ミ★CUSHINVN★彡

Giới thiệu về bản thân

Bảng điểm treo trước lớp như một bản án im lặng, không cần lên tiếng nhưng mỗi con số rơi xuống đều đủ sắc để cứa vào lòng tự trọng vốn đã mỏng manh. Tôi đứng đó, giữa những ánh mắt lướt qua rất nhanh, nghe rõ nhịp tim mình chùng xuống, nghe cả những tiếng thở dài mà chẳng ai buồn để ý. Người ta nhìn tôi qua vài vạch mực xanh đỏ trên giấy, rồi vội vàng gán cho tôi một vị trí quen thuộc: kẻ chậm, kẻ yếu, kẻ không đủ cố gắng. Nhưng họ đâu thấy những đêm tôi thức đến mỏi mắt, những lần gục xuống bàn vì kiệt sức, hay những buổi sáng đến lớp với một cơ thể rã rời nhưng vẫn phải giả vờ như mình ổn. Tôi cố gắng không phải để hơn ai, mà chỉ để không bị bỏ lại phía sau. Cố gắng đến mức mệt mỏi trở thành thói quen, đến mức nỗi đau cũng học cách im lặng. Điểm số hôm nay có thể thấp, nhưng chí tôi thì chưa từng cúi đầu; tôi không thua, tôi chỉ đang âm thầm trả giá theo cách mà rất ít người đủ kiên nhẫn để nhìn thấy. Giữa một lớp học ồn ào và một cuộc sống luôn hối hả, tôi tồn tại lặng lẽ như một người đứng bên lề. Tôi không quá nổi bật, cũng chẳng đủ giỏi để khiến ai phải nhớ tên. Tôi quen với việc đứng ở rìa của mọi câu chuyện, nhìn người khác cười nói, tiến lên, rồi tự hỏi vì sao mình vẫn ở đây mà lại cảm thấy xa lạ đến vậy. Có những lúc tôi thấy bản thân giống như một cái bóng, vẫn hiện diện, vẫn đi qua ngày tháng, nhưng không ai thật sự nhìn thấy. Tôi mang trong mình nhiều cảm xúc hơn những gì tôi thể hiện, những nỗi buồn không bật thành nước mắt mà lắng xuống, nặng nề, đè lên từng suy nghĩ. Tôi học cách tự an ủi mình, tự nuốt vào trong những tổn thương, bởi tôi hiểu không phải ai cũng đủ kiên nhẫn để lắng nghe một tâm hồn đã quá mệt mỏi. Dần dần, tôi chọn im lặng, không phải vì hết đau, mà vì nói ra cũng chẳng làm nỗi buồn vơi đi. Có những ngày tôi thức dậy mà không biết mình đang cố gắng vì điều gì. Mọi thứ xung quanh vẫn diễn ra bình thường: lớp học, bài vở, tiếng cười, những cuộc so sánh vô hình, còn trong tôi thì trống rỗng đến đáng sợ. Tôi cười, tôi nói chuyện, tôi hoàn thành những việc cần làm, nhưng tất cả chỉ như một chuỗi hành động máy móc. Tôi tồn tại, chứ không thật sự sống, và chính điều đó mới là thứ khiến tôi sợ hãi nhất. Tôi từng tin rằng chỉ cần đủ chân thành thì sẽ được thấu hiểu, nhưng sau nhiều lần hy vọng rồi thất vọng, tôi học cách thu mình lại. Tôi sợ những lời hứa hẹn nhất thời, sợ sự quan tâm chóng vánh, sợ cả việc mở lòng rồi lại bị bỏ quên. Những vết thương cũ không còn đau nhói, nhưng để lại cảm giác lạnh lẽo, khiến tôi dè dặt trước mọi mối quan hệ, dè dặt cả với chính cảm xúc của mình. Đêm là khoảng thời gian tôi yếu lòng nhất. Khi mọi âm thanh lắng xuống, những suy nghĩ trong tôi lại trở nên ồn ào hơn bao giờ hết. Tôi nhớ về những điều đã mất, những người từng rất quan trọng nhưng giờ chỉ còn là ký ức mờ nhạt, rồi tự hỏi liệu có phải mình đã sai ở đâu đó, hay đơn giản là tôi chưa từng đủ quan trọng để được ở lại. Câu hỏi ấy lặp đi lặp lại, không có câu trả lời. Tôi cũng không biết từ khi nào mình quen với cảm giác trống rỗng; nó không đến dữ dội, không ập xuống bất ngờ, mà âm thầm len vào từng ngày sống. Ban đầu chỉ là vài khoảnh khắc mệt mỏi, vài lần thở dài không rõ lý do, rồi dần dần nó ở lại lâu hơn, sâu hơn, cho đến khi tôi nhận ra mình đã sống chung với nó như một điều hiển nhiên. Nhìn từ bên ngoài, tôi không có gì bất ổn. Tôi vẫn sinh hoạt như bao người khác, vẫn hoàn thành trách nhiệm của mình một cách lặng lẽ, nhưng chỉ tôi mới biết mọi thứ bên trong đã chậm lại rất nhiều. Niềm vui không còn đủ lớn để níu tôi ở lại, còn nỗi buồn thì không đủ rõ ràng để bật thành nước mắt; tất cả chỉ dàn trải, mờ mịt, như một lớp sương mỏng phủ kín tâm trí. Tôi tiếp tục sống không phải vì hy vọng, mà vì hôm nay vẫn chưa kết thúc. Tôi bước tiếp, dù chậm chạp và đầy mệt mỏi, không phải vì tôi mạnh mẽ, mà vì tôi chưa cho phép mình dừng lại. Tôi mang theo nỗi buồn như một phần của bản thân, âm thầm nhưng dai dẳng. Điểm số có thể là những con số lạnh lùng treo trên tường, nhưng ý chí của tôi thì không bao giờ chịu khuất phục. Dù năm tháng có trôi qua, dù tôi có bị đánh giá bao nhiêu lần đi nữa, tôi vẫn tin rằng sẽ có một ngày tôi bước lên cao hơn, không phải để chứng minh với ai, mà để chính mình có thể nhìn lại và nói rằng: tôi đã không bỏ cuộc. Tôi không mong cuộc sống sẽ rực rỡ hơn, tôi chỉ mong có một ngày lòng mình nhẹ đi một chút, một ngày nào đó tôi không còn thấy một người cô đơn đến lạc lõng giữa chính cuộc đời mình nữa. Và nếu ai đó vô tình đọc được những dòng này, tôi cũng không cần họ hiểu, chỉ cần họ biết rằng có những người sống rất yên, rất lặng, không phải vì họ ổn, mà vì họ đã quen với việc chịu đựng trong im lặng. :)
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

