Đặng Phương Quỳnh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đặng Phương Quỳnh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Sau khi đọc bài thơ, trong em đọng lại một nỗi xúc động lặng lẽ nhưng rất sâu, bởi bài thơ đã chạm đến một khoảnh khắc đời thường mà bất cứ ai cũng từng trải qua: khoảnh khắc chờ mẹ. Không gian buổi tối ở làng quê hiện lên thưa vắng và yên ắng với nửa vầng trăng non, cánh đồng lúa chìm trong đêm và căn nhà tranh trống trải chưa nhóm lửa, tất cả như kéo dài cảm giác đợi chờ của em bé. Em bé nhìn ra ruộng lúa, nhìn trăng, nhìn đom đóm, nhưng điều em mong mỏi nhất vẫn chưa xuất hiện, và chính sự đối lập giữa những gì nhìn thấy và người chưa thấy đã làm nỗi nhớ mẹ trở nên day dứt hơn. Hình ảnh người mẹ không hiện ra rõ ràng mà hòa lẫn vào cánh đồng, vào bóng đêm, chỉ được cảm nhận qua tiếng bàn chân lội bùn ì oạp từ xa, khiến em cảm nhận rõ sự vất vả, nhọc nhằn của người mẹ làm lụng đến tận khuya. Em bé không khóc, không gọi mẹ, chỉ lặng lẽ chờ, nhưng chính sự im lặng ấy lại khiến người đọc xót xa, bởi trong sự chờ đợi ấy có cả niềm tin và sự gắn bó rất sâu với mẹ. Khi mẹ đã bế em bé vào nhà, bài thơ không khép lại bằng niềm vui trọn vẹn mà bằng hình ảnh “nỗi đợi vẫn nằm mơ”, như thể cảm xúc chờ mẹ vẫn còn đọng lại trong giấc ngủ non nớt của em. Điều đó khiến em hiểu rằng tình mẹ con trong bài thơ không ồn ào, không phô bày, mà bền bỉ và thấm sâu vào tiềm thức, giống như những hi sinh âm thầm của mẹ trong đời sống thường ngày. Bài thơ giúp em trân trọng hơn những khoảnh khắc giản dị bên mẹ và nhận ra rằng có những yêu thương lặng lẽ nhưng đủ sức làm ấm cả tuổi thơ.

Sau khi đọc bài thơ “Mây và sóng” của Ta-go, em cảm nhận được một vẻ đẹp rất sâu của tình mẫu tử – một thứ tình cảm không ồn ào mà đủ sức níu giữ con người trước mọi cám dỗ của thế giới rộng lớn. Những đám mây và con sóng trong bài thơ hiện lên như biểu tượng của những lời mời gọi hấp dẫn ngoài cuộc sống: tự do, vui chơi, phiêu lưu và mới lạ. Thế nhưng, trước tất cả những điều ấy, đứa trẻ vẫn không rời xa mẹ, bởi em nhận ra rằng hạnh phúc đích thực không nằm ở những miền xa xôi, mà ở chính vòng tay yêu thương quen thuộc. Điều khiến em xúc động nhất là cách đứa trẻ không từ chối thế giới bên ngoài một cách khô cứng, mà chủ động biến những ước mơ ấy thành trò chơi với mẹ, để mẹ trở thành trung tâm của mọi niềm vui. Qua đó, Ta-go đã gửi gắm một thông điệp thấm thía: tình mẹ không hề ngăn cản con người vươn ra cuộc sống, mà chính là điểm tựa tinh thần sâu bền, giúp con đủ an tâm để lớn lên. Bài thơ khiến em nhận ra rằng, dù cuộc đời có bao điều rực rỡ và lôi cuốn, thì tình mẹ vẫn là nơi bình yên nhất để con người trở về, là giá trị giản dị nhưng vĩnh viễn không gì thay thế được.

Sau khi đọc bài thơ “Mẹ và quả” của Nguyễn Khoa Điềm, trong em dâng lên một cảm xúc rất lạ: vừa ấm áp, vừa nghẹn ngào, vừa day dứt như có điều gì đó khẽ chạm vào sâu thẳm tâm hồn. Bài thơ không ồn ào, không bi lụy, nhưng lại đủ sức khiến người đọc lặng đi để nghĩ về mẹ – người gần gũi nhất, thân quen nhất mà đôi khi em lại vô tình quên mất trong nhịp sống vội vàng hằng ngày. Điều khiến em xúc động nhất chính là hình ảnh “quả” – một hình ảnh giản dị nhưng mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc, bởi quả không chỉ là trái ngọt của cây mà còn là hình ảnh của đứa con, là kết tinh của bao nắng mưa, nhọc nhằn và hi sinh thầm lặng của mẹ. Mẹ nâng niu quả khi còn xanh, dõi theo quả từng ngày lớn lên, và chờ đợi đến lúc quả chín, cũng giống như trong đời thực, mẹ dành cả cuộc đời mình để nuôi con khôn lớn, trưởng thành. Bài thơ còn khiến em lặng người khi nghĩ về thời gian, bởi khi quả chín thì mẹ đã già – một câu thơ nhẹ nhàng mà chứa đựng biết bao xót xa, như lời nhắc nhở rằng tuổi thơ của con lớn dần lên cùng những tháng ngày vất vả của mẹ. Đọc bài thơ, em không khỏi chạnh lòng khi nghĩ đến những lúc mình vô tâm, cáu gắt hay thờ ơ, trong khi mẹ vẫn âm thầm yêu thương con bằng một tình yêu không đòi hỏi hồi đáp. “Mẹ và quả” không làm người đọc rơi nước mắt ngay lập tức mà gieo vào lòng một nỗi xúc động âm thầm, sâu lắng, giúp em hiểu rằng yêu mẹ không phải đợi đến khi hiểu hết sự hi sinh, mà là biết trân trọng mẹ ngay khi mẹ còn ở bên, để những yêu thương không trôi qua trong im lặng và nuối tiếc.

