LÂM THỊ BÍCH THỦY

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của LÂM THỊ BÍCH THỦY
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong kho tàng đạo lý dân tộc Việt Nam, “Lá lành đùm lá rách” là một truyền thống quý báu, thể hiện tinh thần đoàn kết, tương thân tương ái giữa con người với nhau. Đó không chỉ là một câu tục ngữ, mà còn là bài học đạo đức sâu sắc, là sợi dây kết nối cộng đồng trong những lúc khó khăn hoạn nạn. Giữ gìn truyền thống ấy là giữ gìn cốt lõi đạo lý làm người của dân tộc.


Truyền thống “lá lành đùm lá rách” mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc. Nó nhắc nhở rằng, trong một cộng đồng, không phải ai cũng có cuộc sống đầy đủ, và những người may mắn hơn cần san sẻ, giúp đỡ những người thiếu thốn. Chính sự chia sẻ ấy làm cho xã hội trở nên tốt đẹp hơn, tạo nên sự đồng cảm, gắn bó giữa con người với con người. Trong lịch sử, dân tộc Việt Nam từng nhiều lần vượt qua thiên tai, chiến tranh, dịch bệnh nhờ tinh thần đoàn kết và sự tương trợ lẫn nhau.


Ngày nay, truyền thống ấy vẫn còn nguyên giá trị. Ta dễ dàng bắt gặp những hành động đầy nhân ái: học sinh quyên góp sách vở cho bạn nghèo, người dân ủng hộ đồng bào lũ lụt, những nhóm thiện nguyện nấu cơm phát miễn phí cho bệnh nhân. Mỗi hành động ấy, dù nhỏ, đều là biểu hiện sống động của “lá lành đùm lá rách”. Trong một xã hội hiện đại, nơi mà sự cạnh tranh và cá nhân ngày càng tăng, tinh thần sẻ chia lại càng cần được gìn giữ và lan tỏa.


Giữ gìn truyền thống ấy không chỉ là để bảo tồn một nét đẹp văn hóa, mà còn là cách để xây dựng một xã hội nhân ái, công bằng và phát triển bền vững. Mỗi người cần học cách yêu thương, biết cho đi và cảm thông với những hoàn cảnh kém may mắn. Trường học, gia đình và xã hội cần phối hợp để giáo dục thế hệ trẻ sống có trách nhiệm, biết sẻ chia. Bởi nếu ai cũng sống ích kỷ, vô cảm thì xã hội sẽ trở nên lạnh lẽo, thiếu tình người.


Tóm lại, “Lá lành đùm lá rách” là một truyền thống tốt đẹp cần được gìn giữ và phát huy. Trong dòng chảy thời gian, đạo lý ấy vẫn mãi là điểm tựa tinh thần, là giá trị bền vững làm nên sức mạnh và vẻ đẹp của dân tộc Việt Nam. Chúng ta – những người trẻ – hãy giữ gìn và lan tỏa ngọn lửa yêu thương ấy bằng chính những hành động thiết thực hằng ngày.

Câu 1.

Văn bản trên kết hợp phương thức biểu cảm với các phương thức miêu tả, tự sựnghị luận.


Câu 2.

Chủ đề của văn bản là ngợi ca vẻ đẹp bình dị, đậm đà bản sắc và giá trị tinh thần sâu sắc của món phở trong đời sống người Việt.


Câu 3.

a. Lặp từ ngữ: từ “miếng thịt chín” được lặp lại.

b. Thế: từ “việc ấy” thay thế cho hành động “thái sẵn thịt chín, thái cứ vụn ra… rắc vào bát”.


Câu 4.

Cái tôi của tác giả là một người tinh tế, yêu cái đẹp, giàu cảm xúc, trân trọng giá trị văn hóa dân tộc. Cái tôi ấy thể hiện qua sự quan sát tỉ mỉ, cảm nhận sâu sắc và diễn đạt đầy chất nghệ sĩ khi nói về món phở và khung cảnh ngày Tết.


Câu 5.

Câu văn thể hiện cảm xúc:

– “Tại sao, bây giờ Hà Nội vẫn có phở, mà tiếng rao lại vắng hẳn đi?” → bộc lộ sự tiếc nuối.

– “Có những lúc, tôi muốn thu thanh vào đĩa…” → thể hiện mong muốn lưu giữ kí ức, thể hiện sự trân quý với những âm thanh xưa cũ.

→ Qua đó, cho thấy nỗi hoài niệm và lòng yêu mến thiết tha với những nét đẹp bình dị của cuộc sống xưa.


Câu 6.

Tuổi thơ của em gắn liền với những buổi trưa hè ngồi nghe bà kể chuyện cổ tích. Giọng bà trầm ấm, hiền hậu, khiến em như lạc vào thế giới cổ xưa đầy màu sắc. Dưới gốc cây xoài sau nhà, mỗi câu chuyện là một bài học làm người giản dị. Dù giờ bà đã không còn kể nữa, nhưng cảm xúc ấm áp ấy vẫn luôn theo em mỗi ngày. Đó là một phần ký ức tuổi thơ mà em không bao giờ quên.




Hiện nay,xã hội ngày càng phát triển trở nên phong phú và đa dạng hơn,điều đó kèm theo việc tri thức đang càng ngày càng trở nên quan trọng hơn trong đời sống của chúng ta. Thế nhưng,để có được tri thức,nhất là cho lớp trẻ,cho lứa tuổi học sinh như chúng ta,chúng ta nên từ bỏ thói quen lười học và quan trọng nhất chính là có ý thức tự học. Bởi việc tự học không chỉ giúp chúng ta nâng cao kiến thức,mà nó còn giúp rèn luyện được sự chủ động,sáng tạo và tinh thần trách nghiệm.

