trôi qua rất nhanh, nhanh đến mức nhân vật trữ tình cảm thấy ngỡ ngàng. Thời gian không quay về, là dòng thác bất tận đổ xuống đời, bởi vậy, chủ thể trữ tình mới thấy "tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế". Tuổi thơ chất chứa bao mộng mơ, dại khờ của ngày trẻ, một khi đã đi rồi thì nghiễm nhiên không bao giờ trở lại được nữa. Câu thơ bộc lộ sự hoài niệm, tiếc nuối của nhân vật trữ tình.
Ở những khổ thơ tiếp theo, hình ảnh gắn liền với tuổi học trò "hoa súng tím", "chùm phượng hồng", "tiếng ve", "con ve" xuất hiện dày đặc. Trong đôi mắt của nhân vật trữ tình, bông hoa súng mang đến cảm giác say đắm, thích thú "Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say". Có lẽ, tình yêu ở lứa tuổi học trò đều bắt nguồn từ tình bạn. Nhân vật trữ tình bồi hồi nhớ về một thời "yêu dấu" đã qua, nhớ về cảm giác chùm phượng hồng phút ban đầu. Chùm phượng nở rộ cũng là lúc một năm học chuẩn bị kết thúc. Phút giây ấy còn được báo hiệu bởi tiếng "ve tiên tri". Tiếng ve là âm thanh đặc trưng của mùa hạ, cũng là mùa chia tay mái trường, thầy cô. Biện pháp nhân hóa "con ve tiên tri vô tâm báo trước" đã cho thấy sự bàng hoàng, tiếc nuối đến ngỡ ngàng. Dòng cảm xúc của nhân vật trữ tình đang trở lại mùa hè năm ấy, về lần đầu mình biết yêu.
Nỗi nhớ về mái trường ngày càng được nhân lên, khắc sâu trong ba khổ bốn, năm, sáu. Biện pháp điệp cấu trúc "Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu" được sử dụng nhằm nhấn mạnh vào cảm xúc mãnh liệt, dâng trào của nhân vật trữ tình khi nhớ về trường cũ. Lớp học mang nặng tâm tư, tình cảm của con người qua biện pháp nhân hóa "bâng khuâng màu xanh rủ". Từ "bâng khuâng" đã diễn tả tâm trạng luyến tiếc, nhớ thương. Không gian tĩnh lặng của sân trường buổi đêm bị xao động bởi trái bàng rụng xuống. Khổ thơ đã thể
hiện cảm xúc dâng trào của nhân vật trữ tình khi nhớ về trường cũ.
c2:
Câu văn “Mặc dù bọn trẻ ném đá vào lũ ếch để đùa vui, nhưng lũ ếch không chết đùa mà chết thật” trong tiểu thuyết “Sáu người đi khắp thế gian” của James Michener hàm chứa một thông điệp sâu sắc về sự vô tâm và hậu quả khôn lường của những hành động tưởng chừng như vô hại. Câu văn này không chỉ đơn thuần miêu tả một hiện tượng tự nhiên mà còn là một ẩn dụ về cách chúng ta đối mặt với cuộc sống và trách nhiệm của mình đối với thế giới xung quanh.
Sự Vô Tâm Của Con Người
Trẻ em ném đá vào ếch với mục đích đùa vui, một hành động xuất phát từ sự thiếu hiểu biết và vô tâm. Chúng không nhận thức được sức mạnh của những viên đá nhỏ bé kia, cũng như không lường trước được hậu quả gây ra cho những sinh vật nhỏ bé, yếu ớt. Hành động này phản ánh một thực tế đáng buồn trong xã hội: sự thiếu quan tâm, thậm chí thờ ơ với những hậu quả do hành động của mình gây ra. Nhiều người trong chúng ta, giống như những đứa trẻ kia, thường hành động mà không suy nghĩ đến tác động của nó lên người khác và môi trường.
Hậu Quả Khôn Lường
Tuy nhiên, khác với sự đùa vui của trẻ em, lũ ếch lại phải trả giá bằng chính mạng sống của mình. “Chết thật” không chỉ là cái chết về mặt thể xác mà còn là sự mất mát to lớn đối với hệ sinh thái. Câu văn nhấn mạnh sự đối lập giữa sự vô tâm của con người và sự tàn khốc của thực tế. Những hành động tưởng chừng như nhỏ nhặt, vô hại, nếu được lặp lại nhiều lần, sẽ gây ra những hậu quả nghiêm trọng, khó lường. Điều này cảnh tỉnh chúng ta về trách nhiệm bảo vệ môi trường và sự sống xung quanh mình.