Nguyễn Quốc Hùng
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
- Ngôi kể của văn bản là ngôi thứ ba
Câu 2:
- Đề tài của văn bản là về sự bội bạc trong tình cảm gia đình của những đứa con và tình phụ tử thiêng liêng
Câu 3:
Lời nói của lão Goriot:
- Yêu thương con hết mức
- Đau xót vô cùng khi con cái ruồng bỏ mình
- Thiếu thốn tình thương khi chỉ có anh Eugene bên cạnh lúc cuối đời mà không phải con cái
-> Từ đó nói lên cho người đọc cảm xúc sâu lắng về bổn phận người làm con phải biết trân trọng, hiếu thảo với cha mẹ
Câu 4
Lão nguyền rủa con xong vẫn khao khát được gặp là vì:
-Lão không hề có ý xấu với con cái mà đó chỉ là tiếng lòng đau đớn của người cha bị con cái ruồng bỏ một cách bội bạc
-Lão vẫn muốn được yêu thương con, được gặp con dù cho điều đó đã rất xa vời
-Đây chính là bi kịch của một xã hội mục nát bị đồng tiền chi phối
Câu 5:
-Lão chết trong cô độc, không có con cái ở bên
-Lão bị phản bội bởi chính tình thương của mình, bị con cái bào tiền đến cùng cực
- Lão dần sinh ra hoang tưởng, không còn giữ được chính mình
-> Nhà văn Balzac đã vẽ lên khung cảnh đầy chua xót của người cha bị con cái ruồng bỏ, bị phản bội. Ấy còn là áng văn phản ánh sâu sắc xã hội thối rữa nơi con người và đồng tiền không còn khác nhau nữa. Song, đây cũng là lời ngợi ca tình phụ tử cao cả, vượt lên trên tất thảy đến từ người cha già
Câu 1:
Trong tác phẩm " Lão Goriot", nhà văn H.Balzac đã khắc họa mạnh mẽ tình yêu thương vô bờ bến của người cha, đồng thời lên án xã hội tư bản bị chi phối bởi đồng tiền một cách to lớn qua nhân vật đại diện cho người cha-Lão Goriot. Nhân vật Goriot hiện lên trong đoạn trích trong sự giằng xé nội tâm ghê gớm, lão đau khổ gọi tên các con, lão cô đơn trong chính bản thân mình, lão tin rằng mình sẽ ra đi mà không được gặp con cái. Hơn cả vậy, dần về sau lão nguyền rủa những đứa con mình, rồi lại tôn sùng chúng: "Lòng yêu con đang đốt cháy ta. Hãy để cái gì đó lên đầu ta đi. Bàn tay của các con gái ta, nó sẽ cứu ta, ta cảm thấy điều đó mà." . Đây dường như là một sự lừa dối chính bản thân mình, từ phẫn nộ cùng cực lại chuyển thành cầu xin da diết. Lão Goriot được khắc họa đầy căm giận, cao trào với những lời lẽ chua chát, đau khổ đi cùng với sự tổn thương sâu sắc từ tận đáy lòng, khẳng định những đứa con rể đã không cho con gái ông gặp ông và dạy eugene rằng phải yêu thương cha mẹ. Tiếp dòng kịch tính câu chuyện, lão lại dần trở thành một người yếu đuối và van xin, lão mong cầu các con đến ngay, nếu không thì eugene hãy hô to để gọi các con ông đến ngay, cho rằng chỉ gặp con lão mới sống được, không thì cũng là ra đi thanh thản. Sau đó, ta lại thấy một thái độ khác của lão, lão dần hoang tưởng, mơ về cảnh con gái mình ở đó dù nó không có thật. Điều này đã nói lên tiếng lòng vừa là mong muốn lại vừa là căm phẫn của lão trước những gì lão nhận được. Khép lại đoạn trích, từ người cha từng nguyền rủa những đứa con gái lại trở thành người chúc phúc cho con gái mình. Đây như sự thật đau xót cho lão, lão vốn dĩ yêu thương các con song cũng chỉ có thể đứng từ xa mà gào thét chứ chẳng bao giờ chúng còn quan tâm nữa. Lão trút hơi thở trên cuộc sống thiếu thốn sau khi bị hai đứa con bào tiền, người bên cạnh chẳng hề có quan hệ máu mủ, tiếng lòng tức tưởi thì vẫn còn đó.
Câu 2:
Có một nghịch lý thật đáng suy ngẫm trong thời đại này: chúng ta sống trong kỉ nguyên kết nối chưa từng có song lại xa cách với chính những người sinh ra chúng ta. Tại vì điều gì mà giữa những người lớn và người trẻ lại có một khoảng cách vô hình, một bức tường thế hệ? hay là một sự sai khác trong cách nhìn nhận cuộc sống? hay là do chính chúng ta, những người đang sống trong công nghệ ? Trong thời đại 4.0, hạnh phúc gia đình cũng thật đáng suy ngẫm, giả như ngay trong bữa cơm gia đình, cách đây 20 năm, tôi tin chắc bữa cơm tối là nơi mọi người chia sẻ, bàn luận câu chuyện, mang lại hơi ấm sâu sắc trong một ngày dài. Còn giờ đây, hình ảnh bố mẹ vừa ăn vừa lướt điện thoại, con cái vừa vào mâm đã sống ảo, mải mê chơi game, lướt nhạc dần trở nên phổ biến, lan truyền nhanh chóng đến đáng suy ngẫm.Chuyện gì đang thực sự diễn ra, tại sao xa cách giữa cha mẹ và con cái lại ngày càng lớn?
