Phạm Thanh Thảo

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Thanh Thảo
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Câu 1: Hai nhân vật vợ chồng người thầy bói trong truyện là hình ảnh biếm họa sắc sảo về thói chủ quan và bảo thủ của con người. Về mặt thể chất, họ là những người bất hạnh khi chồng đui, vợ điếc, khiến khả năng nhận thức thế giới bị hạn chế. Tuy nhiên, khiếm khuyết lớn nhất của họ không nằm ở giác quan mà nằm ở tư duy hẹp hòi. Thay vì thấu hiểu và bổ trợ cho nhau, họ lại dùng cái "phần sự thật" ít ỏi mà mình cảm nhận được để phủ nhận hoàn toàn ý kiến của đối phương. Người vợ chỉ tin vào mắt (cờ phướn), người chồng chỉ tin vào tai (trống kèn), dẫn đến cuộc cãi vã vô bổ và nực cười. Qua đó, tác giả dân gian đã khéo léo phê phán những kẻ chỉ biết nhìn đời qua "miệng giếng" của cá nhân, đồng thời nhắc nhở chúng ta rằng: Sự thật luôn đa diện, nếu không biết lắng nghe và tôn trọng góc nhìn của người khác, chúng ta sẽ mãi chìm đắm trong sự thiếu hiểu biết và những mâu thuẫn không đáng có.

Câu 2:

Trong thời đại công nghệ số, thế giới dường như nằm gọn trong lòng bàn tay. Chỉ cần một cú chạm, chúng ta có thể kết nối với bất kỳ ai ở bất cứ đâu. Tuy nhiên, đằng sau sự tiện lợi đó là một thực tế đáng suy ngẫm: con người đang ngày càng trở nên cô đơn hơn giữa một biển người trên mạng. Tôi hoàn toàn đồng tình với quan điểm: "Mạng xã hội khiến con người cô đơn hơn."

