ミ★CUSHINVN★彡

Giới thiệu về bản thân

Bảng điểm treo trước lớp như một bản án im lặng, không cần lên tiếng nhưng mỗi con số rơi xuống đều đủ sắc để cứa vào lòng tự trọng vốn đã mỏng manh. Tôi đứng đó, giữa những ánh mắt lướt qua rất nhanh, nghe rõ nhịp tim mình chùng xuống, nghe cả những tiếng thở dài mà chẳng ai buồn để ý. Người ta nhìn tôi qua vài vạch mực xanh đỏ trên giấy, rồi vội vàng gán cho tôi một vị trí quen thuộc: kẻ chậm, kẻ yếu, kẻ không đủ cố gắng. Nhưng họ đâu thấy những đêm tôi thức đến mỏi mắt, những lần gục xuống bàn vì kiệt sức, hay những buổi sáng đến lớp với một cơ thể rã rời nhưng vẫn phải giả vờ như mình ổn. Tôi cố gắng không phải để hơn ai, mà chỉ để không bị bỏ lại phía sau. Cố gắng đến mức mệt mỏi trở thành thói quen, đến mức nỗi đau cũng học cách im lặng. Điểm số hôm nay có thể thấp, nhưng chí tôi thì chưa từng cúi đầu; tôi không thua, tôi chỉ đang âm thầm trả giá theo cách mà rất ít người đủ kiên nhẫn để nhìn thấy. Giữa một lớp học ồn ào và một cuộc sống luôn hối hả, tôi tồn tại lặng lẽ như một người đứng bên lề. Tôi không quá nổi bật, cũng chẳng đủ giỏi để khiến ai phải nhớ tên. Tôi quen với việc đứng ở rìa của mọi câu chuyện, nhìn người khác cười nói, tiến lên, rồi tự hỏi vì sao mình vẫn ở đây mà lại cảm thấy xa lạ đến vậy. Có những lúc tôi thấy bản thân giống như một cái bóng, vẫn hiện diện, vẫn đi qua ngày tháng, nhưng không ai thật sự nhìn thấy. Tôi mang trong mình nhiều cảm xúc hơn những gì tôi thể hiện, những nỗi buồn không bật thành nước mắt mà lắng xuống, nặng nề, đè lên từng suy nghĩ. Tôi học cách tự an ủi mình, tự nuốt vào trong những tổn thương, bởi tôi hiểu không phải ai cũng đủ kiên nhẫn để lắng nghe một tâm hồn đã quá mệt mỏi. Dần dần, tôi chọn im lặng, không phải vì hết đau, mà vì nói ra cũng chẳng làm nỗi buồn vơi đi. Có những ngày tôi thức dậy mà không biết mình đang cố gắng vì điều gì. Mọi thứ xung quanh vẫn diễn ra bình thường: lớp học, bài vở, tiếng cười, những cuộc so sánh vô hình, còn trong tôi thì trống rỗng đến đáng sợ. Tôi cười, tôi nói chuyện, tôi hoàn thành những việc cần làm, nhưng tất cả chỉ như một chuỗi hành động máy móc. Tôi tồn tại, chứ không thật sự sống, và chính điều đó mới là thứ khiến tôi sợ hãi nhất. Tôi từng tin rằng chỉ cần đủ chân thành thì sẽ được thấu hiểu, nhưng sau nhiều lần hy vọng rồi thất vọng, tôi học cách thu mình lại. Tôi sợ những lời hứa hẹn