Đầu tiên,tự học giúp chúng ta làm chủ được quá trình học tập. Thay vì học sinh hoàn toàn trông chờ vào giáo viên,các em có thể tự tìm hiểu, mở rộng và đào sâu kiến thức, từ đó có thể nắm vừng nội dung bài học, giúp phát triển tư duy động lập. Chẳng hạn như việc chuẩn bị bà trước, hay khi gặp những bài tập khó,học sinh sẽ chủ độc đọc thêm sách,tìm thông tin hoặc thảo luận cùng bạn bè.Việc này không chỉ giúp hiểu bài sâu hơn mà còn khiến kiến thức được ghi nhớ lâu dài.Thứ hai, tự học là chìa khóa để thích nghi với sự thay đổi không ngừng của xã hội. Kiến thức không bao giờ là đủ, và trường học không thể dạy hết mọi thứ. Người học sinh có thói quen tự học sẽ dễ dàng cập nhật cái mới, tiếp cận tri thức mới và không bị tụt lại phía sau. Tự học cũng là nền tảng quan trọng để học suốt đời – điều vô cùng cần thiết trong thế kỷ 21.

Ngoài ra, tự học còn giúp hình thành những phẩm chất quý giá như tính kỷ luật, kiên trì và ham học hỏi. Một người có ý thức tự học là người không dễ dàng bỏ cuộc khi gặp khó khăn, biết đặt mục tiêu và nỗ lực để đạt được điều mình mong muốn. Những phẩm chất này không chỉ hữu ích trong học tập mà còn có giá trị lớn trong công việc và cuộc sống sau này.

Để rèn luyện ý thức tự học,học sinh có thể chủ động hơn trong học tập như việc chuẩn bị bài học mới ở nhà,đọc nhiều sách bổ ích cho trí não,xung phong phát biểu,xây dựng bài tập ở lớp. Những người đó là những người có kiến thức,biết làm chủ thời gian,làm chủ việc học và sẽ thành công trong tương lai.


Thế nhưng,bên cạnh những học sinh có ý thức tự học,vẫn luôn có những học sinh lười học hay còn thiếu ý thức trong học tập.Những học sinh này thường là do họ không cho việc học là quan trọng,sống ỷ lại vào gia đình,ham ăn,ham chơi điện tử. Một số người khác thì quá ỷ lại vào công nghệ,không chịu động não suy nghĩ. những học sinh đó đều sẽ có một kêtd quả trung : học tập giảm sút,tâm lý sợ sệt,chán nản với việc học,dễ rơi vào các tệ nạn xã hội… Những người đó là những người mà chúng ta cần lên án và phê phán.

Cuộc sống của chúng ta đang ngày càng phát triển hơn,đi kèm với điều đó luôn là kiến thức và tri thức.Vậy nên,là một học sinh,là thế hệ trẻ tương lai của đất nước,ngay từ bây giờ,chúng ta cần phải rèn luyện cho mình một ý thức tự học.Bởi từ xa xưa,ông chaât đã có câu nói “muốn biết phải hỏi,muốn giỏi phải học” chính là để căn dạn chúng ta về gias trị của việc học.





Câu 1. Văn bản được diễn đạt bởi sự kết hợp của yếu tố tự sự, miêu tả, biểu cảm và thuyết minh.

Câu 2. Chủ đề của đoạn trích là vẻ đẹp bình dị, đậm đà bản sắc quê hương qua hình ảnh cây rau khúc và món xôi khúc truyền thống.

Câu 3.

a. Tính mạch lạc thể hiện ở việc các đoạn văn đều xoay quanh một chủ đề chung là cây rau khúc và món xôi khúc, gắn liền với tập tục, đời sống quê hương.

b. Phép liên kết: phép nối, với từ “Sau đó” ở câu thứ hai.

Câu 4.

Từ ngữ, hình ảnh thể hiện cảm xúc: “một nghệ thuật tinh tế”, “thơm tho mùi đồng bãi”, “nhìn đã thèm”, “mát rười rượi”, “chao ôi”…

Cái “tôi” của tác giả là người yêu quê hương, gắn bó sâu sắc với tập tục dân gian và giàu cảm xúc với từng điều bình dị trong cuộc sống.

Câu 5.

Chất trữ tình thể hiện qua: ngôn ngữ gợi cảm, hình ảnh sinh động, cảm xúc dạt dào của tác giả khi nói về cây rau khúc, món xôi, tập tục làng quê và đặc biệt là hình ảnh người mẹ hiền hòa, đảm đang.

Câu 6.

Đoạn văn cho thấy món xôi khúc không chỉ là món ăn dân dã mà còn mang giá trị tinh thần thiêng liêng trong đời sống tâm linh của người dân quê. Nó là biểu tượng cho lòng thành, sự biết ơn và sự gắn kết giữa con người với cội nguồn, phong tục truyền thống. Qua đó, tác giả gửi gắm thông điệp về việc gìn giữ nét đẹp văn hóa dân tộc, dù nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa.

dù là phở bò hay phở gà,nó đều là một nón ăn tin thần không thể thiếu của người Việt.Nó là một nét văn hoá đặc sắc về ẩm thực

việc nhà văn mượn lời của người bán phở bò đánh giá về phở bò nhằm nhấn mạnh về vị hấm dẫn mà nó mang lại,cho thấy rằng lời người bán phở bò không chỉ là nói cho có,mà là một lời khẳng định.