Nghịch lý lớn nhất của mạng xã hội chính là việc nó tạo ra vô vàn kết nối ảo nhưng lại làm xói mòn những giá trị thật. Chúng ta tự hào với danh sách hàng ngàn bạn bè trên Facebook, nhưng khi gặp khó khăn, ta lại bối rối không biết gọi cho ai để tâm sự. Những nút "Like" hay biểu tượng "Tim" chỉ là những phản xạ vô điều kiện trên màn hình, chúng không thể thay thế được hơi ấm của một cái bắt tay hay sự thấu cảm trong ánh mắt của một người bạn đời thực. Khi sự giao tiếp bị rút gọn thành những dòng tin nhắn khô khốc, tâm hồn con người dần trở nên chai sạn và lạc lõng. Bên cạnh đó, mạng xã hội là nơi con người phô diễn những "vỏ bọc hoàn hảo". Người ta thường chỉ khoe ra những khoảnh khắc rạng rỡ nhất, những bữa ăn sang trọng hay những chuyến du lịch xa hoa. Điều này vô tình tạo nên áp lực tâm lý nặng nề, khiến người xem tự nảy sinh sự so sánh và mặc cảm về bản thân. Nỗi cô đơn nảy sinh khi ta cảm thấy cuộc sống của mình quá tầm thường so với "thế giới lấp lánh" kia, từ đó tự thu mình lại trong cái kén của sự đố kỵ và tự ti. Hơn thế nữa, mạng xã hội đang âm thầm đánh cắp sự hiện diện của chúng ta trong đời thực. Hình ảnh những nhóm bạn ngồi cùng bàn cafe nhưng mỗi người lại mải mê với chiếc điện thoại riêng đã trở nên quá quen thuộc. Chúng ta ở cạnh nhau về thể xác nhưng tâm trí lại đang "trôi dạt" ở một không gian ảo nào đó. Sự im lặng đầy công nghệ ấy chính là bằng chứng rõ nhất cho việc mạng xã hội đang ngăn cách những trái tim thực sự chạm đến nhau. Tóm lại, mạng xã hội giống như một con dao hai lưỡi. Nếu không biết làm chủ, chúng ta sẽ tự biến mình thành những "ốc đảo" cô độc giữa đại dương thông tin. Để không bị cuốn vào vòng xoáy ấy, mỗi người cần học cách buông điện thoại xuống, nhìn sâu vào mắt nhau và dành thời gian cho những kết nối thực thụ. Bởi lẽ, niềm vui thật sự không nằm ở số lượng "người theo dõi", mà nằm ở sự gắn kết chân thành giữa người với người.
Câu 1. Thời gian trong truyện mang đặc điểm của truyện dân gian/ngụ ngôn: Thời gian phiếm chỉ, không xác định cụ thể. Truyện bắt đầu bằng cụm từ "Một hôm", nhằm tập trung sự chú ý vào tình huống và bài học đạo đời hơn là một mốc lịch sử nhất định. Câu 2. Sự kiện chính là cuộc tranh cãi nảy lửa giữa hai vợ chồng thầy bói khi đi qua một đám ma. Người vợ (điếc) khẳng định đám ma chỉ có cờ phướn, còn người chồng (đui) lại khăng khăng đám ma chỉ có trống kèn, dẫn đến việc hai người quát mắng nhau thậm tệ. Câu 3.
  • Về thể chất: Cả hai đều có khiếm khuyết về giác quan (chồng đui, vợ điếc).
  • Về tính cách: Cả hai đều chủ quan, bảo thủ và phiến diện. Họ chỉ tin vào những gì giác quan hạn hẹp của mình cảm nhận được và tuyệt đối phủ nhận thực tế của người khác.
Câu 4.
  • Đề tài: Sự nhận thức và cách nhìn nhận sự vật, sự việc trong cuộc sống (phê phán cái nhìn phiến diện, hẹp hòi).
  • Căn cứ: Cốt truyện xây dựng trên một tình huống nhận thức sai lầm (mỗi người chỉ thấy một phần sự thật). Bài học rút ra ở cuối truyện thông qua lời của người can ngăn giúp người đọc nhận ra rằng: Sự thật là tổng hòa của nhiều yếu tố, không nên lấy cái hạn hẹp của bản thân để áp đặt cho toàn thể.

Câu 5. Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến trên. Trong cuộc sống, mỗi người đều có vị trí, hoàn cảnh và những hạn chế riêng, dẫn đến việc nhìn nhận một sự việc theo những cách khác nhau. Việc biết lắng nghe và tôn trọng góc nhìn của người khác không chỉ giúp ta tránh khỏi những tranh cãi vô bổ mà còn giúp ta bổ sung những mảnh ghép thiếu hụt để nhìn thấy bức tranh sự thật toàn diện hơn.
Ví dụ minh họa: Khi hai người đứng đối diện nhau nhìn vào một con số vẽ dưới đất, một người sẽ khẳng định đó là số 6, người kia lại khăng khăng là số 9. Thực chất cả hai đều đúng ở góc độ của họ, và sự thật chỉ trọn vẹn khi họ chịu bước sang phía đối diện để hiểu tại sao người kia lại thấy như vậy.

