Trần Thị Kim Ngân
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Vào ngày đông giá rét năm ngoái, em đã mất đi chú mèo mun dễ thương của mình. Mỗi khi nhớ về kỉ niệm ấy, em lại cảm thấy cô đơn và xót xa. Nhà em có nuôi một con mèo mun chân ngắn. Mẹ đặt cho mèo tên bông. Mèo có bộ lông màu đen mượt. Chân và thân nó tròn vo, mũm mĩm. Tai mèo vểnh lên để nghe ngóng âm thanh. Mắt bông to và sáng. Tối đến, đôi mắt ấy sáng rực lên như vì sao xa. Mỗi khi ngửi thấy món ăn yêu thích, mũi và ria nó hơi rung rung trông thật ngộ nghĩnh. Vì chân ngắn nên mỗi khi di chuyển, bông lắc lư từng bước thật chậm rãi. Hằng ngày, nó luôn thân thiết với mọi người, đặc biệt là em. Mỗi khi đi học về, mèo thường chạy tới nhảy lên chân đòi vuốt ve. Thế nhưng có một chuyện không may xảy ra khiến em vĩnh viễn mất đi chú mèo mà mình hằng yêu mến. Ngày hôm ấy, em dẫn bông đi mua đồ ở cửa hàng tạp hóa. Trước khi vào, em buộc sợi dây xích quanh tay nắm cửa để mèo đợi bên ngoài. Nhưng đến khi thanh toán xong, em lại không thấy nó đâu. Em hốt hoảng tìm bông khắp nơi. Thậm chí, em bắt chước cả tiếng kêu "meo meo" để gọi mà vẫn không thấy chú mèo dễ thương. Em vừa khóc vừa chạy về nhà báo với bố mẹ việc để lạc mất bông . Sau khi hỏi han khắp nơi và dán giấy tìm mèo, gia đình em vẫn không có tin tức gì về nó. Lúc đó, em rất buồn và đau khổ, tự trách bản thân vì làm bông bị lạc. Giá như hôm ấy em cẩn thận hơn thì mèo con vẫn còn ở bên em. Mặc dù được bố mẹ an ủi, động viên nhưng em vẫn rất ân hận về hành động của mình. Khoảng hai tháng sau, mẹ đã cho em mua một chú mèo mới. Tuy nhiên, kỉ niệm làm lạc mất mèo luôn khắc sâu trong em. Mong rằng, bông vẫn an toàn và được một người nào đó nuôi dưỡng, chăm sóc.
Câu 1
Thể loại: truyện đồng thoại
Câu 2
Trong hoàn cảnh vào mùa Xuân
Câu 3
2 từ láy: xù xì,chéo kéo
Câu 4
Người kể xưng tôi nó về người con bé nhất
Câu 5
Em rút ra được bài học là nên quý trọng khi mẹ còn
Bài 2
Câu 1:
Bài thơ “Ảnh Bác” của Trần Đăng Khoa thể hiện tình cảm kính yêu, gần gũi của em nhỏ đối với Bác Hồ. Hình ảnh Bác được hiện lên thật hiền hậu, ấm áp qua nụ cười hiền từ trong bức ảnh treo trên tường. Dưới cái nhìn hồn nhiên của em bé, Bác như đang dõi theo, vui cùng niềm vui trong sáng của các em nhỏ. Dù Bác bận trăm công nghìn việc, Bác vẫn “mỉm cười với em”, vẫn như đang dạy bảo, nhắc nhở các cháu chăm ngoan, giúp đỡ cha mẹ, biết tránh xa điều xấu. Giọng thơ nhẹ nhàng, ngôn từ giản dị thể hiện được tình cảm chân thành, trong sáng. Qua bài thơ, em cảm nhận được tình yêu thương bao la của Bác Hồ với thiếu nhi và lòng kính trọng, biết ơn của em nhỏ dành cho Bác.
Câu 2:
Một trong những kỉ niệm em nhớ nhất là lần em và bạn bích cùng nhau trực nhật ở lớp. Hôm đó sau giờ học, cả lớp ra về gần hết, chỉ còn hai đứa em ở lại quét dọn. Lúc đầu em làm nhanh để về sớm, còn bích thì cẩn thận lau từng bàn ghế. Em thấy sốt ruột nên buột miệng bảo “cậu làm chậm quá”. Bích không nói gì, chỉ mỉm cười rồi tiếp tục lau. Khi cô giáo quay lại kiểm tra, cô khen lớp rất sạch và đặc biệt cảm ơn bích vì làm việc cẩn thận. Em thấy ngại vì mình đã vội vàng và nóng tính. Từ đó, em học được bài học rằng làm việc gì cũng cần kiên nhẫn, cẩn thận và phải biết tôn trọng, cảm thông với bạn bè. Kỉ niệm ấy khiến tình bạn giữa em và Lan càng thêm thân thiết.
