VŨ THÙY CHI

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của VŨ THÙY CHI
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Tình yêu quê hương của nhân vật trữ tình trong bài thơ "Tên làng" của Y Phương vô cùng sâu nặng, thiết tha và gắn liền với cội nguồn gốc gác. Ngay từ những dòng thơ đầu, tình cảm ấy gắn liền với niềm tự hào về quê hương khi anh tự nhắc nhở mình là "Người đàn ông ở làng Hiếu Lễ". Trở về từ chiến trận với những vết thương trên mình, quê hương hiện lên như một điểm tựa chữa lành đầy bao dung: "Ơn cây cỏ quê nhà/ Chữa cho con lành lặn". Tình yêu ấy thể hiện qua sự gắn kết với gia đình, với người mẹ và với những hình ảnh bình dị, mộc mạc nơi thôn quê như "ngôi nhà xây bằng đá hộc", "đường trâu bò", "niềm vui lúa chín". Điệp từ "Lần đầu tiên" nhấn mạnh sự hồi sinh trong tâm hồn người lính khi được ngắm nhìn không gian quê cảnh. Tình yêu quê hương trong tác phẩm không chỉ là sự gắn bó máu thịt, lòng biết ơn sâu sắc mà đã trở thành bản sắc, hòa vào dòng máu và nhịp đập tâm hồn của người con, vang vọng từ mặt đất lên tận trời cao.

Câu 2:

Quê hương luôn là bến đỗ bình yên và là cội nguồn nuôi dưỡng tâm hồn mỗi con người. Bàn về sợi dây gắn kết thiêng liêng ấy, nhà văn Raxun Gamzatov từng khẳng định: "Người ta chỉ có thể tách con người ra khỏi quê hương, chứ không thể tách quê hương ra khỏi con người."

"Tách con người ra khỏi quê hương" là sự thay đổi về không gian địa lý (đi xa quê, định cư nơi khác). Còn "không thể tách quê hương ra khỏi con người" nghĩa là những giá trị tinh thần, ký ức, văn hóa và tình yêu quê hương đã ăn sâu vào máu thịt, tâm thức, không bao giờ mất đi. Câu nói khẳng định sức sống bền bỉ, bất diệt của quê hương trong tâm hồn mỗi cá nhân.

 Về mặt vật chất, con người có thể rời xa làng quê vì sinh kế, học tập hoặc lý do khách quan. Nhưng về mặt tinh thần, quê hương chính là nơi nuôi dưỡng tâm hồn từ thuở ấu thơ. Những lời ru của mẹ, góc phố, hàng cây hay phong tục tập quán đều trở thành một phần bản sắc của chúng ta.

 Khi đi xa, quê hương trở thành nỗi nhớ, là bệ đỡ tinh thần giúp con người vượt qua bão giông cuộc đời. Hình ảnh người lính trong bài thơ "Tên làng" dù mang vết thương chiến tranh vẫn được "cây cỏ quê nhà" chữa lành là minh chứng rõ nhất cho sức mạnh kỳ diệu ấy.

 Người có lòng yêu nước, yêu quê hương sẽ luôn giữ gìn phẩm chất tốt đẹp của cội nguồn, luôn hướng về xây dựng quê hương dù ở bất kỳ nơi đâu.

Đáng phê phán những kẻ quay lưng lại với cội nguồn, "vong bản", lãng quên gốc gác khi cuộc sống thay đổi hoặc khi được sống ở những nơi phồn hoa hơn.

Câu nói của Raxun Gamzatov là một chân lý sâu sắc về tình yêu quê hương. Mỗi chúng ta cần ý thức được giá trị của cội nguồn, không ngừng học tập và cống hiến để làm giàu đẹp thêm cho mảnh đất đã sinh ra và nuôi dưỡng mình.


Câu 1: Thể thơ tự do.

Câu 2: Phương thức biểu đạt: Biểu cảm kết hợp với tự sự và miêu tả.

Câu 3:

Cảm nhận: Gợi lên một không gian thân thuộc, thiêng liêng, gắn liền với cội nguồn, quê hương và tình mẫu tử.

 Tác dụng: Định hướng chủ đề cho bài thơ, nhấn mạnh vai trò và ý nghĩa to lớn của cái tên làng đối với tâm hồn người chiến sĩ.

Câu 4: Tác dụng của việc lặp lại dòng thơ "Người đàn ông ở làng Hiếu Lễ":

 Biện pháp điệp ngữ: Tạo nhịp điệu da diết, giọng điệu suy tư cho bài thơ.

 Nội dung: Nhấn mạnh bản sắc, gốc gác và niềm tự hào của nhân vật trữ tình khi luôn ý thức mình là người con của làng Hiếu Lễ dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào (sau chiến tranh, lúc bị thương).

Câu 5: Nội dung của bài thơ:

 Thể hiện tình yêu quê hương sâu sắc, lòng biết ơn cội nguồn và gia đình của người lính từ chiến trường trở về.

 Khẳng định sức sống mạnh mẽ, sự bao dung của quê hương đã chữa lành vết thương và nuôi dưỡng tâm hồn con người.