Nguyễn Anh Thư
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Thể thơ của đoạn trích trên là thơ tự do.
Câu 2.
Những dòng thơ nói về vẻ đẹp của con trai, con gái trong đoạn trích là: “Con trai trần trong mặt trời nắng cháy”
“Con gái đẹp trong sương giá đông sang”
Câu 3.
Biện pháp tu từ: Liệt kê (kết hợp phóng đại).
Tác dụng: Biện pháp này làm nổi bật sức mạnh, ý chí và tinh thần chủ động, dám đối mặt với thiên nhiên khắc nghiệt của con người Pa Dí; đồng thời thể hiện niềm tự hào, ngợi ca con người lao động giàu nghị lực
Câu 4.
Qua đoạn trích, tác giả thể hiện tình cảm tự hào, yêu mến và trân trọng đối với con người Pa Dí – những con người tuy ít về số lượng nhưng giàu sức sống, kiên cường, bền bỉ và gắn bó với thiên nhiên, lao động.
Câu 5
Cần biết trân trọng lao động, sống kiên cường, bền bỉ, không ngại khó khăn thử thách; đồng thời phải chủ động vươn lên, góp sức xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn bằng chính nỗ lực của mình.
câu 1
Trong đoạn trích Cây hai ngàn lá của Pờ Sào Mìn, vẻ đẹp con người Pa Dí hiện lên thật giản dị mà cao quý. Dù “chỉ có hai ngàn người”, họ vẫn hiện hữu như một cái cây bền bỉ giữa muôn rừng, tượng trưng cho sức sống mạnh mẽ và ý chí kiên cường. Con người Pa Dí đẹp trước hết ở tinh thần chịu đựng và lao động không mệt mỏi, dám đối diện với thiên nhiên khắc nghiệt để tồn tại và phát triển. Vẻ đẹp ấy còn được thể hiện qua hình ảnh con trai khỏe khoắn trong nắng cháy, con gái dịu dàng mà bền bỉ trong sương giá mùa đông. Họ không chỉ lao động bằng sức lực mà còn bằng niềm tin, hy vọng vào cuộc sống. Qua đó, tác giả bày tỏ niềm tự hào, yêu thương và trân trọng đối với con người Pa Dí – những con người tuy nhỏ bé về số lượng nhưng lớn lao về ý chí, góp phần làm nên vẻ đẹp đa dạng của cộng đồng các dân tộc Việt Nam.
Câu 2
Trong xã hội hiện đại, tinh thần dám đổi mới của thế hệ trẻ ngày càng trở nên quan trọng. Đổi mới giúp con người không bị tụt hậu, biết thích nghi với sự phát triển nhanh chóng của khoa học và công nghệ. Thế hệ trẻ ngày nay đã mạnh dạn thử sức trong nhiều lĩnh vực như học tập, khởi nghiệp, sáng tạo nội dung số hay nghiên cứu khoa học. Tuy nhiên, đổi mới không có nghĩa là chạy theo cái mới một cách mù quáng, mà cần đi kèm với kiến thức, bản lĩnh và trách nhiệm. Dám đổi mới còn là dám nghĩ khác, làm khác để tạo ra giá trị tích cực cho bản thân và xã hội. Là một học sinh, em nhận thức rằng tinh thần đổi mới thể hiện qua việc chủ động học tập, không ngại thử thách và biết tiếp thu cái hay, cái tiến bộ. Khi mỗi người trẻ đều dám đổi mới đúng hướng, xã hội sẽ ngày càng phát triển bền vững và văn minh hơn.
Đoạn thơ Phía sau làng của Trương Trọng Nghĩa gợi lên nỗi buồn man mác trước sự đổi thay của làng quê trong dòng chảy của cuộc sống hiện đại. Hình ảnh “tôi đi về phía tuổi thơ” mở ra một hành trình hồi tưởng, nơi quá khứ hiện về với những ký ức thân thương nhưng cũng đầy xót xa. Làng quê hiện lên không còn nguyên vẹn như xưa: bạn bè rời làng mưu sinh, ruộng đồng không đủ nuôi sống con người, những giá trị văn hóa truyền thống như dân ca, lũy tre, mái tóc thiếu nữ cũng dần phai nhạt. Nỗi buồn ấy không chỉ là nỗi buồn của riêng tác giả mà còn là tâm trạng chung của nhiều người khi chứng kiến sự mai một của quê hương. Về mặt nghệ thuật, đoạn thơ sử dụng thể thơ tự do, giọng điệu trầm lắng, giàu cảm xúc. Các hình ảnh thơ mộc mạc, gần gũi nhưng mang sức gợi lớn, kết hợp với biện pháp liệt kê đã khắc họa rõ nét sự đổi thay của làng quê. Qua đó, tác giả thể hiện niềm tiếc nuối, trăn trở trước sự mất mát của những giá trị truyền thống, đồng thời gửi gắm tình yêu sâu nặng đối với quê hương.
Đoạn thơ Phía sau làng của Trương Trọng Nghĩa gợi lên nỗi buồn man mác trước sự đổi thay của làng quê trong dòng chảy của cuộc sống hiện đại. Hình ảnh “tôi đi về phía tuổi thơ” mở ra một hành trình hồi tưởng, nơi quá khứ hiện về với những ký ức thân thương nhưng cũng đầy xót xa. Làng quê hiện lên không còn nguyên vẹn như xưa: bạn bè rời làng mưu sinh, ruộng đồng không đủ nuôi sống con người, những giá trị văn hóa truyền thống như dân ca, lũy tre, mái tóc thiếu nữ cũng dần phai nhạt. Nỗi buồn ấy không chỉ là nỗi buồn của riêng tác giả mà còn là tâm trạng chung của nhiều người khi chứng kiến sự mai một của quê hương. Về mặt nghệ thuật, đoạn thơ sử dụng thể thơ tự do, giọng điệu trầm lắng, giàu cảm xúc. Các hình ảnh thơ mộc mạc, gần gũi nhưng mang sức gợi lớn, kết hợp với biện pháp liệt kê đã khắc họa rõ nét sự đổi thay của làng quê. Qua đó, tác giả thể hiện niềm tiếc nuối, trăn trở trước sự mất mát của những giá trị truyền thống, đồng thời gửi gắm tình yêu sâu nặng đối với quê hương.