Câu 1: Nhân vật người chủ nhà trong truyện ngụ ngôn "Cháy nhà" là một hình tượng điển hình cho thói bảo thủ và sự thiếu sáng suốt trong ứng xử. Trước hết, đây là một người coi trọng hình thức nhưng thiếu tầm nhìn xa. Ông chăm chút dựng ngôi nhà đẹp nhưng lại bố trí bếp gá sát mái nhà và chất củi dễ cháy – một sự cẩu thả tiềm ẩn hiểm họa. Đáng trách hơn cả là thái độ tiếp nhận lời khuyên. Khi người hàng xóm góp ý chân thành, thay vì xem xét để phòng tránh, ông lại nảy sinh tâm lý "giận", cho rằng đó là lời "nói gở". Điều này cho thấy cái tôi quá lớn đã che mờ lý trí của ông. Ngay cả khi tai họa xảy ra, sự hẹp hòi của chủ nhà vẫn bộc lộ rõ qua việc mời tiệc tạ ơn tất cả mọi người trừ người hàng xóm đã cảnh báo mình. Ông chỉ thực sự thức tỉnh khi được người khác phân tích thấu tình đạt lý. Qua nhân vật này, tác giả dân gian đã khéo léo phê phán lối sống bảo thủ, đồng thời nhắc nhở chúng ta về bài học: biết lắng nghe lời hay ý đẹp không chỉ là đạo đức mà còn là cách tự bảo vệ chính mình.
Câu 2:

Trong cuộc đời, không ai có thể tự mình biết hết mọi thứ. Lời khuyên từ những người xung quanh giống như những tấm bản đồ giúp ta định vị bản thân và tránh khỏi những vấp ngã không đáng có. Tuy nhiên, có ý kiến cho rằng: "Trong mọi hoàn cảnh, con người cần phải lắng nghe và làm theo tất cả lời khuyên của người khác". Theo tôi, đây là một quan điểm phiến diện và có thể dẫn con người đến sự nhu nhược, đánh mất bản sắc cá nhân.

Trước hết, chúng ta cần thừa nhận rằng việc lắng nghe là một đức tính tốt. Biết lắng nghe thể hiện sự cầu thị, khiêm tốn và lòng tôn trọng đối với người khác. Một lời khuyên đúng đắn, kịp thời có thể cứu vãn cả một sự nghiệp hay một mạng người, giống như lời nhắc nhở của ông hàng xóm trong truyện ngụ ngôn "Cháy nhà". Thế nhưng, "lắng nghe" và "làm theo tất cả" là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Lý do đầu tiên để phản đối việc làm theo tất cả lời khuyên chính là tính chủ quan của nó. Mỗi người nhìn nhận thế giới qua "lăng kính" kinh nghiệm, trình độ và hoàn cảnh riêng biệt. Một lời khuyên có thể là kim chỉ nam đúng đắn cho người này nhưng lại là liều thuốc độc cho người khác. Nếu bạn muốn trở thành một nghệ sĩ, nhưng lại làm theo lời khuyên của những người muốn bạn có một công việc văn phòng ổn định, bạn sẽ sống một cuộc đời đầy tiếc nuối. Khi đó, bạn không còn sống cuộc đời của mình mà đang sống theo kỳ vọng của người khác. Thứ hai, việc mù quáng làm theo lời khuyên sẽ khiến con người đánh mất khả năng tư duy độc lập và bản lĩnh quyết đoán. Câu chuyện dân gian "Đẽo cày giữa đường" là minh chứng hùng hồn nhất cho điều này. Anh thợ đẽo cày vì nghe theo mọi lời nhận xét của người qua đường mà cuối cùng sản phẩm chẳng ra hình thù gì, vốn liếng tiêu tan. Khi ta để người khác nắm quyền kiểm soát hành động của mình, ta cũng đồng thời chối bỏ trách nhiệm với chính bản thân. Bên cạnh đó, không phải lời khuyên nào cũng xuất phát từ lòng tốt. Trong thực tế, có những lời khuyên đầy định kiến, đố kỵ hoặc thậm chí là cố tình dẫn dắt chúng ta vào sai lầm. Nếu thiếu đi bộ lọc của lý trí, chúng ta sẽ rất dễ bị thao túng và lạc lối. Vậy thái độ đúng đắn nhất là gì? Đó là lắng nghe có chọn lọc. Chúng ta cần mở lòng để tiếp nhận thông tin, nhưng sau đó phải dùng tư duy phản biện để phân tích: Lời khuyên đó có phù hợp với giá trị cốt lõi của mình không? Nó có căn cứ khoa học và thực tiễn không? Người khuyên có thực sự hiểu hoàn cảnh của mình không? Tóm lại, lời khuyên chỉ là một nguồn tham khảo, không phải là mệnh lệnh. Con người cần có cái đầu lạnh để phân tích và một trái tim nóng để kiên định với con đường mình đã chọn. Hãy là người làm chủ con tàu cuộc đời mình, biết lắng nghe tiếng gió để điều chỉnh cánh buồm, nhưng đừng bao giờ để người khác cầm lái thay bạn.