sự kiện mà cô hoài ra luôn luôn hay

quy trình giâm cành rau khoai lang gồm 4 bước : chẩn bị đất , chuẩn bị cành giâm , giâm cành vào đất cuối cùng là chăm sóc cành giâm

họ và tên : phạm hà đức

trường trung học cơ sở tân khai

lớp : 7/6

tên đăng nhập : phamhaduc1234

bài làm

Trong mỗi gia đình, người phụ nữ luôn là ngọn lửa giữ ấm tổ ấm yêu thương. Họ âm thầm hy sinh, chịu đựng vất vả để chăm lo cho chồng con, cha mẹ, và cả mái nhà nhỏ bé. Tình yêu thương của họ không ồn ào, nhưng bền bỉ và sâu sắc, tựa như dòng suối mát lành nuôi dưỡng cả gia đình.

Người phụ nữ mà em yêu mến nhất chính là mẹ của em. Mẹ đã dành cả tuổi xuân để nuôi nấng, chăm sóc em từng bữa ăn, giấc ngủ. Dù mệt mỏi, mẹ vẫn luôn mỉm cười, giấu đi những nỗi lo âu để em được vui vẻ, bình yên. Em thật sự biết ơn mẹ người đã dạy em biết yêu thương, biết sống tử tế và biết trân trọng hạnh phúc giản dị mỗi ngày. Em muốn gửi đến mẹ những lời yêu thương chân thành nhất: “Con yêu mẹ rất nhiều, mẹ là người phụ nữ tuyệt vời nhất trong cuộc đời con.”

