Hoàng Quỳnh Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Quỳnh Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu1:

Trong cuộc sống, thói quen bắt chước người khác là một thói quen rất xấu có thể gây ra nhiều tác hại cho con người .Khi thích bắt chước người khác ,con người dễ mất đi cá tính và bản sắc riêng của mình .Thay vì tự tin thể hiện bản thân ,họ chỉ biết nhại theo người khác .Điều đó khiến họ trở nên thụ động thiếu sáng tạo và khó đạt được thành công .Nhiều người chạy theo những trào lưu mới mà hành động sai lầm.Mỗi người cần nhận ra giá trị thật nằm ở chính con người mình, không phải ở việc giống hay khác hay trở thành một phiên bản của ai đó . Biết học hỏi điều hay từ người khác là rất tốt , nhưng quan trọng là phải biết chọn lọc và phát triển bản thân theo hướng riêng.

câu2:

Trong cuộc sống, ai cũng có những trải nghiệm khiến mình nhớ mãi. Có những điều tưởng chừng như nhỏ bé nhưng lại để lại trong tôi một bài học sâu sắc. Với tôi, đó là hồi tôi còn nhỏ bị lạc ở trung tâm thương mại, một kỷ niệm khiến tôi hiểu hơn về tình yêu thương của bố mẹ và học được cách bình tĩnh khi gặp khó khăn.
Hôm ấy là một ngày chủ nhật nắng nhẹ. Bố mẹ hứa sẽ đưa tôi đi trung tâm thương mại mới mở trong thành phố. Tôi háo hức từ sáng sớm, chọn cho mình bộ váy đẹp nhất rồi vui vẻ theo bố mẹ đi chơi. Khi đến nơi, tôi choáng ngợp trước không gian rộng lớn, sáng rực và đông người. Mọi thứ đều lung linh, đặc biệt là khu đồ chơi với những món đồ mà tôi hằng ao ước.
Vì quá mải mê ngắm nhìn, tôi không nhận ra rằng bố mẹ đã đi sang khu hàng khác. Khi quay lại, tôi bỗng thấy mình đứng một mình giữa biển người xa lạ. Tim tôi đập mạnh, nước mắt cứ chực trào. Tôi gọi nhỏ:
– Mẹ ơi! Bố ơi!
Nhưng chẳng ai trả lời.
Lúc ấy, tôi thật sự rất sợ. Tôi cố gắng len qua đám đông để tìm bố mẹ, nhưng càng đi càng thấy lạc hơn. Bỗng tôi nhớ đến lời mẹ từng dặn: “Nếu con bị lạc, hãy tìm chú bảo vệ hoặc cô nhân viên để nhờ giúp.” Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh rồi đi về phía quầy thông tin.
Một cô nhân viên nhìn thấy tôi đang khóc liền chạy đến. Cô mỉm cười dịu dàng, nắm tay tôi và nói:
– Đừng sợ con nhé, cô sẽ giúp con tìm bố mẹ.
Cô đưa tôi một ly nước rồi thông báo qua loa:
– Hiện tại có một bé gái khoảng mười hai tuổi bị lạc, bố mẹ vui lòng đến quầy thông tin tầng một để đón bé.
Nghe giọng nói ấm áp của cô, tôi thấy lòng mình nhẹ đi phần nào.
Chỉ vài phút sau, tôi nhìn thấy mẹ đang chạy đến, khuôn mặt lo lắng và đôi mắt đỏ hoe. Bố đi ngay phía sau. Khi đến nơi, mẹ ôm chầm lấy tôi và nói trong nước mắt:
– Con làm mẹ sợ quá!
Tôi òa khóc, vừa sợ, vừa hối hận. Bố xoa đầu tôi, giọng nhẹ nhàng:
– Con gái của bố phải cẩn thận hơn, đừng mải mê mà quên mất mọi thứ xung quanh như vậy nữa nhé.
Trên đường về, tôi im lặng nhìn ra cửa sổ. Ánh nắng chiều rải vàng khắp con đường, lòng tôi chợt thấy ấm áp. Tôi nhận ra rằng, trong cuộc sống, không có gì quý giá hơn tình yêu thương của bố mẹ. Nhờ có họ mà tôi luôn được chở che, bảo vệ, dù trong hoàn cảnh nào.
Từ lần ấy, tôi học được nhiều điều: phải luôn nghe lời người lớn, phải cẩn thận và biết bình tĩnh khi gặp sự cố. Tôi cũng hiểu rằng, dù thế giới ngoài kia có rộng lớn đến đâu, thì gia đình vẫn là nơi an toàn, yêu thương và hạnh phúc nhất đối với tôi.
Đó là một trải nghiệm tuy đáng sợ, nhưng vô cùng ý nghĩa. Nó giúp tôi trưởng thành hơn, biết quý trọng tình cảm và biết sống có trách nhiệm hơn với bản thân mình.
14:16 rong /-heart :> :o :-(( :-h

câu1:

