Lê Minh Hiếu
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Bài thơ "Bến đò ngày mưa" của Anh Thơ là một bức tranh phong cảnh làng quê đầy tinh tế, thấm đượm một nỗi buồn man mác. Chủ đề của tác phẩm tập trung vào việc khắc họa cảnh vật và con người nơi bến vắng trong một ngày mưa phùn gió bấc, qua đó làm nổi bật sự hiu quạnh của làng quê Việt Nam xưa. Từ những hình ảnh "tre rũ rợi", "chuối bơ phờ" đến "quán hàng không khách", tác giả đã vẽ nên một không gian tĩnh lặng đến mức cực hạn. Bao trùm lên toàn bộ bài thơ là cảm hứng chủ đạo về tình yêu quê hương kín đáo, sâu sắc hòa quyện cùng nỗi buồn hoài cổ và sự trắc ẩn trước cảnh đời mưu sinh lặng lẽ. Tác giả không chỉ quan sát bằng mắt mà còn cảm nhận bằng cả tâm hồn, để thấy cái "lạnh" của cơn mưa thấm vào từng nhành cây, ngọn cỏ và cả hơi thở của con người. Nỗi buồn trong thơ Anh Thơ không bi lụy mà thanh cao, gợi nhắc người đọc về vẻ đẹp bình dị nhưng cũng đầy cô đơn của những giá trị truyền thống đang dần trôi xa theo dòng thời gian. Qua đó, bài thơ khơi gợi trong lòng chúng ta niềm trân trọng và sự gắn bó thiết tha với những mảnh hồn quê hương thuần khiết nhất.
Câu 2
Có một nhà thơ từng viết: "Quê hương mỗi người chỉ một / Như là chỉ một mẹ thôi". Quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra và lớn lên, mà còn là một phần máu thịt, là điểm tựa tinh thần thiêng liêng nhất trong cuộc đời mỗi con người.
Quê hương trước hết là nguồn cội, là cái nôi nuôi dưỡng ta cả về thể xác lẫn tâm hồn. Đó là những bữa cơm gia đình đầm ấm, là tiếng ru hời của mẹ, là những kỷ niệm tuổi thơ gắn liền với góc sân, khoảng trời thân thuộc. Quê hương dạy ta bài học đầu tiên về lòng yêu thương và sự sẻ chia. Chính dòng sữa ngọt ngào từ văn hóa quê hương đã hình thành nên bản sắc, cốt cách và nhân cách của chúng ta.
Bên cạnh đó, quê hương còn là bến đỗ bình yên, là điểm tựa vững chắc nhất khi ta gặp bão giông trong cuộc đời. Khi thế giới ngoài kia quá đỗi ồn ào và mệt mỏi, quê hương luôn dang rộng vòng tay đón ta trở về bằng sự bao dung vô điều kiện. Chỉ cần nghĩ về hai chữ "quê hương", con người ta như được tiếp thêm sức mạnh, lòng kiên trì để vượt qua mọi thử thách.
Hơn cả một địa danh, quê hương còn là biểu tượng của tinh thần tự tôn dân tộc. Tình yêu quê hương chính là nền tảng của lòng yêu nước. Khi mỗi cá nhân biết trân trọng mảnh đất mình đang đứng, họ sẽ có trách nhiệm hơn trong việc xây dựng và bảo vệ tổ quốc. Tuy nhiên, yêu quê hương không có nghĩa là bảo thủ, ích kỷ. Người trẻ ngày nay cần biết mang những tinh hoa của thế giới trở về để làm giàu đẹp thêm cho chính quê hương mình, để quê hương không chỉ là nơi để nhớ mà còn là nơi để tự hào.
Tóm lại, quê hương là báu vật vô giá, là sợi dây tình cảm thiêng liêng kết nối quá khứ, hiện tại và tương lai. Dù mai này có đi đâu, về đâu, chúng ta hãy luôn giữ một vị trí trang trọng nhất cho quê hương trong trái tim mình, bởi "Nếu ai không nhớ quê hương / Sẽ không lớn nổi thành người".
