NGUYỄN LONG NHẬT
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Tình yêu quê hương của nhân vật trữ tình trong bài thơ "Tên làng" của Y Phương là một tình cảm vừa mộc mạc, vừa sâu nặng, gắn liền với lòng biết ơn và niềm tự hào mãnh liệt. Trở về từ khói lửa chiến tranh với những vết thương và "cơn sốt cao nguyên", người lính không tìm đến những điều xa hoa mà khao khát được "lành lặn" trong vòng tay mẹ và "cây cỏ quê nhà". Tình yêu ấy trước hết hiện lên qua sự gắn bó máu thịt với làng Hiếu Lễ – nơi anh tự hào định nghĩa bản thân mình qua điệp khúc "Người đàn ông ở làng Hiếu Lễ". Quê hương không chỉ là nơi để về, mà còn là người thầy dạy anh "tập tành nhà cửa", là nơi chứng kiến sự trưởng thành của một cái tôi từ "bập bẹ tiếng đầu tiên" đến khi "ý nghĩ khôn lên". Hình ảnh làng quê hiện lên đầy sinh động với đá hộc, đường trâu, lúa chín và tiếng thác vang trời, cho thấy một sự quan sát tinh tế và một tâm hồn luôn hướng về cội nguồn. Qua đó, Y Phương không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của một địa danh cụ thể mà còn khẳng định: quê hương chính là bệ đỡ tinh thần, là nơi chữa lành và nuôi dưỡng bản lĩnh, nhân cách của con người.
Câu 2:
Quê hương luôn là một bến đỗ bình yên trong tâm hồn mỗi người. Bàn về sợi dây liên kết thiêng liêng ấy, nhà thơ Raxun Gamzatov đã để lại một nhận định sâu sắc: “Người ta chỉ có thể tách con người ra khỏi quê hương, chứ không thể tách quê hương ra khỏi con người.”
Câu nói trên đã khẳng định một chân lý về tình yêu cội nguồn. "Tách con người ra khỏi quê hương" là sự thay đổi về mặt địa lý, khi chúng ta rời xa nơi chôn rau cắt rốn để mưu sinh hay học tập. Tuy nhiên, "không thể tách quê hương ra khỏi con người" nghĩa là dù có đi xa đến đâu, hình bóng quê nhà với những kỷ niệm, phong tục và giá trị tinh thần vẫn luôn tồn tại vĩnh cửu trong tâm khảm. Tại sao quê hương lại có sức mạnh bền bỉ đến thế? Bởi đó là nơi ta cất tiếng khóc chào đời, nơi nuôi dưỡng ta bằng dòng sữa mẹ và những lời ru ngọt ngào. Quê hương hình thành nên bản sắc, nhân cách và cốt cách của mỗi cá nhân. Như nhân vật ông Hai trong truyện ngắn "Làng", dù phải đi tản cư, dù xa cách về địa lý, nhưng tình yêu làng chợ Dầu vẫn luôn cháy bỏng, là động lực sống của ông. Quê hương không chỉ là một danh từ chỉ địa điểm, mà là một phần máu thịt, là điểm tựa tinh thần giúp con người vượt qua bão giông cuộc đời. Trong thời đại toàn cầu hóa, nhiều người trẻ chọn cách rời xa quê hương để vươn ra biển lớn. Thế nhưng, sự ra đi đó không đồng nghĩa với sự lãng quên. Những người con xa xứ vẫn luôn hướng về nguồn cội qua những hành động thiết thực như giữ gìn tiếng Việt, quảng bá văn hóa dân tộc hay đóng góp xây dựng quê hương. Ngược lại, những kẻ quay lưng với gốc gác, phủ nhận cội nguồn sẽ sớm trở thành những "cây không rễ", lạc lõng và trống rỗng giữa dòng đời. Tóm lại, câu nói của Raxun Gamzatov là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà thấm thía về lòng biết ơn. Chúng ta có thể đi vạn dặm đường, nhưng đừng bao giờ để "ngọn lửa" quê hương vụt tắt trong lòng. Hãy trân trọng và bồi đắp tình yêu ấy, bởi đó chính là sức mạnh giúp chúng ta khẳng định giá trị bản thân trên bản đồ thế giới.