Trong cuộc sống, thói quen bắt chước người khác là một thói quen rất xấu có thể gây ra nhiều tác hại cho con người .Khi thích bắt chước người khác ,con người dễ mất đi cá tính và bản sắc riêng của mình .Thay vì tự tin thể hiện bản thân ,họ chỉ biết nhại theo người khác .Điều đó khiến họ trở nên thụ động thiếu sáng tạo và khó đạt được thành công .Nhiều người chạy theo những trào lưu mới mà hành động sai lầm.Mỗi người cần nhận ra giá trị thật nằm ở chính con người mình, không phải ở việc giống hay khác hay trở thành một phiên bản của ai đó . Biết học hỏi điều hay từ người khác là rất tốt , nhưng quan trọng là phải biết chọn lọc và phát triển bản thân theo hướng riêng.

câu2:

Trong cuộc sống, ai cũng có những trải nghiệm khiến mình nhớ mãi. Có những điều tưởng chừng như nhỏ bé nhưng lại để lại trong tôi một bài học sâu sắc. Với tôi, đó là hồi tôi còn nhỏ bị lạc ở trung tâm thương mại, một kỷ niệm khiến tôi hiểu hơn về tình yêu thương của bố mẹ và học được cách bình tĩnh khi gặp khó khăn.
Hôm ấy là một ngày chủ nhật nắng nhẹ. Bố mẹ hứa sẽ đưa tôi đi trung tâm thương mại mới mở trong thành phố. Tôi háo hức từ sáng sớm, chọn cho mình bộ váy đẹp nhất rồi vui vẻ theo bố mẹ đi chơi. Khi đến nơi, tôi choáng ngợp trước không gian rộng lớn, sáng rực và đông người. Mọi thứ đều lung linh, đặc biệt là khu đồ chơi với những món đồ mà tôi hằng ao ước.
Vì quá mải mê ngắm nhìn, tôi không nhận ra rằng bố mẹ đã đi sang khu hàng khác. Khi quay lại, tôi bỗng thấy mình đứng một mình giữa biển người xa lạ. Tim tôi đập mạnh, nước mắt cứ chực trào. Tôi gọi nhỏ:
– Mẹ ơi! Bố ơi!
Nhưng chẳng ai trả lời.
Lúc ấy, tôi thật sự rất sợ. Tôi cố gắng len qua đám đông để tìm bố mẹ, nhưng càng đi càng thấy lạc hơn. Bỗng tôi nhớ đến lời mẹ từng dặn: “Nếu con bị lạc, hãy tìm chú bảo vệ hoặc cô nhân viên để nhờ giúp.” Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh rồi đi về phía quầy thông tin.
Một cô nhân viên nhìn thấy tôi đang khóc liền chạy đến. Cô mỉm cười dịu dàng, nắm tay tôi và nói:
– Đừng sợ con nhé, cô sẽ giúp con tìm bố mẹ.
Cô đưa tôi một ly nước rồi thông báo qua loa:
– Hiện tại có một bé gái khoảng mười hai tuổi bị lạc, bố mẹ vui lòng đến quầy thông tin tầng một để đón bé.
Nghe giọng nói ấm áp của cô, tôi thấy lòng mình nhẹ đi phần nào.
Chỉ vài phút sau, tôi nhìn thấy mẹ đang chạy đến, khuôn mặt lo lắng và đôi mắt đỏ hoe. Bố đi ngay phía sau. Khi đến nơi, mẹ ôm chầm lấy tôi và nói trong nước mắt:
– Con làm mẹ sợ quá!
Tôi òa khóc, vừa sợ, vừa hối hận. Bố xoa đầu tôi, giọng nhẹ nhàng:
– Con gái của bố phải cẩn thận hơn, đừng mải mê mà quên mất mọi thứ xung quanh như vậy nữa nhé.
Trên đường về, tôi im lặng nhìn ra cửa sổ. Ánh nắng chiều rải vàng khắp con đường, lòng tôi chợt thấy ấm áp. Tôi nhận ra rằng, trong cuộc sống, không có gì quý giá hơn tình yêu thương của bố mẹ. Nhờ có họ mà tôi luôn được chở che, bảo vệ, dù trong hoàn cảnh nào.
Từ lần ấy, tôi học được nhiều điều: phải luôn nghe lời người lớn, phải cẩn thận và biết bình tĩnh khi gặp sự cố. Tôi cũng hiểu rằng, dù thế giới ngoài kia có rộng lớn đến đâu, thì gia đình vẫn là nơi an toàn, yêu thương và hạnh phúc nhất đối với tôi.
Đó là một trải nghiệm tuy đáng sợ, nhưng vô cùng ý nghĩa. Nó giúp tôi trưởng thành hơn, biết quý trọng tình cảm và biết sống có trách nhiệm hơn với bản thân mình.
14:16 rong /-heart :> :o :-(( :-h