Nguyễn Đình Minh Quang
Giới thiệu về bản thân
- Tính đàn hồi: Là khả năng của lò xo tự lấy lại hình dạng và kích thước ban đầu sau khi lực gây ra biến dạng ngừng tác dụng
- Độ biến dạng: Là hiệu số giữa chiều dài khi bị biến dạng \((l)\) và chiều dài tự nhiên \((l0\) \(\) \()\) của lò xo
- Độ cứng\((k)\) : Là đại lượng đặc trưng cho khả năng chống lại sự biến dạng của lò xo. Độ cứng càng lớn thì lò xo càng ít bị biến dạng dưới cùng một lực tác dụng\((N\) /\(m)\)
- Giowis hạn đàn hồi: Là giá trị tác dụng tối đa mà lò xo vẫn có thể trở thành hình dạng ban đầu. Nếu lực tác dụng vượt quá giới hạn này, lò xo sẽ bị biến dạng( mất tích đàn hồi)
- Giảm tốc độ khi vào cua
- Thiết kế mặt đường nghiêng
- Kiểm tra và bảo trì định kỳ các thiết bị
a. CHUẨN BỊ: Gắn hai quả cầu kim loại vào đầu phía trước cuae hai xe A và B (để tạo ra va chạm cứng/đàn hồi)
TIẾN HÀNH:
- Đặt xe B đứng yên
- Cho xe A chuyển động với vận tốc \(v\) đến va chạm với xe B
HIỆN TƯỢNG;
- Sau va chạm, nhờ có miếng nhựa dính, hai xe dính chặt vào nhau và cùng chuyển động với một vận tốc chung \(V\) theo hướng cũ.
- Vận tốc chung này sẽ nhỏ hơn vận tốc ban đầu của xe ( \(V<v\) ). Cụ thể, nếu hai xe cùng khối lượng, vận tốc sau va chạm sẽ là \(V=\frac{v}{2}\)
\(P=mg=1,4\times10=14N\)
a) Lực căng của sợi dây AB là: 90,47N
b) Lực căng của sợi dây AC là: 45,24N
a) \(F=\mu N=0,35\times40\times9,8=137,2N\)
b) \(F=F-Fms=160-137,2=22,8N\)
\(a=\frac{F}{m}=\frac{22,8}{40}=0,57ms^2\)