Câu 1
Bài thơ "Bến đò ngày mưa" của Anh Thơ là một bức tranh phong cảnh làng quê đầy tinh tế, thấm đượm một nỗi buồn man mác. Chủ đề của tác phẩm tập trung vào việc khắc họa cảnh vật và con người nơi bến vắng trong một ngày mưa phùn gió bấc, qua đó làm nổi bật sự hiu quạnh của làng quê Việt Nam xưa. Từ những hình ảnh "tre rũ rợi", "chuối bơ phờ" đến "quán hàng không khách", tác giả đã vẽ nên một không gian tĩnh lặng đến mức cực hạn. Bao trùm lên toàn bộ bài thơ là cảm hứng chủ đạo về tình yêu quê hương kín đáo, sâu sắc hòa quyện cùng nỗi buồn hoài cổ và sự trắc ẩn trước cảnh đời mưu sinh lặng lẽ. Tác giả không chỉ quan sát bằng mắt mà còn cảm nhận bằng cả tâm hồn, để thấy cái "lạnh" của cơn mưa thấm vào từng nhành cây, ngọn cỏ và cả hơi thở của con người. Nỗi buồn trong thơ Anh Thơ không bi lụy mà thanh cao, gợi nhắc người đọc về vẻ đẹp bình dị nhưng cũng đầy cô đơn của những giá trị truyền thống đang dần trôi xa theo dòng thời gian. Qua đó, bài thơ khơi gợi trong lòng chúng ta niềm trân trọng và sự gắn bó thiết tha với những mảnh hồn quê hương thuần khiết nhất.
Câu 2
Có một nhà thơ từng viết: "Quê hương mỗi người chỉ một / Như là chỉ một mẹ thôi". Quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra và lớn lên, mà còn là một phần máu thịt, là điểm tựa tinh thần thiêng liêng nhất trong cuộc đời mỗi con người.
Quê hương trước hết là nguồn cội, là cái nôi nuôi dưỡng ta cả về thể xác lẫn tâm hồn. Đó là những bữa cơm gia đình đầm ấm, là tiếng ru hời của mẹ, là những kỷ niệm tuổi thơ gắn liền với góc sân, khoảng trời thân thuộc. Quê hương dạy ta bài học đầu tiên về lòng yêu thương và sự sẻ chia. Chính dòng sữa ngọt ngào từ văn hóa quê hương đã hình thành nên bản sắc, cốt cách và nhân cách của chúng ta.
Bên cạnh đó, quê hương còn là bến đỗ bình yên, là điểm tựa vững chắc nhất khi ta gặp bão giông trong cuộc đời. Khi thế giới ngoài kia quá đỗi ồn ào và mệt mỏi, quê hương luôn dang rộng vòng tay đón ta trở về bằng sự bao dung vô điều kiện. Chỉ cần nghĩ về hai chữ "quê hương", con người ta như được tiếp thêm sức mạnh, lòng kiên trì để vượt qua mọi thử thách.
Hơn cả một địa danh, quê hương còn là biểu tượng của tinh thần tự tôn dân tộc. Tình yêu quê hương chính là nền tảng của lòng yêu nước. Khi mỗi cá nhân biết trân trọng mảnh đất mình đang đứng, họ sẽ có trách nhiệm hơn trong việc xây dựng và bảo vệ tổ quốc. Tuy nhiên, yêu quê hương không có nghĩa là bảo thủ, ích kỷ. Người trẻ ngày nay cần biết mang những tinh hoa của thế giới trở về để làm giàu đẹp thêm cho chính quê hương mình, để quê hương không chỉ là nơi để nhớ mà còn là nơi để tự hào.
Tóm lại, quê hương là báu vật vô giá, là sợi dây tình cảm thiêng liêng kết nối quá khứ, hiện tại và tương lai. Dù mai này có đi đâu, về đâu, chúng ta hãy luôn giữ một vị trí trang trọng nhất cho quê hương trong trái tim mình, bởi "Nếu ai không nhớ quê hương / Sẽ không lớn nổi thành người".
a)HB=2,13
HC=4,6
b)AH=4
AC=6,1
A=79
C=41
AC=3,97
C=31,3
A=78,7
CB=4
A=75
AC=3,9
AB=2,8
A=70
BC=3,72
AC=3,59