nhất thời, sợ sự quan tâm chóng vánh, sợ cả việc mở lòng rồi lại bị bỏ quên. Những vết thương cũ không còn đau nhói, nhưng để lại cảm giác lạnh lẽo, khiến tôi dè dặt trước mọi mối quan hệ, dè dặt cả với chính cảm xúc của mình. Đêm là khoảng thời gian tôi yếu lòng nhất. Khi mọi âm thanh lắng xuống, những suy nghĩ trong tôi lại trở nên ồn ào hơn bao giờ hết. Tôi nhớ về những điều đã mất, những người từng rất quan trọng nhưng giờ chỉ còn là ký ức mờ nhạt, rồi tự hỏi liệu có phải mình đã sai ở đâu đó, hay đơn giản là tôi chưa từng đủ quan trọng để được ở lại. Câu hỏi ấy lặp đi lặp lại, không có câu trả lời. Tôi cũng không biết từ khi nào mình quen với cảm giác trống rỗng; nó không đến dữ dội, không ập xuống bất ngờ, mà âm thầm len vào từng ngày sống. Ban đầu chỉ là vài khoảnh khắc mệt mỏi, vài lần thở dài không rõ lý do, rồi dần dần nó ở lại lâu hơn, sâu hơn, cho đến khi tôi nhận ra mình đã sống chung với nó như một điều hiển nhiên. Nhìn từ bên ngoài, tôi không có gì bất ổn. Tôi vẫn sinh hoạt như bao người khác, vẫn hoàn thành trách nhiệm của mình một cách lặng lẽ, nhưng chỉ tôi mới biết mọi thứ bên trong đã chậm lại rất nhiều. Niềm vui không còn đủ lớn để níu tôi ở lại, còn nỗi buồn thì không đủ rõ ràng để bật thành nước mắt; tất cả chỉ dàn trải, mờ mịt, như một lớp sương mỏng phủ kín tâm trí. Tôi tiếp tục sống không phải vì hy vọng, mà vì hôm nay vẫn chưa kết thúc. Tôi bước tiếp, dù chậm chạp và đầy mệt mỏi, không phải vì tôi mạnh mẽ, mà vì tôi chưa cho phép mình dừng lại. Tôi mang theo nỗi buồn như một phần của bản thân, âm thầm nhưng dai dẳng. Điểm số có thể là những con số lạnh lùng treo trên tường, nhưng ý chí của tôi thì không bao giờ chịu khuất phục. Dù năm tháng có trôi qua, dù tôi có bị đánh giá bao nhiêu lần đi nữa, tôi vẫn tin rằng sẽ có một ngày tôi bước lên cao hơn, không phải để chứng minh với ai, mà để chính mình có thể nhìn lại và nói rằng: tôi đã không bỏ cuộc. Tôi không mong cuộc sống sẽ rực rỡ hơn, tôi chỉ mong có một ngày lòng mình nhẹ đi một chút, một ngày nào đó tôi không còn thấy một người cô đơn đến lạc lõng giữa chính cuộc đời mình nữa. Và nếu ai đó vô tình đọc được những dòng này, tôi cũng không cần họ hiểu, chỉ cần họ biết rằng có những người sống rất yên, rất lặng, không phải vì họ ổn, mà vì họ đã quen với việc chịu đựng trong im lặng. :)
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài giải

