Lê Nguyễn Thảo Nhi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Nguyễn Thảo Nhi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Bài thơ ''Ảnh Bác'' của Trần Đăng Khoa khắc hoạ Bác Hồ hiện lên thật gần gũi,giản dị và ấm áp qua lời kể ngây thơ của em nhỏ,khiến người đọc cảm nhận sâu sắc tình yêu thương vô bờ bến của Bác dành cho thiếu nhi và lòng kính trọng,biết ơn chân thành của trẻ với Người.Hình ảnh Bác trong bức ảnh ''mỉm cười'' như đang dõi theo,dạy bảo các cháu những điều hay lẽ phải: ''Cháu ơi đừng có chơi bời đâu xa.Trồng rau,quét bếp,đuổi gà''. Qua đó,bài thơ không chỉ cho thấy tấm lòng nhân hậu,gần gũi của Bác mà còn thể hiện sự hồn nhiên,trong sáng và tình cảm thiêng liêng của thế hệ mai sau dành cho vị lãnh tụ kính yêu,một di sản tinh thần.

Câu 1:

Bài thơ ''Ảnh Bác'' của Trần Đăng Khoa khắc hoạ Bác Hồ hiện lên thật gần gũi,giản dị và ấm áp qua lời kể ngây thơ của em nhỏ,khiến người đọc cảm nhận sâu sắc tình yêu thương vô bờ bến của Bác dành cho thiếu nhi và lòng kính trọng,biết ơn chân thành của trẻ với Người.Hình ảnh Bác trong bức ảnh ''mỉm cười'' như đang dõi theo,dạy bảo các cháu những điều hay lẽ phải: ''Cháu ơi đừng có chơi bời đâu xa.Trồng rau,quét bếp,đuổi gà''. Qua đó,bài thơ không chỉ cho thấy tấm lòng nhân hậu,gần gũi của Bác mà còn thể hiện sự hồn nhiên,trong sáng và tình cảm thiêng liêng của thế hệ mai sau dành cho vị lãnh tụ kính yêu,một di sản tinh thần.

Làm

Trong cuộc sống mỗi người ai cũng có những kỷ niệm khó quên trong đời. Với em cũng vậy, gần 6 năm cắp sách đến trường em cũng có rất nhiều kỷ niệm vui buồn. Nhưng kỷ niệm mà em sẽ chẳng bao giờ quên đó là kỷ niệm hồi lớp 1, khi em tập viết và cô giáo đã tận tình cầm tay em viết từng nét chữ.

Tròn 6 tuổi, em bước vào lớp 1 với tất cả sự háo hức. Em học đọc rất nhanh, chỉ cần nghe cô giáo đọc một lần là em có thể đọc theo vanh vách. Nhưng viết chữ đối với em lại là một hành trình đầy gian nan. Em thuận tay trái, từ nhỏ mẹ đã rèn cho em cầm bút bằng tay phải. Nhưng cứ khi nào không có ai nhìn là em lại đổi tay viết. Cô giáo đầu tiên của em tên là Dung. Đúng như cái tên, cô xinh xắn và rạng rỡ, lại trìu mến, biết cách bao dung. Cô biết em thuận tay trái nên thường xuống bàn quan sát em viết. Bước vào học kì II, chúng em tập viết chữ nhỏ, lại viết những bài chính tả dài hơn nên chữ em ngày càng nguệch ngoạc. Trong giờ chính tả hôm đó, cô chép những dòng chữ tròn trịa lên bảng, chúng em chép vào vở của mình. Vì thấy cô không để ý, em lại đổi tay để viết. Đến cuối buổi học, cô Dung trả vở chính tả cho chúng em và cô bắt đầu nhận xét. Bỗng, cô nhắc tới em: "Bạn Thảo Nhi hôm nay chữ viết có tiến bộ. Tuy nhiên, cô nghĩ là con đang quên một điều". Em hoảng hốt cúi mặt xuống. Trong tà áo dài thướt tha, cô bước xuống bàn em và tiếp lời: "Cả lớp có nhớ cô dặn khi viết, tay chúng ta cầm bút tay nào không?". Lớp em đồng thanh nhắc lại lời cô dặn. Cô lại nói: "Tuy vậy, bạn Thảo Nhi vẫn còn quên. Cô phê bình bạn Thảo Nhi trong buổi học ngày hôm nay". Rồi cô nhìn thẳng vào em và nói: "Cô hi vọng bạn Thảo Nhi sẽ nhớ lời cô dặn", một vài bạn cất tiếng cười chê bai. Nghe thấy vậy, khuôn mặt em đỏ bừng, nước mắt ứa ra và bàn tay vò vạt áo nhăn nhúm. "Cô thấy hôm nay con viết chữ tròn, đều đúng khoảng cách. Con viết chữ đẹp hơn rất nhiều bạn mặc dù dùng tay trái viết" -Cô lại nhẹ nhàng nói. Cả lớp im phăng phắc không ai nói gì. Em được cô khen lại thấy êm lòng nên trút bỏ được cơn tức giận của một cô bé hiếu thắng.

Từ đó, em kiên trì rèn viết bằng tay phải. Lên lớp 2, em đã viết được những dòng chữ vô cùng sạch đẹp. Dù bây giờ, em không còn được học cô nữa nhưng những bài học lí thú hay lời dạy ân cần của cô vẫn còn in đậm trong tâm trí em.

Câu1:

- Câu chuyện được kể theo ngôi thứ 3, ngôi kể giấu mình.

Câu2:

-Theo câu chuyện, không ai biết rõ ai là người trồng cây hoàng lan. Khi Hà hỏi, bà trả lời: "Hồi trước, bà cũng hỏi như cháu ấy, nhưng chẳng ai biết."

Câu3:

-Biện pháp tu từ nhân hoá: "khoác lên mình một màu xanh nõn nà"

+Hành động "khoác lên mình" là hành động của con người, được dùng để tả việc cây hoàng lan thay lá mới.

-Tác dụng:

+Làm cho cây hoàng lan trở nên gần gũi, sinh động, có sức sống và vẻ đẹp như một con người đang mặc một chiếc áo mới đẹp đẽ, tươi tắn.

+Nhấn mạnh sự tươi mới, sức sống mạnh mẽ, hồi sinh của thiên nhiên khi xuân về, đối lập với sự khô cằn trước đó.

Câu4:

-Vì hành động "run run đỡ những cánh hoa trong tay bà" và "ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ" là biểu hiện của sự cảm động, lòng kính trọng và sự thấu hiểu mà Hà dành cho người ông đã khuất. Cô bé nhận ra rằng những thứ tưởng chừng đơn giản, cũ kỹ lại chứa đựng cả một bầu trời kỷ niệm và tình cảm thiêng liêng.

Câu5:

Làm

Gia đình là bến đỗ bình yên nhất của mỗi người. Giống như cây hoàng lan gắn kết ký ức và tình yêu thương của nhiều thế hệ trong câu chuyện, gia đình chính là nơi lưu giữ những giá trị tinh thần và kỷ niệm quý giá nhất. Vai trò của gia đình là chỗ dựa vững chắc, cung cấp tình yêu thương vô điều kiện để mỗi cá nhân có đủ sức mạnh vượt qua mọi thử thách trong cuộc sống. Chỉ khi có sự gắn kết và thấu hiểu trong gia đình, chúng ta mới thực sự tìm thấy ý nghĩa và sự ấm áp để vươn lên mạnh mẽ.