NGÔ THỊ HỒNG HẠNH
Giới thiệu về bản thân
Bài làm
Trong cuộc sống, có những điều lớn lao không đến từ những gì quá cao sang mà lại bắt đầu từ những điều nhỏ bé, bình dị nhất. Một bát phở nơi quán ăn giữa Hà Nội đông đúc tưởng như chỉ là một chi tiết rất đỗi bình thường, nhưng qua truyện ngắn Bát phở của Phong Điệp, nó lại trở thành nơi chứa đựng biết bao tình thương, hi sinh và cả những nỗi niềm lặng lẽ của người cha nghèo dành cho con. Bằng giọng văn nhẹ nhàng mà thấm thía, nhà văn đã khiến người đọc xúc động trước tình phụ tử sâu nặng, đồng thời gợi lên nhiều suy ngẫm về giá trị của yêu thương trong cuộc đời.
Điều làm nên sức ám ảnh của truyện trước hết chính là hình ảnh những người cha nông dân nghèo. Họ đưa con từ quê lên Hà Nội thi đại học với tất cả hi vọng của một đời lam lũ. Giữa thành phố xa lạ, mọi thứ đều khiến họ bỡ ngỡ và dè sẻn. Chi tiết “cả bốn người họ nhìn sang tôi, nhìn sang những bàn khác, rồi tần ngần nhìn tới nhìn lui cái biển ghi trên cửa quán” đã gợi ra sự ngại ngần rất thật của những con người nghèo khó khi bước vào một nơi không thuộc về mình. Họ gọi hai bát phở cho con, còn mình thì ngồi nhìn. Chỉ một chi tiết ấy thôi cũng đủ khiến người đọc thấy cay nơi sống mũi.
Tình thương của những người cha trong truyện không được nói thành lời mà hiện lên qua từng cử chỉ nhỏ. Họ lo tiền phòng trọ, lo tiền xe, tính toán từng đồng bạc lẻ. Họ bảo nhau sáng mai trả phòng sớm để đỡ tốn thêm một ngày tiền trọ, rồi mua bánh mì ăn tạm trên xe về quê. Những câu chuyện về “mùa màng, bò đẻ, vải thiều sụt giá” nghe vừa mộc mạc vừa chạnh lòng. Đó là cả cuộc đời của những người nông dân quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Có lẽ, họ chẳng dám tiêu cho mình điều gì, nhưng với con thì luôn muốn dành những gì tốt nhất.
Đặc biệt, hình ảnh người cha “lẳng lặng moi cái ví bằng vải bông chần màu lam” rồi “đếm một lúc cho những tờ hai nghìn, năm nghìn, mười nghìn” là một chi tiết rất đắt. Nhà văn không hề dùng những lời than thở trực tiếp, nhưng người đọc vẫn cảm nhận rõ sự nhọc nhằn, chắt chiu trong từng đồng tiền ấy. Ba mươi nghìn đồng với nhiều người có thể rất nhỏ, nhưng với những người cha nghèo, đó là tiền mồ hôi, tiền của bao ngày làm lụng ngoài đồng ruộng. Vì thế, bát phở kia đâu chỉ là một món ăn, mà còn là tình thương, là hi vọng, là cả tấm lòng của cha dành cho con.
Không chỉ khắc họa tình cha sâu nặng, truyện còn khiến người đọc xúc động trước sự thấu hiểu của những người con. Hai cậu con trai ngồi ăn phở mà “không nói gì”, cũng không dám khen ngon. Có lẽ các em hiểu rằng phía sau bát phở nóng hổi ấy là biết bao vất vả của cha mình. Các em nhìn những đồng tiền đi ra khỏi ví cha mà trên gương mặt “hiển hiện rõ ràng nỗi âu lo, mỏi mệt”. Đó là khoảnh khắc những đứa con bắt đầu lớn lên trong nhận thức và trong tình thương.
Câu kết của truyện là câu văn khiến người đọc day dứt nhất: “Hôm nay, chúng nợ cha ba mươi nghìn đồng. Cuộc đời này, chúng nợ những người cha hơn thế nhiều...”. Cái “nợ” ở đây không còn là tiền bạc nữa mà là món nợ của tình yêu thương, của hi sinh và công lao dưỡng dục. Cha mẹ cả đời sống vì con nhưng chưa bao giờ nghĩ con phải trả ơn. Chính điều đó lại càng khiến tình yêu ấy trở nên lớn lao và thiêng liêng hơn bao giờ hết.