Bài 2
Câu 1:
Bài thơ “Ảnh Bác” của Trần Đăng Khoa thể hiện tình cảm kính yêu, gần gũi của em nhỏ đối với Bác Hồ. Hình ảnh Bác được hiện lên thật hiền hậu, ấm áp qua nụ cười hiền từ trong bức ảnh treo trên tường. Dưới cái nhìn hồn nhiên của em bé, Bác như đang dõi theo, vui cùng niềm vui trong sáng của các em nhỏ. Dù Bác bận trăm công nghìn việc, Bác vẫn “mỉm cười với em”, vẫn như đang dạy bảo, nhắc nhở các cháu chăm ngoan, giúp đỡ cha mẹ, biết tránh xa điều xấu. Giọng thơ nhẹ nhàng, ngôn từ giản dị thể hiện được tình cảm chân thành, trong sáng. Qua bài thơ, em cảm nhận được tình yêu thương bao la của Bác Hồ với thiếu nhi và lòng kính trọng, biết ơn của em nhỏ dành cho Bác.
Câu 2:
Một trong những kỉ niệm em nhớ nhất là lần em và bạn bích cùng nhau trực nhật ở lớp. Hôm đó sau giờ học, cả lớp ra về gần hết, chỉ còn hai đứa em ở lại quét dọn. Lúc đầu em làm nhanh để về sớm, còn bích thì cẩn thận lau từng bàn ghế. Em thấy sốt ruột nên buột miệng bảo “cậu làm chậm quá”. Bích không nói gì, chỉ mỉm cười rồi tiếp tục lau. Khi cô giáo quay lại kiểm tra, cô khen lớp rất sạch và đặc biệt cảm ơn bích vì làm việc cẩn thận. Em thấy ngại vì mình đã vội vàng và nóng tính. Từ đó, em học được bài học rằng làm việc gì cũng cần kiên nhẫn, cẩn thận và phải biết tôn trọng, cảm thông với bạn bè. Kỉ niệm ấy khiến tình bạn giữa em và Lan càng thêm thân thiết.
Bài 2
Câu 1 :
Bài thơ “Mùa về” của Phạm Xuân Am đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc về vẻ đẹp lao động và tình quê hương. Những hình ảnh chân thực như “sàng rơm, sảy thóc”, “liềm hái ra đồng”, “giòn tan cối vỗ” gợi lên khung cảnh nhộn nhịp, rộn ràng của ngày mùa nơi làng quê. Em cảm nhận được sự vất vả, nhọc nhằn nhưng đầy niềm vui của người nông dân khi gặt hái thành quả sau bao ngày chăm sóc ruộng đồng. Đặc biệt, hai câu thơ “Hai tay dưỡng đất, nuôi trời / Đôi vai gánh cả mảnh trời bão giông” khiến em xúc động bởi sự hy sinh thầm lặng và sức mạnh phi thường của người nông dân. Họ không chỉ làm ra hạt lúa mà còn nuôi dưỡng cả sự sống. Bài thơ không chỉ là lời ca ngợi lao động mà còn là bản hòa ca của tình yêu quê hương, của niềm tin vào cuộc sống. Em thấy thêm yêu những người nông dân, yêu quê hương và trân trọng giá trị của lao động chân chính.
Câu 2
Tết Trung thu ở quê em là một dịp lễ hội rộn ràng và đầy màu sắc, khiến ai cũng háo hức mong chờ. Ngay từ chiều, khắp xóm làng đã rộn rã tiếng cười nói, tiếng trống múa lân vang lên tưng bừng. Trẻ con tụ tập trong sân đình, tay cầm đèn ông sao, đèn kéo quân, đèn cá chép lung linh sắc màu. Những chiếc bánh nướng, bánh dẻo được bày biện đẹp mắt trên mâm cỗ, bên cạnh là chuối, bưởi, mãng cầu – những loại quả đặc trưng của mùa thu. Khi trăng lên cao, cả làng như sáng bừng dưới ánh trăng tròn vành vạnh. Đoàn múa lân bắt đầu biểu diễn, tiếng trống rộn ràng, tiếng reo hò vang dội. Người lớn ngồi trò chuyện, trẻ con chạy nhảy, hát vang bài “Chiếc đèn ông sao” đầy vui tươi. Không khí Trung thu thật ấm áp, chan hòa tình thân. Em cảm thấy hạnh phúc khi được sống trong một miền quê yên bình, nơi những giá trị truyền thống vẫn được gìn giữ qua từng mùa trăng rằm.
Bài 1
Câu 1:
PTBĐ chính: biểu cảm
Câu 2:
Ba hoạt động của người nông dân trong ngày mùa là:dưỡng đất, nuôi trời, gánh cả mảng trời bão giông
Câu 3:
Gợi cho em cảm nhận về người nông dân là: sự vất vả, khó nhọc của những người nông dân
Câu 4:
Biện pháp tu từ: ẩn dụ
Tác dụng: diễn tả sự sung túc, ấm no Màu vàng của lúa, màu xanh của giấc ngủ
Câu 5:
Em rút ra được một bài học về nghi lực,và tinh thần lạc quan, sự trân trọng lao động của người nông dân. Họ là những người mang lại sự ấm no cho con người
Bốn biện pháp để tiết kiệm năng lượng trong gia đình:
+ Tắt các thiết bị điện khi không sử dụng
+ Sử dụng các thiết bị tiết kiệm năng lượng
+ Tận dụng ánh sáng, gió tự nhiên
+ Hạn chế sử dụng điều hòa
Bài 1
a. Nhà của cô T thuộc kiến trúc nhà ở đặc trưng nhà ở của Việt Nam là chung cư
b. 4 loại vật liệu xây dựng là :
+ Móng nhà
+ Tường
+ Sàn nhà
+ Mái nhà