Đặng Thu Thủy
Giới thiệu về bản thân
câu 1 Tình yêu quê hương trong tâm hồn nhân vật trữ tình thường không phải là điều gì xa xôi mà kết tinh từ những rung cảm chân thành nhất với mảnh đất mình sinh ra. Đó là một nỗi nhớ thường trực, len lỏi qua từng kỷ niệm về những cảnh vật sơ khai, bình dị như cánh đồng thơm mùi lúa chín hay tiếng sáo diều vi vu buổi chiều tà. Qua những vần thơ, ta thấy tình yêu ấy hiện lên không chỉ là sự gắn bó về mặt địa lý mà còn là sự đồng điệu về tâm hồn. Nhân vật trữ tình không chỉ "nhìn" bằng mắt mà còn "cảm" bằng cả trái tim, biến những hình ảnh vô tri thành những chứng nhân cho một tình cảm thiêng liêng, bền chặt. Nghệ thuật ẩn dụ và nhân hóa được sử dụng khéo léo đã góp phần khắc họa sâu sắc lòng tự hào và ý thức về nguồn cội. Tình cảm ấy chính là điểm tựa tinh thần vững chắc, giúp nhân vật vượt qua những biến động của cuộc đời để luôn hướng về phía "nhà" – nơi có những giá trị văn hóa truyền thống nuôi dưỡng tâm hồn. câu 2 : Quê hương luôn là một khoảng trời riêng biệt và thiêng liêng trong trái tim mỗi người. Bàn về sợi dây liên kết vô hình nhưng bền chặt giữa cá nhân và nguồn cội, nhà thơ Rasul Gamzatov đã để lại một nhận định sâu sắc: "Người ta chỉ có thể tách con người ra khỏi quê hương, chứ không thể tách quê hương ra khỏi con người." Trước hết, "tách con người ra khỏi quê hương" là một hành động mang tính vật lý, cơ học. Đó có thể là việc một người rời xa nơi chôn rau cắt rốn để đi học tập, làm việc, hay định cư ở một vùng đất khác, thậm chí là một quốc gia khác. Sự xa cách về địa lý là điều hoàn toàn có thể xảy ra do hoàn cảnh xô đẩy hoặc sự lựa chọn cá nhân. Tuy nhiên, vế thứ hai mới chính là linh hồn của câu nói: "không thể tách quê hương ra khỏi con người." Quê hương ở đây không còn là một khái niệm địa danh thuần túy mà là hồn cốt, là bản sắc văn hóa, là lời ru của mẹ, là phong tục tập quán và những kỷ niệm tuổi thơ. Tất cả những giá trị ấy đã thấm sâu vào máu thịt, hình thành nên nhân cách và thế giới quan của mỗi cá nhân. Tại sao quê hương lại "bất khả phân ly" với con người như vậy? Bởi lẽ, quê hương là cái nôi đầu tiên nuôi dưỡng ta. Ngay từ khi mới lọt lòng, ta đã tắm mình trong ngôn ngữ, âm nhạc và những nét đẹp truyền thống của quê nhà. Dù bạn có đi đâu, ngôn ngữ bạn nói, cách bạn tư duy và cả những sở thích giản đơn nhất đều mang dấu ấn của mảnh đất quê hương. Đối với những người con xa xứ, quê hương chính là "tấm thẻ căn cước" tâm hồn giúp họ không bị hòa tan giữa thế giới rộng lớn. Sự gắn bó ấy tạo nên sức mạnh tinh thần to lớn, giúp con người có thêm nghị lực để vượt qua nghịch cảnh. Trong thực tế, ta thấy rất nhiều tấm gương những người Việt kiều dù ở cách nửa vòng trái đất vẫn luôn hướng về tổ quốc, đóng góp cho sự phát triển của nước nhà. Họ giữ gìn tiếng Việt, tổ chức Tết cổ truyền chính là cách họ khẳng định rằng: Quê hương vẫn luôn sống động trong tim họ. Ngược lại, thật đáng buồn cho những ai tìm cách chối bỏ nguồn cội, quay lưng lại với truyền thống, bởi khi đó họ cũng tự đánh mất đi một phần bản sắc của chính mình. Tóm lại, câu nói của Rasul Gamzatov là một chân lý về tình yêu quê hương. Quê hương không chỉ là nơi ta đứng, mà là nơi ta mang theo trong lòng trên mọi nẻo đường đời. Mỗi chúng ta cần có ý thức gìn giữ và phát huy những giá trị tốt đẹp của quê hương, để dù có bay cao, bay xa đến đâu, ta vẫn có một "điểm tựa" vững vàng để trở về.
câu 1 : thể thơ tự do câu 2 : biểu cảm , tự sự , miêu tả câu 3 : - cảm nhận : nhan đề gợi lên một điều gì đó rất thân thương, bình dị nhưng cũng đầy thiêng liêng. "Tên làng" không chỉ là một danh từ để gọi địa danh, mà là biểu tượng của cội nguồn, là nơi chứa đựng kí ức và bản sắc của mỗi con người. - Tác dụng: Tập trung làm nổi bật chủ đề của bài thơ: Tình yêu quê hương sâu sắc. câu 4 : - Tác dụng : + Tạo nhịp điệu đều đặn, trầm hùng như một lời khẳng định, một lời hứa hay một tiếng reo tự hào. + Nhấn mạnh bản sắc và gốc gác của nhân vật. Dù là một người lính trở về với vết thương, anh vẫn trước hết là "người đàn ông ở làng Hiếu Lễ". + Thể hiện sự gắn bó khăng khít giữa cá nhân và cộng đồng, quê hương. Ngôi làng chính là điểm tựa tinh thần, là nơi chữa lành và nuôi dưỡng tâm hồn con người. câu 5 : Bài thơ là lời tự sự của một người con (người lính) về hành trình trở về và gắn bó với quê hương sau chiến tranh. Qua đó, tác giả ca ngợi :Sức sống bền bỉ và vẻ đẹp mộc mạc, chân chất của làng quê miền núi (làng Hiếu Lễ) ; Tình yêu gia đình, hạnh phúc giản dị và lòng biết ơn sâu sắc đối với nơi đã sinh ra và nuôi dưỡng mình khôn lớn, chữa lành những vết thương cả về thể xác lẫn tâm hồn.
Bshhshs
Hsshhshshsh