Bài làm
Trong cuộc sống, có những điều lớn lao không đến từ những gì quá cao sang mà lại bắt đầu từ những điều nhỏ bé, bình dị nhất. Một bát phở nơi quán ăn giữa Hà Nội đông đúc tưởng như chỉ là một chi tiết rất đỗi bình thường, nhưng qua truyện ngắn Bát phở của Phong Điệp, nó lại trở thành nơi chứa đựng biết bao tình thương, hi sinh và cả những nỗi niềm lặng lẽ của người cha nghèo dành cho con. Bằng giọng văn nhẹ nhàng mà thấm thía, nhà văn đã khiến người đọc xúc động trước tình phụ tử sâu nặng, đồng thời gợi lên nhiều suy ngẫm về giá trị của yêu thương trong cuộc đời.
Điều làm nên sức ám ảnh của truyện trước hết chính là hình ảnh những người cha nông dân nghèo. Họ đưa con từ quê lên Hà Nội thi đại học với tất cả hi vọng của một đời lam lũ. Giữa thành phố xa lạ, mọi thứ đều khiến họ bỡ ngỡ và dè sẻn. Chi tiết “cả bốn người họ nhìn sang tôi, nhìn sang những bàn khác, rồi tần ngần nhìn tới nhìn lui cái biển ghi trên cửa quán” đã gợi ra sự ngại ngần rất thật của những con người nghèo khó khi bước vào một nơi không thuộc về mình. Họ gọi hai bát phở cho con, còn mình thì ngồi nhìn. Chỉ một chi tiết ấy thôi cũng đủ khiến người đọc thấy cay nơi sống mũi.
Tình thương của những người cha trong truyện không được nói thành lời mà hiện lên qua từng cử chỉ nhỏ. Họ lo tiền phòng trọ, lo tiền xe, tính toán từng đồng bạc lẻ. Họ bảo nhau sáng mai trả phòng sớm để đỡ tốn thêm một ngày tiền trọ, rồi mua bánh mì ăn tạm trên xe về quê. Những câu chuyện về “mùa màng, bò đẻ, vải thiều sụt giá” nghe vừa mộc mạc vừa chạnh lòng. Đó là cả cuộc đời của những người nông dân quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Có lẽ, họ chẳng dám tiêu cho mình điều gì, nhưng với con thì luôn muốn dành những gì tốt nhất.
Đặc biệt, hình ảnh người cha “lẳng lặng moi cái ví bằng vải bông chần màu lam” rồi “đếm một lúc cho những tờ hai nghìn, năm nghìn, mười nghìn” là một chi tiết rất đắt. Nhà văn không hề dùng những lời than thở trực tiếp, nhưng người đọc vẫn cảm nhận rõ sự nhọc nhằn, chắt chiu trong từng đồng tiền ấy. Ba mươi nghìn đồng với nhiều người có thể rất nhỏ, nhưng với những người cha nghèo, đó là tiền mồ hôi, tiền của bao ngày làm lụng ngoài đồng ruộng. Vì thế, bát phở kia đâu chỉ là một món ăn, mà còn là tình thương, là hi vọng, là cả tấm lòng của cha dành cho con.
Không chỉ khắc họa tình cha sâu nặng, truyện còn khiến người đọc xúc động trước sự thấu hiểu của những người con. Hai cậu con trai ngồi ăn phở mà “không nói gì”, cũng không dám khen ngon. Có lẽ các em hiểu rằng phía sau bát phở nóng hổi ấy là biết bao vất vả của cha mình. Các em nhìn những đồng tiền đi ra khỏi ví cha mà trên gương mặt “hiển hiện rõ ràng nỗi âu lo, mỏi mệt”. Đó là khoảnh khắc những đứa con bắt đầu lớn lên trong nhận thức và trong tình thương.
Câu kết của truyện là câu văn khiến người đọc day dứt nhất: “Hôm nay, chúng nợ cha ba mươi nghìn đồng. Cuộc đời này, chúng nợ những người cha hơn thế nhiều...”. Cái “nợ” ở đây không còn là tiền bạc nữa mà là món nợ của tình yêu thương, của hi sinh và công lao dưỡng dục. Cha mẹ cả đời sống vì con nhưng chưa bao giờ nghĩ con phải trả ơn. Chính điều đó lại càng khiến tình yêu ấy trở nên lớn lao và thiêng liêng hơn bao giờ hết.