Câu 1: Đề tài của truyện là truyện ngụ ngôn về cách ứng xử và bài học trong cuộc sống (cụ thể là thái độ đối với lời khuyên bảo đúng đắn).

Câu 2. Người hàng xóm tốt bụng đã khuyên chủ nhà điều gì?
Người hàng xóm đã khuyên chủ nhà nên dời bếp đi chỗ khác hoặc xếp củi ra sân để phòng tránh nguy cơ cháy nhà, vì bếp đặt sát mái nhà và đống củi to rất dễ bắt lửa.
Câu 3. Nhận xét về nhân vật người chủ nhà trong truyện.
Chủ nhà là người bảo thủ, hẹp hòi và thiếu sáng suốt. Ông không biết lắng nghe lời khuyên đúng đắn, lại còn oán trách người cảnh báo tai họa cho mình. Chỉ đến khi sự việc xảy ra và được người khác phân tích, ông mới nhận ra cái sai của bản thân.
Câu 4. Nội dung chính của truyện là gì?
Truyện kể về việc một chủ nhà không nghe lời khuyên ngăn về nguy cơ cháy nổ dẫn đến hỏa hoạn thật sự. Qua đó, truyện phê phán những kẻ bảo thủ, không biết phân biệt phải trái và nêu cao giá trị của những lời khuyên chân thành, đúng lúc.
Câu 5. Thông điệp rút ra Là
Qua câu chuyện, em rút ra bài học sâu sắc về việc biết lắng nghe và tiếp thu lời khuyên từ người khác. Chúng ta không nên vì lòng tự trọng hão huyền hay sự bảo thủ mà gạt đi những lời góp ý chân thành, dù đôi khi chúng hơi khó nghe. Đồng thời, cần phải biết trân trọng và biết ơn những người đã chỉ ra lỗi sai hoặc cảnh báo nguy hiểm cho mình trước khi hậu quả đáng tiếc xảy ra. Nhìn nhận vấn đề một cách khách quan sẽ giúp chúng ta tránh được tai họa và hoàn thiện bản thân hơn.
Trong cuộc sống, gia đình là tổ ấm hạnh phúc nhất, nhưng không phải đứa trẻ nào cũng may mắn được sống trọn vẹn trong mái ấm đó. Nhân vật Thủy trong truyện ngắn "Cuộc chia tay của những con búp bê" của tác giả Khánh Hoài đã khiến người đọc không khỏi xót xa trước số phận đáng thương nhưng cũng đầy ngưỡng mộ trước tâm hồn nhân hậu của em. Thủy hiện lên là một cô bé nhạy cảm và rất mực thương anh. Trước bi kịch gia đình tan vỡ, Thủy rơi vào nỗi đau quá lớn. Khi nghe mẹ bảo chia đồ chơi, "thân hình mảnh dẻ của em rung lên bần bật", "cặp mắt tuyệt vọng", "hai bờ mi sưng mọng". Những chi tiết ấy cho thấy tâm hồn non nớt của Thủy đang phải chịu đựng một cú sốc tinh thần quá sức tưởng tượng. Em không chỉ buồn vì phải xa bố, mà còn đau đớn khi phải chia xa người anh trai thân thiết. Vẻ đẹp tâm hồn của Thủy sáng ngời nhất ở lòng nhân hậu và sự vị tha. Dù bản thân sắp phải chuyển về quê, không được đi học nữa mà phải đi bán hoa quả ngoài chợ, nhưng Thủy vẫn lo cho anh. Em nhường lại con búp bê Em Nhỏ cho anh Thành để nó "gác đêm" cho anh ngủ ngon, không bị giật mình. Hành động cuối cùng trước khi lên xe là Thủy chạy lại, đặt con búp bê bên cạnh con Vệ Sĩ và dặn anh: "Không bao giờ được để chúng nó ngồi cách xa nhau". Thủy thà chấp nhận mình không có đồ chơi còn hơn là để hai con búp bê phải chia lìa như chính anh em em. Bằng nghệ thuật miêu tả tâm lý nhân vật tinh tế, tác giả đã xây dựng nên một cô bé Thủy đáng yêu, đáng trọng. Qua hình ảnh Thủy, người đọc nhận ra một thông điệp mạnh mẽ: Trẻ em cần được sống trong tình yêu thương và sự bảo vệ của gia đình. Nhân vật Thủy đã để lại trong em nỗi buồn man mác nhưng cũng là bài học về tình anh em gắn bó. Em tự nhủ mình phải biết trân trọng hơn mái ấm gia đình mà mình đang có.