Không biết từ khi nào...cuộc nói chuyện với cha mẹ lại ngắn đi, lạnh nhạt hơn. Nó không phải vì đã hết cái để nói, mà phải chăng là vì mỗi bên đã có một thế giới riêng. Con cái lớn lên có bạn bè, công việc, học tập , các mối quan hệ dần nhiều lên theo số người theo dõi Facebook. Cha mẹ thì cũng có thế giới riêng, không còn chung với con quá nhiều. Tôi hoàn toàn không có ý đánh đồng nhưng đôi khi cha mẹ cũng dành thời gian cho mạng xã hội không ít, theo báo Tiền Phong, người trung niên sử dụng mạng xã hội ở Việt Nam khoảng 4 đến 6 tiếng mỗi ngày, gia tăng đáng kể trong 10 năm trở lại đây, đây không chỉ là dấu hiệu cho thấy cha mẹ và con cái đang dần xa cách từ khoảng cách thế hệ mà còn chính là từ công nghệ số. Song vẫn có những bậc phụ huynh dành thời gian thực sự cho con cái, họ vẫn mãi ở đó chờ con từng phút con rảnh rỗi, con cần, con nhớ. Khoảng cách giữa cha mẹ và con cái, không biết từ lúc nào đã lớn quá rồi?Nó đột nhiên như vậy hay là từng ngày một nới rộng, ta thật sự không thể đo đếm được. Cha mẹ không trách con làm tim họ trống trải, con cũng chẳng trách cha mẹ rằng cha mẹ vô tâm đôi khi là vì... ta chẳng có thời gian mà nghĩ đến điều đó, thời gian ta lại đang dành cho thứ khác mất rồi. Tuổi trẻ, ta nghĩ rằng mình đã và đang gánh vác cả thế giới, nghĩ mình đã không còn cần cha mẹ dẫn đường chỉ lối, đã làm chủ tương lai mà không hề biết rằng ta vẫn chỉ đang là một mầm cây trong khu rừng cuộc sống. Lớn lên, biết bao doanh nhân, biết bao học giả muốn gọi một tiếng cha ơi mà chẳng nên lời. Đó là chưa kể những đứa con lạc lối, nghĩ rằng mình đã đủ can đảm vững bước mà giờ đây khoảng cách với cha mẹ từ lúc nào đã xa vô bến mất rồi. Hiện tượng mạng một thời Ngô Bá Khá, tức Khá Bảnh, từng nổi tiếng với những video ngông cuồng, coi thường pháp luật, sau khi ngồi tù lại hay tin cả cha và mẹ mất, vì chính cái bản tính hung hăng mà giờ đây ngẫm lại, mình hình như lâu rồi chưa nói con thương mẹ. Không một lời cuối, không một tiếng gọi, từ lúc nào cha mẹ và ta đã xa nhau đến vậy?
Cái khó của tuổi trẻ nói chung và con cái nói riêng là không thể đối thoại được với cha mẹ và cái khó của cha mẹ lại là dần không thể đối thoại với con. Đôi khi nó đến từ cái nhìn phóng chiếu của cha mẹ rằng con phải làm theo hướng mà mình muốn, còn con cái lại chưa đủ lớn để hiểu được quyết định của mình bây giờ còn rất ngây thơ, nông cạn. Chính từ việc không có tiếng nói chung mà hai bên dần có khoảng cách với nhau, thời gian dành cho nhau ít đi. Để có thể chữa lành lại vết sẹo này, việc tìm ra tiếng nói chung là cốt lõi, con cái cần bỏ đi cái tôi cho rằng bản thân đã lớn, cha mẹ cũng cần lắng nghe con cái hơn, mang đến cho nhau sự cảm thông. Khi đó, khoảng cách thu hẹp, trái tim ta lại được gần nhau hơn, tìm lại điều xưa cũ.
Có những người không ý thức được cần phải chữa lành với cha mẹ, luôn đi tìm sự thấu hiểu từ bên ngoài xã hội. Chúng ta có hàng trăm người trong danh sách bạn bè Facebook Tiktok, cả thế giới nằm gọn trong một chiếc điện thoại nhưng thực sự có chăng chúng ta đang cô đơn trong chính thế giới ấy ? Sự thấu hiểu không đến từ số lượng mà đến từ chất lượng, khi cô đơn ập đến, ta lại như cành cây yếu mềm chẳng biết bám víu vào đâu. Lúc đó nghĩ đến cha mẹ thì nhận ra họ vẫn mãi ở đó, chỉ có ta là chạy theo những ảo mộng bên ngoài mà quên đi.
Bản thân tôi sống trong thời đại số, cũng có cho mình một bậc sinh thành, tôi cũng ý thức được rằng mình phải có trách nhiệm với cha mẹ. AI không có cảm xúc, like share Facebook cũng chẳng thế chỗ một cái ôm, những dòng tin nhắn như nước chảy mỗi ngày thật sự chẳng bằng ai đó nắm tay ta và hỏi: con có ổn không?. Có những người đang dành thời gian cho thế giới ảo quá nhiều mà quên đi cha mẹ vẫn ở nơi đó chờ ta, chỉ có ta đang làm khoảng cách đến với họ xa dần.
Nếu bạn thấy mình cô đơn, đừng ngần ngại mà nói với bố mẹ. Nếu từ lâu bạn chưa nói yêu thương họ, bây giờ chính là lúc. Chúng ta đừng để khoảng cách với cha mẹ xa dần xa dần theo thời gian, cũng đừng để cái tôi chi phối, trong mắt cha mẹ, ta mãi vẫn là đứa trẻ ngày nào còn bé thơ mà thôi.