Vũ Thị Như Quỳnh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vũ Thị Như Quỳnh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu1:

Trong văn bản trên, nhân vật chủ nhà là một điển hình cho kiểu người bảo thủ, chủ quan và thiếu lòng biết ơn. Sự bảo thủ của ông thể hiện rõ qua việc phớt lờ những lời cảnh báo chân thành từ người khác. Thay vì biết lắng nghe để phòng tránh rủi ro, ông lại khăng khăng giữ lấy ý kiến cá nhân, dẫn đến hậu quả đáng tiếc "mất bò mới lo làm chuồng". Đáng trách hơn cả là thái độ của ông sau khi sự cố xảy ra: ông không tự nhìn nhận sai lầm của bản thân mà lại quay sang oán giận, trách móc người tốt đã từng giúp đỡ mình. Hành động đổ lỗi này cho thấy sự ích kỷ và hẹp hòi trong tính cách. Qua nhân vật này, tác giả đã khéo léo phê phán lối sống bảo thủ, đồng thời gửi gắm bài học sâu sắc: trong cuộc sống, chúng ta cần biết trân trọng những lời khuyên đúng đắn và phải có lòng biết ơn đối với những người đã quan tâm, giúp đỡ mình, thay vì để sự bảo thủ che mờ lý trí.

  • Câu 1. Thái độ và cách tiếp nhận lời khuyên của người khác trong cuộc sống.
  • Câu 2.  Dời bếp đi hoặc xếp củi ra sân để tránh hỏa hoạn (dựa trên đoạn trích: "Giá bác theo lời ông ta dời bếp đi, hoặc xếp củi ra sân thì đâu đến nỗi cháy nhà...").
  • Câu 3.
    • Là người bảo thủ, thiếu chủ kiến và không biết lắng nghe những lời khuyên đúng đắn, kịp thời.
    • Thiếu lòng biết ơn: Không những không cảm ơn người đã cảnh báo mình mà còn quay sang oán giận họ khi sự cố xảy ra.
  • Câu 4. Truyện phê phán những người không biết lắng nghe lời khuyên hữu ích, để đến khi hậu quả xảy ra thì lại đổ lỗi cho người khác thay vì tự trách mình.
  • Câu 5.
    Qua văn bản, chúng ta rút ra bài học về sự quan trọng của việc lắng nghe. Trong cuộc sống, cần biết phân biệt lời khuyên đúng sai để tiếp thu một cách có chọn lọc. Khi nhận được sự giúp đỡ hay cảnh báo từ người khác, ta cần có thái độ trân trọng và biết ơn. Đừng để đến khi "mất bò mới lo làm chuồng", và đặc biệt không nên có thái độ oán trách người tốt khi lỗi lầm thuộc về chính sự bảo thủ của bản thân.