Cho hình lập phương có cạnh a = 4 cm.

Diện tích xung quanh của hình lập phương là:

Sxq = 4a²
Sxq = 4 × 4²
Sxq = 4 × 16
Sxq = 64 (cm²)

Diện tích toàn phần của hình lập phương là:

Stp = 6a²
Stp = 6 × 4²
Stp = 6 × 16
Stp = 96 (cm²)

Đáp số:
Sxq = 64 cm²
Stp = 96 cm²

mình cũng chúc bạn

Chúc bạn năm mới vui vẻ nha

Chúc bạn một năm:

- Học giỏi hơn năm trước

- May mắn gấp đôi

- Tiền lì xì đầy túi

- Và luôn vui vẻ, khỏe mạnh bên gia đình


ko đăng câu hỏi linh tinh nha bạn

3xy+2x−5y=6

\(\Leftrightarrow 9 x y + 6 x - 15 y = 18\)

\(\Leftrightarrow \left(\right. 9 x y + 6 x \left.\right) - \left(\right. 15 y + 10 \left.\right) = 8\)

\(\Leftrightarrow 3 x . \left(\right. 3 y + 2 \left.\right) - 5 \left(\right. 3 y + 2 \left.\right) = 8\)

\(\Leftrightarrow \left(\right. 3 x - 5 \left.\right) \left(\right. 3 y + 2 \left.\right) = 8\)

Do x,y nguyên nên ta có bảng sau

3x - 5

1

8

-1

-8

4

2

-4

-2

3y + 2

8

1

-8

-1

2

4

-2

-4

x

\(\frac{13}{3}\)

( loại )

\(\frac{4}{3}\)

( loại )

-1

3

\(\frac{7}{3}\)

( loại )

\(\frac{1}{3}\)

( loại )

y

2

\(- \frac{1}{3}\)

( loại )

\(- \frac{10}{3}\)

( loại )

-1 

0

\(\frac{2}{3}\)( loại )

\(- \frac{4}{3}\)

( loại )

-2 


Trong truyện ngụ ngôn “Cáo và Cò”, nhân vật Cáo hiện lên là một hình tượng tiêu biểu cho kiểu người xảo quyệt, ích kỉ và thích trêu chọc người khác. Ngay từ đầu câu chuyện, Cáo đã bộc lộ bản tính không thật lòng khi mời Cò đến ăn tiệc. Thay vì chuẩn bị món ăn phù hợp với bạn, Cáo lại cố tình bày súp ra chiếc đĩa phẳng một cách bày biện chỉ thuận lợi cho mình vì mõm cáo ngắn và rộng, còn Cò với chiếc mỏ dài thì không thể ăn được. Chi tiết này cho thấy Cáo không hề tôn trọng bạn bè, mà chỉ muốn lấy sự khó xử của Cò làm trò vui cho bản thân. Hành động ấy thể hiện sự thiếu tinh tế và lòng ích kỉ, chỉ nghĩ đến lợi ích và sự thỏa mãn của mình.

Không chỉ vậy, qua cách cư xử của Cáo, ta còn thấy rõ sự giả tạo. Cáo tỏ ra niềm nở, thân thiện khi mời Cò đến nhà, nhưng thực chất lại có ý định trêu ghẹo. Điều này phản ánh thói quen nói một đằng làm một nẻo bề ngoài lịch sự nhưng bên trong đầy toan tính. Khi thấy Cò không ăn được, Cáo vẫn thản nhiên thưởng thức phần súp của mình, không hề áy náy hay quan tâm đến cảm xúc của bạn. Qua đó, nhân vật Cáo trở thành hình ảnh phê phán những con người sống thiếu chân thành, thích lợi dụng hoặc chọc ghẹo người khác để mua vui.

Tuy nhiên, khi được Cò mời lại, Cáo lại rơi vào hoàn cảnh tương tự. Cò dọn thức ăn trong chiếc bình cổ cao và hẹp, phù hợp với chiếc mỏ dài của mình, còn Cáo thì không thể ăn được. Lúc này, Cáo phải nếm trải chính cảm giác khó chịu mà mình từng gây ra cho người khác. Tình huống ấy cho thấy sự công bằng trong cuộc sống: ai gieo điều gì sẽ gặt điều đó. Cáo từ vị thế kẻ trêu chọc đã trở thành người chịu thiệt, qua đó làm nổi bật bài học đạo đức của câu chuyện.

Như vậy, nhân vật Cáo không chỉ đại diện cho sự xảo trá và ích kỉ mà còn góp phần làm sáng tỏ thông điệp của truyện: hãy đối xử với người khác bằng sự tôn trọng và chân thành, nếu không chính mình sẽ phải nhận lại hậu quả tương xứng. Qua hình tượng Cáo, người đọc đặc biệt là học sinh rút ra bài học sâu sắc về cách ứng xử trong cuộc sống hằng ngày.