Đặng Hoàng Minh Tuệ
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Tác hại của thói bắt chước đối với con người
Thói bắt chước mù quáng mang lại nhiều tác hại tiêu cực đối với sự phát triển và giá trị cá nhân của con người. Trước hết, nó giết chết sự sáng tạo và khả năng tư duy độc lập. Khi chỉ làm theo người khác, con người dần mất đi khả năng tự mình suy nghĩ, tìm tòi và đưa ra quyết định phù hợp với bản thân. Điều này dẫn đến việc đánh mất bản sắc cá nhân, biến mỗi người thành một bản sao mờ nhạt, thiếu cá tính và không tạo ra được giá trị riêng biệt trong cuộc sống. Hơn nữa, thói bắt chước còn dễ dẫn đến thất bại nếu không xét đến hoàn cảnh và năng lực riêng; bởi lẽ, thành công của người khác chưa chắc đã phù hợp với mình. Do đó, thay vì chạy theo số đông, mỗi người cần rèn luyện sự tự tin và khả năng tự chủ để xây dựng con đường và thành công cho riêng mình.
Câu 2. Kể lại một trải nghiệm có ý nghĩa sâu sắc đối với em
Hành trình vượt qua nỗi sợ hãi mang tên "sân khấu"
Trong suốt thời đi học, tôi luôn là một người nhút nhát, đặc biệt sợ hãi việc phải đứng trước đám đông. Trải nghiệm có ý nghĩa sâu sắc nhất đối với tôi chính là lần tôi buộc phải vượt qua nỗi sợ hãi đó để tham gia vào một vở kịch nhỏ của lớp.
Sự kiện diễn ra vào cuối năm lớp 8, khi cả lớp chuẩn bị tiết mục văn nghệ chào mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam. Dù rất thích kịch, tôi chỉ dám nhận vai trò hậu cần ở phía sau cánh gà. Tuy nhiên, sát ngày diễn, bạn thủ vai chính không may bị ốm. Cả lớp rơi vào tình thế khó khăn. Trong giây phút tuyệt vọng ấy, cô giáo chủ nhiệm nhìn thẳng vào tôi và nói: "Cô biết em sợ sân khấu, nhưng em là người duy nhất nắm rõ lời thoại và cách diễn của cả nhóm. Cô tin em có thể làm được."
Lời động viên của cô như một cú hích lớn. Tôi cảm thấy vừa sợ hãi tột độ, nhưng cũng vừa nhận ra trách nhiệm của mình đối với cả tập thể. Tôi đã dành trọn đêm đó để luyện tập. Mỗi lần đọc thoại, tim tôi đập thình thịch, cổ họng như nghẹn lại, nhưng hình ảnh bạn bè đang chờ đợi lại thúc đẩy tôi tiếp tục.
Ngày hôm sau, khi tấm màn nhung kéo lên, đèn sân khấu rọi vào, chân tôi run lẩy bẩy, đầu óc gần như trống rỗng. Nhưng khi bắt đầu câu thoại đầu tiên, tôi nhớ đến những buổi tập, nhớ đến ánh mắt tin tưởng của cô giáo và các bạn. Dần dần, tôi hòa mình vào nhân vật, cảm nhận được sự kết nối với khán giả. Kết thúc vở kịch, tiếng vỗ tay vang dội như xé tan mọi lo lắng.
Chúng tôi không giành được giải thưởng cao nhất, nhưng cảm giác chiến thắng chính mình còn quý giá hơn mọi chiếc cúp. Trải nghiệm này dạy tôi một bài học sâu sắc: Nỗi sợ hãi lớn nhất không phải là thất bại, mà là sự hối tiếc khi không dám thử sức. Kể từ đó, tôi đã mạnh dạn hơn rất nhiều, không còn né tránh những cơ hội cần sự thể hiện. Vở kịch ấy không chỉ là một kỷ niệm đẹp mà còn là bước ngoặt giúp tôi khám phá ra sức mạnh tiềm ẩn bên trong bản thân, biến một người nhút nhát trở nên tự tin hơn trong cuộc sống.
Câu 1. Ngôi kể
Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ nhất (ngôi kể xưng "tôi").
Câu 2. Hai từ láy
Trong câu chuyện trên, có các từ láy sau:
1. Rực rỡ (Ví dụ: "một viễn cảnh rực rỡ")
2. Khéo léo (Không có trong bài viết của bạn. Nếu dựa trên bài của bạn, ta có thể dùng từ láy phổ biến: "thật sự" hoặc "sâu sắc" - nếu xét ngữ cảnh văn phong)
• Chọn từ có trong bài: thật sự (Cảm giác lúc đó thật sự là sụp đổ.)
Câu 3. Giải thích thể loại truyện đồng thoại
Lưu ý: Phần giải thích này áp dụng nếu câu chuyện bạn kể là về trải nghiệm của con người (như bài văn mẫu tôi viết) chứ không phải là truyện đồng thoại. Nếu câu chuyện của bạn là về Vẹt (như câu 4 và 5 gợi ý), thì giải thích sẽ khác.
Do các câu hỏi tiếp theo (Câu 4, 5) đề cập đến nhân vật Vẹt và hành động bắt chước, điều này cho thấy câu chuyện gốc bạn đang muốn hỏi về không phải là bài văn bạn vừa viết mà là một câu chuyện khác (thường là truyện về nhân vật Vẹt).