 - Học sinh lựa chọn thông điệp quý giá mà mình rút ra được từ văn bản sau đó trình bày.

- Ví dụ:

+ Tiến bộ khoa học không giúp con người chế ngự được thiên nhiên, sức mạnh của con người không là gì trước sức mạnh của tự nhiên.

+ Thiên nhiên có thể phá hủy những công trình vĩ đại con người làm ra nhưng không thể hủy diệt được sức mạnh tinh thần, sức mạnh tình yêu nơi con người.

- Con người có thể tạo ra những sản phẩm, những phát minh vĩ đại như máy vi tính, rô-bốt, … nhưng chúng đều là những vật vô tri vô giác.

- Thứ con người hơn những sản phẩm khoa học là con người có trái tim, có cảm xúc, có tình yêu thương.

- Tình yêu thương sẽ chiến thắng, là sức mạnh vĩ đại nhất của con người.

Câu 1: Không gian diễn ra cuộc du hành Cuộc du hành trong văn bản diễn ra trong không gian dưới lòng đất. Đó là một thế giới kỳ bí, sâu thẳm bên trong vỏ Trái Đất với những hang động khổng lồ, biển cả nội địa và những sinh vật tiền sử. Câu 2: Cách mở rộng thành phần chủ ngữ Trong câu văn: "Một sự ghê sợ dai dẳng không gì cưỡng nổi / bỗng xâm chiếm tâm hồn tôi."
  • Chủ ngữ: "Một sự ghê sợ dai dẳng không gì cưỡng nổi".
  • Cách mở rộng: Chủ ngữ được mở rộng bằng cách sử dụng cụm danh từ. Trong đó:
    • Danh từ trung tâm: "sự ghê sợ".
    • Thành phần phụ trước: "Một" (chỉ số lượng).
    • Thành phần phụ sau: "dai dẳng không gì cưỡng nổi" (các tính từ và cụm từ bổ sung tính chất, mức độ cho nỗi sợ, giúp diễn tả cảm xúc mãnh liệt hơn).
Câu 3: Thái độ của giáo sư Otto Lidenbrock
  • Lý do giáo sư bình thản: Ông là một nhà khoa học có niềm đam mê mãnh liệt, ý chí sắt đá và sự tự tin tuyệt đối vào những giả thuyết khoa học của mình. Với ông, những biến động hay nguy hiểm của không gian chỉ là những thử thách cần vượt qua để đạt tới mục tiêu khám phá cuối cùng.
  • Phẩm chất nhân vật: Qua đó, ta thấy giáo sư Otto Lidenbrock là một người dũng cảm, kiên định, bản lĩnh và có tinh thần khoa học bất diệt. Ông luôn giữ được sự tỉnh táo và quyết đoán ngay cả trong những tình huống ngặt nghèo nhất.
Câu 4: Phẩm chất của nhân vật "tôi" (Axel) Nhân vật "tôi" hiện lên là một người đồng hành đầy cảm xúc nhưng cũng rất trách nhiệm:
  • Sự nhạy cảm và thấu cảm: Nhân vật "tôi" luôn có những quan sát tinh tế và cảm xúc mãnh liệt trước thiên nhiên.
