Lê Minh Tuấn
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Ngôi kể của văn bản là **ngôi kể thứ ba**. → Người kể gọi nhân vật chính là “cô”, “mẹ cô”, “bố cô”, không xưng “tôi”. --- Câu 2. Điểm nhìn trong đoạn trích là điểm nhìn của nhân vật Chi-hon (người con gái thứ ba) → Câu chuyện được nhìn nhận, cảm nhận và hồi tưởng chủ yếu qua suy nghĩ, ký ức, cảm xúc của Chi-hon về mẹ. Câu 3. Biện pháp nghệ thuật:Điệp cấu trúc / phép lặp* (“Lúc mẹ… cô đang…”). Tác dụng: Nhấn mạnh sự trớ trêu, đối lập giữa hoàn cảnh của người mẹ bị lạc và sự thờ ơ, vô tình của người con. Làm nổi bật nỗi ân hận, day dứt của Chi-hon khi nhớ lại khoảnh khắc ấy. Tăng sức gợi cảm xúc cho đoạn văn. Câu 4. Những phẩm chất của người mẹ được thể hiện: * Yêu thương, hi sinh cho con * Nhẫn nhịn, cam chịu * Sống giản dị, luôn nghĩ cho người khác Câu văn thể hiện: *“Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này.” “Không, mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được.” → Cho thấy mẹ luôn nhường nhịn con, đặt niềm vui của con lên trên bản thân mình. --- Câu 5. Chi-hon hối tiếc: Chi-hon hối tiếc vì đã vô tâm, không thấu hiểu mẹ, từng từ chối chiếc váy mẹ thích và không quan tâm nhiều đến cảm xúc của mẹ khi mẹ còn bên cạnh. Đoạn văn (4–5 câu): Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta vô tình làm tổn thương những người thân yêu nhất của mình bằng sự thờ ơ và ích kỉ. Một lời nói thiếu suy nghĩ, một hành động lạnh nhạt cũng có thể khiến họ buồn lòng rất lâu. Đến khi nhận ra thì có khi đã quá muộn để bù đắp. Vì vậy, mỗi người cần học cách quan tâm, lắng nghe và trân trọng tình cảm của những người thân bên cạnh mình. Yêu thương cần được thể hiện kịp thời, đừng để lại những hối tiếc không thể xóa nhòa.