Giả định Câu chuyện gốc là truyện đồng thoại (có nhân vật Vẹt):
Câu chuyện trên thuộc thể loại truyện đồng thoại vì nó có những đặc điểm sau:
1. Nhân vật là loài vật: Nhân vật chính là Vẹt (một loài vật).
2. Nhân vật được nhân hóa: Vẹt có những hành động, suy nghĩ và ngôn ngữ giống như con người (biết bắt chước, có trải nghiệm buồn, rút ra bài học).
3. Mang ý nghĩa giáo dục sâu sắc: Truyện đồng thoại thường thông qua câu chuyện của loài vật để truyền tải những bài học nhẹ nhàng, ý nghĩa về đạo đức và cách sống cho con người (như bài học về sự tự tin, chân thành, không nên bắt chước mù quáng).
Câu 4. Đồng tình với hành động bắt chước của Vẹt không? Vì sao?
Không đồng tình với hành động bắt chước của Vẹt (nếu hành động đó là bắt chước mù quáng hoặc bắt chước sai mục đích).
Lý do:
• Đánh mất bản sắc: Việc bắt chước một cách mù quáng khiến Vẹt không thể phát huy được khả năng và cá tính riêng của mình.
• Thiếu sự chân thành và chiều sâu: Bắt chước lời nói mà không hiểu rõ nội dung, ngữ cảnh hoặc cảm xúc thật sự sẽ dẫn đến sự hời hợt, giả tạo và không mang lại giá trị giao tiếp hay nghệ thuật thực sự.
• Gây ra kết quả tiêu cực: Trong nhiều truyện đồng thoại, hành động bắt chước thường dẫn đến thất bại, bị cười chê hoặc gặp rắc rối, từ đó Vẹt mới học được bài học về việc cần phải sống thật với chính mình.
Câu 5. Bài học rút ra cho bản thân
Từ câu chuyện về Vẹt, tôi rút ra bài học sâu sắc cho bản thân về sự tự chủ, chân thật và tự tin:
• Không nên bắt chước mù quáng: Cần học hỏi những điều tốt đẹp từ người khác, nhưng phải biết chọn lọc và áp dụng một cách sáng tạo, phù hợp với hoàn cảnh, năng lực của bản thân.
• Tôn trọng bản thân và sự khác biệt: Phải tin tưởng vào giá trị và khả năng riêng của mình. Thay vì cố gắng trở thành bản sao của người khác, hãy dành thời gian để phát triển những ưu điểm độc đáo của bản thân.
• Sống chân thật: Chỉ khi sống đúng với con người thật của mình, ta mới tìm thấy niềm vui, sự tự tin và mới được mọi người yêu quý một cách chân thành.
Sẽ có những nỗi buồn mà khi đi qua rồi, ta nhận ra nó lại chính là một món quà ý nghĩa, giúp ta trưởng thành hơn. Trải nghiệm buồn có ý nghĩa nhất đối với tôi chính là thất bại tại cuộc thi học sinh giỏi cấp trường năm lớp 9.
Năm đó, tôi dành gần như toàn bộ thời gian và tâm huyết để ôn luyện môn Ngữ Văn. Tôi tự tin mình sẽ đạt giải Nhất vì thành tích trong đội tuyển luôn đứng đầu. Tôi đã vẽ ra một viễn cảnh rực rỡ: chiếc huy chương vàng, lời khen ngợi của thầy cô và sự ngưỡng mộ của bạn bè.
Thế nhưng, kết quả công bố lại hoàn toàn khác. Tôi chỉ dừng lại ở giải Ba. Cảm giác lúc đó thật sự là sụp đổ. Tôi đã khóc rất nhiều vì thất vọng, vì cảm thấy công sức bỏ ra không được đền đáp. Cả tuần liền, tôi tránh mặt mọi người, tự nhốt mình trong phòng và chìm đắm trong sự hờn dỗi.
Điều khiến tôi buồn nhất không chỉ là việc không đạt được mục tiêu, mà là cách tôi đối diện với thất bại. Tôi quá tập trung vào "danh hiệu" mà quên mất mục đích ban đầu là học hỏi và trau dồi kiến thức. Thầy giáo dạy Văn đã nói với tôi một câu mà tôi nhớ mãi: "Giải thưởng chỉ là một mốc đánh dấu, nhưng tinh thần đứng dậy sau vấp ngã mới là thứ con thực sự mang theo suốt đời."
Chính nỗi buồn và lời khuyên ấy đã trở thành động lực mạnh mẽ nhất. Tôi nhận ra thất bại không phải là kết thúc, mà là cơ hội để nhìn nhận lại mình: tôi còn thiếu sót ở đâu, và tôi đã quá tự mãn như thế nào. Tôi bắt đầu thay đổi cách học, học vì kiến thức chứ không chỉ vì giải thưởng.
Tuy không có chiếc huy chương như mong muốn, nhưng nỗi buồn ấy đã giúp tôi rèn luyện sự kiên cường và lòng khiêm tốn. Đó là bài học quý giá nhất, giúp tôi hiểu rằng, trên đường đời, thất bại là điều không thể tránh khỏi, nhưng cách ta đối diện với nó mới định hình nên con người ta.
Câu 1 :văn bản trên thuộc thể loại Truyện đồng thoại
Câu 2 : khổ sở , khó khăn
Câu 3 : ù ù ,cheo leo
Câu 4: tự tin
Câu 5 : hãy coi trọng những gì mình đang có