    • Chi tiết: Cảm thấy "một sự ghê sợ dai dẳng" hay những giây phút choáng ngợp trước vẻ đẹp kỳ vĩ của thế giới dưới lòng đất.
  • Ham học hỏi và có tinh thần trách nhiệm: Dù ban đầu lo sợ, nhưng "tôi" vẫn kiên trì đi theo giáo sư và ghi chép cẩn thận các sự kiện.
    • Chi tiết: "Tôi" luôn đồng hành sát sao cùng chú mình trong mọi tình huống nguy hiểm và ghi lại hành trình một cách chi tiết.
Câu 5: Đoạn văn về sự lựa chọn không gian du hành Nếu trở thành một nhà thám hiểm, em sẽ lựa chọn du hành tới đại dương sâu thẳm. Dưới lòng đại dương là một thế giới hoàn toàn khác biệt, nơi mà con người mới chỉ khám phá được một phần rất nhỏ. Em khao khát được tận mắt chiêm ngưỡng những sinh vật biển kỳ lạ phát sáng trong bóng tối hay các rặng san hô khổng lồ chưa từng được biết tên. Việc đối mặt với áp suất cực lớn và bóng tối mênh mông dưới đáy biển không làm em sợ hãi mà càng kích thích trí tò mò về nguồn gốc sự sống. Mỗi chuyến đi xuống vực sâu sẽ là một cuộc thử thách bản lĩnh và sự kiên trì của chính bản thân mình. Hơn nữa, việc hiểu về đại dương còn giúp chúng ta tìm ra những cách thức mới để bảo vệ hành tinh xanh. Khám phá biển khơi không chỉ là thỏa mãn đam mê mà còn là trách nhiệm với tương lai bền vững.


a. Xác định được yêu cầu của kiểu bài (0,25 điểm)

Xác định đúng yêu cầu của kiểu bài: Nghị luận xã hội.

b. Xác định đúng vấn đề cần nghị luận (0,25 điểm)

Xác định đúng vấn đề cần nghị luận: Tán thành ý kiến "Giới trẻ hiện nay thường dễ bỏ cuộc vì áp lực thành tích và kì vọng quá cao từ bản thân và gia đình.".

c. Đề xuất được hệ thống ý phù hợp để làm rõ vấn đề nghị luận (1,0 điểm)

– Xác định được các ý chính của bài viết.

– Sắp xếp được các ý hợp lí theo bố cục 3 phần của bài văn nghị luận:

* Mở bài: Nêu vấn đề đời sống cần bàn và ý kiến đáng quan tâm về vấn đề ấy.

– Giới thiệu vấn đề: Trong xã hội hiện nay, thành tích học tập và sự kì vọng từ gia đình, nhà trường đặt lên vai giới trẻ ngày càng lớn, gây nhiều áp lực tinh thần.

– Nêu ý kiến đáng quan tâm: Giới trẻ thường dễ nản lòng, bỏ cuộc trước khó khăn do áp lực thành tích và kì vọng quá cao từ bản thân và gia đình.

– Khẳng định quan điểm: Đồng tình với ý kiến.

* Thân bài:

– Trình bày thực chất của ý kiến, quan niệm đã nêu để bàn luận:

+ Áp lực thành tích là mong muốn đạt điểm số cao, thành tích nổi bật trong học tập, thi cử hay các hoạt động ngoại khóa.