Tuy vậy, thật đáng buồn khi ngày nay vẫn có những người tỏ ra vô cảm, thờ ơ trước công lao và sự cống hiến thầm lặng của người phụ nữ trong gia đình. Họ coi sự hy sinh của mẹ, của vợ là điều hiển nhiên, không một lời cảm ơn, không một cử chỉ quan tâm. Em cho rằng thái độ ấy thật đáng trách, bởi nó làm tổn thương những trái tim giàu tình yêu thương nhất. Mỗi người cần biết trân trọng và bày tỏ lòng biết ơn với những người phụ nữ quanh mình vì không có họ, hạnh phúc gia đình sẽ chẳng thể trọn vẹn.

Người phụ nữ chính là “người giữ lửa” của mỗi mái ấm. Họ xứng đáng nhận được tình yêu, sự tôn trọng và biết ơn từ tất cả chúng ta. Em nguyện sẽ luôn yêu thương, chăm sóc và làm mẹ vui lòng như một cách nhỏ bé để đáp lại công ơn to lớn ấy.

b1 :em đăng kí tham gia sự kiện thông điệp yêu thương

b2 :em xin nộp qua chat

họ và tên : phạm hà đức

trường trung học cơ sở tân khai

lớp : 7/6

tên đăng nhập : phamhaduc1234

link giới thiệu : https://olm.vn/welcome/9556093084919

bài làm

Trong mỗi gia đình, người phụ nữ luôn là ngọn lửa giữ ấm tổ ấm yêu thương. Họ âm thầm hy sinh, chịu đựng vất vả để chăm lo cho chồng con, cha mẹ, và cả mái nhà nhỏ bé. Tình yêu thương của họ không ồn ào, nhưng bền bỉ và sâu sắc, tựa như dòng suối mát lành nuôi dưỡng cả gia đình.

Người phụ nữ mà em yêu mến nhất chính là mẹ của em. Mẹ đã dành cả tuổi xuân để nuôi nấng, chăm sóc em từng bữa ăn, giấc ngủ. Dù mệt mỏi, mẹ vẫn luôn mỉm cười, giấu đi những nỗi lo âu để em được vui vẻ, bình yên. Em thật sự biết ơn mẹ người đã dạy em biết yêu thương, biết sống tử tế và biết trân trọng hạnh phúc giản dị mỗi ngày. Em muốn gửi đến mẹ những lời yêu thương chân thành nhất: “Con yêu mẹ rất nhiều, mẹ là người phụ nữ tuyệt vời nhất trong cuộc đời con.”

Tuy vậy, thật đáng buồn khi ngày nay vẫn có những người tỏ ra vô cảm, thờ ơ trước công lao và sự cống hiến thầm lặng của người phụ nữ trong gia đình. Họ coi sự hy sinh của mẹ, của vợ là điều hiển nhiên, không một lời cảm ơn, không một cử chỉ quan tâm. Em cho rằng thái độ ấy thật đáng trách, bởi nó làm tổn thương những trái tim giàu tình yêu thương nhất. Mỗi người cần biết trân trọng và bày tỏ lòng biết ơn với những người phụ nữ quanh mình – vì không có họ, hạnh phúc gia đình sẽ chẳng thể trọn vẹn.

Người phụ nữ chính là “người giữ lửa” của mỗi mái ấm. Họ xứng đáng nhận được tình yêu, sự tôn trọng và biết ơn từ tất cả chúng ta. Em nguyện sẽ luôn yêu thương, chăm sóc và làm mẹ vui lòng như một cách nhỏ bé để đáp lại công ơn to lớn ấy.

b1 :em đăng kí tham gia sự kiện thông điệp yêu thương

b2 :em xin nộp qua chat olm