Phạm Vinh Hiển

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Vinh Hiển
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 (2,0 điểm)

Bài thơ "Cây đa" của Trần Đăng Khoa là những vần thơ trong sáng, hồn nhiên, mang đậm hơi thở làng quê Việt Nam. Qua ánh nhìn quan sát tinh tế của một đứa trẻ, cây đa cổ thụ hiện lên không chỉ uy nghi, vững chãi như một người lính canh gác cho làng xóm, mà còn là người bạn thân thiết, gắn liền với những kỷ niệm tuổi thơ êm đềm dưới bóng râm. Tác giả sử dụng các biện pháp nghệ thuật nhân hóa độc đáo, làm cho cây đa trở nên có hồn, như một người già thông thái chứng kiến bao thế hệ lớn lên. Cảm xúc trong thơ thật bình dị nhưng chan chứa tình yêu quê hương, đất nước, khiến người đọc cảm thấy ấm áp, bồi hồi và thêm trân trọng những nét đẹp mộc mạc, bình yên của quê hương mình.

Câu 2 (4,0 điểm)

Bài văn kể lại một trải nghiệm đáng nhớ: Chuyến cắm trại cuối tuần cùng gia đình

Trong cuộc đời, mỗi người đều có những kỷ niệm không bao giờ quên. Đối với tôi, trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là chuyến cắm trại cuối tuần cùng gia đình tại một khu rừng thông ở ngoại ô vào mùa hè năm ngoái. Đó không chỉ là chuyến đi chơi, mà còn là khoảng thời gian gia đình tôi gắn kết, yêu thương nhau nhiều hơn.

Sáng hôm ấy, không khí thật trong lành và mát mẻ. Cả nhà tôi cùng nhau chuẩn bị thức ăn, lều trại và những vật dụng cần thiết. Tôi rất hào hứng vì đây là lần đầu tiên tôi được ngủ lều. Sau hai tiếng đồng hồ di chuyển, chúng tôi đã đến nơi. Trước mắt tôi là một không gian xanh mướt, những cây thông cao vút che rợp bóng mát, tiếng chim hót líu lo chào đón.

Bố và tôi bắt đầu dựng lều. Dù ban đầu lóng ngóng nhưng nhờ sự hướng dẫn của bố, chiếc lều cuối cùng cũng được dựng xong. Trong khi đó, mẹ và em gái tôi trải thảm, sắp xếp thức ăn và chuẩn bị cho bữa trưa. Buổi trưa, chúng tôi cùng nhau nướng thịt. Mùi thịt thơm lừng lan tỏa khắp khu rừng. Chúng tôi ăn ngon lành và trò chuyện vui vẻ.

Buổi chiều, cả nhà cùng nhau đi dạo, hít thở không khí trong lành và chụp những bức ảnh gia đình tuyệt đẹp. Tôi còn được bố dạy cách nhận biết các loại cây. Buổi tối, chúng tôi cùng nhau đốt lửa trại. Ánh lửa bập bùng, tiếng củi cháy tí tách, cả nhà ngồi bên nhau kể những câu chuyện thú vị. Đêm đến, nằm trong lều, nghe tiếng gió reo qua rặng thông, tôi cảm thấy bình yên đến lạ.

Chuyến đi tuy ngắn ngủi nhưng đã để lại cho tôi những ký ức đẹp. Tôi học được cách tự lập, biết sẻ chia và cảm nhận rõ hơn tình yêu thương của cha mẹ. Đó là trải nghiệm vô giá mà tôi sẽ luôn trân trọng và lưu giữ trong tâm trí.


 

 

Câu 1 (2,0 điểm)

Bài thơ "Cây đa" của Trần Đăng Khoa là những vần thơ trong sáng, hồn nhiên, mang đậm hơi thở làng quê Việt Nam. Qua ánh nhìn quan sát tinh tế của một đứa trẻ, cây đa cổ thụ hiện lên không chỉ uy nghi, vững chãi như một người lính canh gác cho làng xóm, mà còn là người bạn thân thiết, gắn liền với những kỷ niệm tuổi thơ êm đềm dưới bóng râm. Tác giả sử dụng các biện pháp nghệ thuật nhân hóa độc đáo, làm cho cây đa trở nên có hồn, như một người già thông thái chứng kiến bao thế hệ lớn lên. Cảm xúc trong thơ thật bình dị nhưng chan chứa tình yêu quê hương, đất nước, khiến người đọc cảm thấy ấm áp, bồi hồi và thêm trân trọng những nét đẹp mộc mạc, bình yên của quê hương mình.

Câu 2 (4,0 điểm)

Bài văn kể lại một trải nghiệm đáng nhớ: Chuyến cắm trại cuối tuần cùng gia đình

Trong cuộc đời, mỗi người đều có những kỷ niệm không bao giờ quên. Đối với tôi, trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là chuyến cắm trại cuối tuần cùng gia đình tại một khu rừng thông ở ngoại ô vào mùa hè năm ngoái. Đó không chỉ là chuyến đi chơi, mà còn là khoảng thời gian gia đình tôi gắn kết, yêu thương nhau nhiều hơn.

Sáng hôm ấy, không khí thật trong lành và mát mẻ. Cả nhà tôi cùng nhau chuẩn bị thức ăn, lều trại và những vật dụng cần thiết. Tôi rất hào hứng vì đây là lần đầu tiên tôi được ngủ lều. Sau hai tiếng đồng hồ di chuyển, chúng tôi đã đến nơi. Trước mắt tôi là một không gian xanh mướt, những cây thông cao vút che rợp bóng mát, tiếng chim hót líu lo chào đón.

Bố và tôi bắt đầu dựng lều. Dù ban đầu lóng ngóng nhưng nhờ sự hướng dẫn của bố, chiếc lều cuối cùng cũng được dựng xong. Trong khi đó, mẹ và em gái tôi trải thảm, sắp xếp thức ăn và chuẩn bị cho bữa trưa. Buổi trưa, chúng tôi cùng nhau nướng thịt. Mùi thịt thơm lừng lan tỏa khắp khu rừng. Chúng tôi ăn ngon lành và trò chuyện vui vẻ.

Buổi chiều, cả nhà cùng nhau đi dạo, hít thở không khí trong lành và chụp những bức ảnh gia đình tuyệt đẹp. Tôi còn được bố dạy cách nhận biết các loại cây. Buổi tối, chúng tôi cùng nhau đốt lửa trại. Ánh lửa bập bùng, tiếng củi cháy tí tách, cả nhà ngồi bên nhau kể những câu chuyện thú vị. Đêm đến, nằm trong lều, nghe tiếng gió reo qua rặng thông, tôi cảm thấy bình yên đến lạ.

Chuyến đi tuy ngắn ngủi nhưng đã để lại cho tôi những ký ức đẹp. Tôi học được cách tự lập, biết sẻ chia và cảm nhận rõ hơn tình yêu thương của cha mẹ. Đó là trải nghiệm vô giá mà tôi sẽ luôn trân trọng và lưu giữ trong tâm trí.