+ Kì vọng quá mức từ gia đình, thầy cô khiến giới trẻ phải gồng mình, dễ nảy sinh tâm lý chán nản khi không đạt được mục tiêu.

– Thể hiện thái độ tán thành ý kiến vừa nêu bằng các ý:

+ Luận điểm 1: Áp lực thành tích khiến giới trẻ dễ bỏ cuộc khi đối mặt với khó khăn.

++) Lí lẽ: Khi phải cạnh tranh với bạn bè, đạt điểm cao liên tục hay giành giải thưởng, nhiều bạn trẻ cảm thấy mệt mỏi, căng thẳng, dẫn đến nản chí.

++) Bằng chứng:

+++) Nhiều học sinh, sinh viên mắc chứng lo âu, căng thẳng, thậm chí trầm cảm do áp lực học tập và thi cử.

+++)  Khi thất bại hoặc không đạt kì vọng, một số bạn chọn cách từ bỏ môn học, hoạt động hay mục tiêu đã đặt ra.

➞ Áp lực thành tích cao khiến giới trẻ thiếu kiên nhẫn và dễ chùn bước trước thử thách.

+ Luận điểm 2: Kì vọng quá cao từ bản thân và gia đình làm gia tăng khả năng bỏ cuộc.

++) Lí lẽ: Khi gia đình hoặc bản thân đặt mục tiêu quá lớn, giới trẻ thường so sánh mình với người khác, dễ tự trách, mất động lực.

++) Bằng chứng:

+++) Các bạn trẻ muốn đạt điểm cao hoặc thành tích nổi bật để làm hài lòng cha mẹ, dẫn tới căng thẳng và sợ thất bại.

+++) Một số nghiên cứu cho thấy học sinh chịu kì vọng quá mức thường có xu hướng tránh thử thách mới để không thất bại, từ đó dễ từ bỏ.

➞ Kì vọng quá cao tạo áp lực tinh thần, dẫn tới hiện tượng bỏ cuộc và giảm sáng tạo, tự tin.

* Kết bài:

– Khẳng định lại quan điểm: Áp lực thành tích và kì vọng quá cao từ bản thân, gia đình khiến giới trẻ dễ bỏ cuộc, thiếu kiên nhẫn và quyết tâm.

– Ý nghĩa: Xã hội, gia đình và chính bản thân các bạn trẻ cần nhận thức đúng mức về thành tích, khích lệ nỗ lực, trải nghiệm, học hỏi và vượt khó một cách bền vững.

d. Viết bài văn đảm bảo các yêu cầu sau (1,5 điểm)

– Lựa chọn được các thao tác lập luận, phương thức biểu đạt phù hợp để triển khai vấn đề nghị luận.

– Trình bày rõ quan điểm và hệ thống các ý.

– Lập luận chặt chẽ, thuyết phục: Lí lẽ xác đáng, bằng chứng tiêu biểu, phù hợp; kết hợp nhuần nhuyễn giữa lí lẽ và bằng chứng.

đ. Diễn đạt (0,5 điểm)

Đảm bảo chuẩn chính tả, dùng từ, ngữ pháp tiếng Việt, liên kết văn bản.

e. Sáng tạo (0,5 điểm)

Thể hiện suy nghĩ sâu sắc về vấn đề nghị luận; có cách diễn đạt mới mẻ.

Lần lặp

Họ tên HS

Có đúng HS sinh vào tháng 9

Có đúng đã hết danh sách không?

1

Nguyễn Gia An

Sai

Sai

2

Hà Ngọc Ánh

Sai

Sai

3

Hoàng Văn Bình

Sai

Sai

4

Ngô Bảo Châu

Sai

Sai

5

Hà Mỹ Duyên

Sai

Sai

6

Trương Anh Đức

Sai

Sai

7

Trần Hương Giang

Đúng

Sai