Câu 1: Trong truyện ngụ ngôn "Con Kiến và con Bồ Câu", nhân vật con Kiến là biểu tượng đẹp đẽ cho lối sống biết ơn và trọng tình nghĩa. Trước hết, Kiến hiện lên với sự nhỏ bé nhưng đầy nghị lực; dù rơi vào lứa nước xiết, nó vẫn cố gắng bám lấy chiếc lá để thoát nạn. Đặc điểm nổi bật nhất của Kiến chính là lòng biết ơn sâu sắc: ngay sau khi được cứu, "Kiến rất biết ơn Bồ Câu". Tấm lòng ấy không chỉ dừng lại ở suy nghĩ mà đã biến thành hành động dũng cảm. Khi thấy người thợ săn giương cung định bắn ân nhân, Kiến đã nhanh trí bò lại đốt vào chân ông ta để giải cứu Bồ Câu. Hành động này chứng tỏ Kiến là một nhân vật thông minh, quyết đoán và luôn ghi nhớ công ơn của người khác. Qua nhân vật này, tác giả dân gian muốn gửi gắm bài học sâu sắc về đạo lý "Ăn quả nhớ kẻ trồng cây" và sự tương trợ lẫn nhau trong lúc hoạn nạn.
Câu 2: Việt Nam là quốc gia có bề dày văn hóa với hàng ngàn lễ hội mỗi năm.Phản đối quan điểm cho rằng lễ hội truyền thống đã lỗi thời và nên bị loại bỏ.  Lễ hội là "bảo tàng sống" lưu giữ lịch sử và truyền thống dân tộc. Đó là dịp để con người hướng về nguồn cội, bày tỏ lòng biết ơn với các bậc tiền nhân (Ví dụ: Giỗ Tổ Hùng Vương, Lễ hội Gióng...). Nếu bỏ lễ hội, chúng ta sẽ mất đi sợi dây kết nối với quá khứ.Trong cuộc sống hiện đại đầy áp lực, lễ hội là không gian để mọi người giao lưu, thắt chặt tình làng nghĩa xóm thông qua các trò chơi dân gian và hoạt động tập thể. Nó giúp giải tỏa căng thẳng và bồi đắp tâm hồn.Lễ hội thu hút du khách trong và ngoài nước, góp phần phát triển kinh tế địa phương và quảng bá hình ảnh đất nước ra thế giới .Những hiện tượng tiêu cực như mê tín, lãng phí hay chen lấn chỉ là "hạt sạn" trong công tác quản lý, không phải bản chất của lễ hội. Chúng ta cần chấn chỉnh, gạn đục khơi trong chứ không nên "ném chuột vỡ bình" mà loại bỏ toàn bộ. Lễ hội truyền thống là linh hồn của văn hóa dân tộc.Thế hệ trẻ cần có cái nhìn đúng đắn, biết gạn lọc những điều tốt đẹp để lễ hội mãi là nét đẹp của con người Việt Nam.
  • Câu1: Phương tiện phi ngôn ngữ là hình ảnh (hình ảnh chiếc thuyền độc mộc ở đầu văn bản).
Câu 2.
  • Nhằm bảo tồn nét đẹp văn hóa bản địa và tưởng nhớ vị anh hùng A Sanh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Câu 3.
  • Chi tiết: "đưa hàng ngàn bộ đội ta cùng vũ khí đạn dược qua sông đánh giặc".
  • Cảm nhận: Chi tiết này cho thấy chiếc thuyền độc mộc không chỉ là phương tiện đi lại thô sơ mà đã trở thành một "vũ khí" lợi hại, góp công lớn vào thắng lợi của dân tộc. Nó thể hiện sự sáng tạo và tinh thần vượt khó của quân dân ta.
Câu 4.
  • Biện pháp tu từ: Liệt kê ("giữ gìn văn hóa bản địa", "tưởng nhớ vị anh hùng A Sanh").
  • Tác dụng: Nhấn mạnh mục đích đa dạng và ý nghĩa nhân văn sâu sắc của lễ hội, giúp người đọc hình dung rõ nét giá trị của hoạt động này đối với cộng đồng.
Câu 5.
  • Bài học: Cần trân trọng, gìn giữ các giá trị văn hóa gắn liền với lịch sử hào hùng của dân tộc. Việc bảo tồn không chỉ là giữ lại vật thể mà còn là phát huy tinh thần yêu nước, lòng tự hào cho các thế hệ mai sau.


Đối với lợn nái sau sin.h. Vệ sinh: Sát trùng chuồng trại và lau sạch bộ phận sinh dục, bầu vú bằng nước ấm/dung dịch sát khuẩn ngay sau khi đẻ. Dinh dưỡng: Cho uống đủ nước pha điện giải; ăn cháo loãng ngày đầu và tăng dần thức ăn giàu dinh dưỡng những ngày sau để kích sữa. Theo dõi: Kiểm tra nhiệt độ và dịch tiết âm đạo để phát hiện sớm viêm vú, viêm tử cung. Đối với đàn lợn con. Sữa đầu: Cho bú sữa đầu càng sớm càng tốt (trong 1-2 giờ đầu) để nhận kháng thể. Giữ ấm: Duy trì nhiệt độ ô úm từ 30 - 35°C để tránh lợn con bị tiêu chảy hoặc viêm phổi do lạnh. Y tế: Sát trùng rốn, tiêm sắt (Fe) vào ngày thứ 3 và tiêm phòng đầy đủ theo lịch.

Tập ăn: Cho tập ăn sớm (từ 7-10 ngày tuổi) để hỗ trợ hệ tiêu hóa phát triển.

Dấu hiệu vật nuôi bị bệnh:

  • Vẻ ngoài: Ủ rũ, lờ đờ, tách đàn, lông xù.
  • Ăn uống: Kém ăn hoặc bỏ ăn hoàn toàn.
  • Thân nhiệt: Sốt cao hoặc hạ thân nhiệt bất thường.
  • Biểu hiện khác: Thở gấp, ho, tiêu chảy hoặc phân có màu lạ. uh

Việc NÊN LÀM:

  • Cách ly ngay vật nuôi bệnh khỏi đàn.
  • Báo thú y để được thăm khám và điều trị đúng cách.
  • Vệ sinh, sát trùng chuồng trại và dụng cụ chăn nuôi.
  • Chăm sóc tốt: Cho uống đủ nước (pha điện giải), ăn thức ăn dễ tiêu.

Việc KHÔNG NÊN LÀM:

  • Không tự ý dùng thuốc khi chưa rõ bệnh.
  • Không bán chạy hoặc giết mổ vật nuôi bệnh làm thực phẩm.
  • Không vứt xác vật nuôi chết bừa bãi ra môi trường.
  • Không để người lạ ra vào khu vực có vật nuôi đang bệnh.