Trong truyền thuyết Bánh chưng, bánh giầy, Lang Liêu là nhân vật để lại nhiều ấn tượng bởi lối sống giản dị và những phẩm chất đáng quý. Qua hình tượng Lang Liêu, nhân dân ta đã thể hiện quan niệm đúng đắn về giá trị con người và ý nghĩa của lao động.

Lang Liêu có hoàn cảnh nghèo khó hơn so với các hoàng tử khác. Mẹ mất sớm, chàng sống chủ yếu nhờ nghề trồng lúa, không có nhiều của cải hay điều kiện để tìm của ngon vật lạ. Hoàn cảnh ấy khiến Lang Liêu khác biệt, nhưng cũng chính từ đó bộc lộ những phẩm chất tốt đẹp của chàng.

Lang Liêu là người hiền lành, chăm chỉ và gắn bó với lao động. Khi vua Hùng yêu cầu các con dâng lễ vật để chọn người nối ngôi, Lang Liêu không chạy theo vật chất xa hoa mà suy nghĩ từ chính cuộc sống lao động hằng ngày. Nhờ sự chỉ dẫn trong giấc mơ, chàng đã làm ra bánh chưng, bánh giầy từ gạo – sản phẩm quen thuộc nhưng vô cùng quý giá đối với người dân.

Qua việc làm bánh, Lang Liêu thể hiện sự thông minh và tấm lòng biết ơn trời đất, cha mẹ. Bánh chưng tượng trưng cho đất, bánh giầy tượng trưng cho trời, cho thấy cách nhìn sâu sắc và giản dị của Lang Liêu về cuộc sống. Chính điều đó đã khiến vua Hùng hài lòng và truyền ngôi cho chàng.

Qua nhân vật Lang Liêu, truyền thuyết đã ca ngợi người lao động hiền lành, đề cao giá trị của sự giản dị, chân thành. Đồng thời, câu chuyện gửi gắm bài học rằng con người không cần giàu sang hay hình thức bên ngoài, mà quan trọng là tấm lòng và trí tuệ.

Trong kho tàng truyện ngụ ngôn Việt Nam, Đẽo cày giữa đường là một câu chuyện ngắn gọn nhưng giàu ý nghĩa. Nhân vật trung tâm của truyện là người thợ mộc – một con người có mong muốn làm ăn nhưng lại bộc lộ nhiều hạn chế trong suy nghĩ và hành động.

Người thợ mộc có hoàn cảnh khá đặc biệt. Ông dốc hết vốn liếng trong nhà để mua gỗ, với hi vọng đẽo cày đem bán và làm giàu. Điều đó cho thấy ông là người có ý thức lao động, muốn vươn lên bằng chính sức mình. Tuy nhiên, vì thiếu hiểu biết và thiếu kinh nghiệm, ông không có kế hoạch rõ ràng cho công việc của mình.

Trong quá trình đẽo cày, người thợ mộc liên tục thay đổi theo ý kiến của những người xung quanh. Gặp ai góp ý, ông cũng nghe theo mà không suy nghĩ xem điều đó có đúng hay phù hợp hay không. Người này chê cày to, ông liền đẽo nhỏ; người khác bảo cày nhỏ không tốt, ông lại đẽo to. Chính sự thiếu kiên định, không có chính kiến đã khiến chiếc cày trở nên hỏng hóc, không dùng được.

Qua nhân vật người thợ mộc, truyện phê phán kiểu người thiếu hiểu biết, dễ dao động, không có lập trường vững vàng nên dẫn đến thất bại. Dù có ý định tốt và chăm chỉ lao động, nhưng nếu không biết suy nghĩ độc lập thì cũng khó đạt được kết quả như mong muốn.

Qua việc phân tích nhân vật người thợ mộc, truyện gửi gắm một bài học sâu sắc: trong cuộc sống, con người cần biết lắng nghe ý kiến của người khác nhưng phải biết cân nhắc, chọn lọc và giữ vững chính kiến của mình. Chỉ khi có suy nghĩ chín chắn và hành động đúng đắn, chúng ta mới có thể đạt được thành công.