Nguyễn Thị Ngọc Bích
Giới thiệu về bản thân
Trong mỗi cuộc đời, có biết bao kỉ niệm đẹp về tình cảm gia đình và tình hạn, những kỷ niệm ấy thật thiêng liêng cao đẹp biết bao. Nhưng ấn tượng sâu nặng nhất đối với em là những kỷ niệm hồi học ở trường tiểu học.
Ngôi trường của em ở nông thôn nên không có nét đẹp gì đặc biệt. Nhưng nó đã mang lại cho em kỷ niệm ngọt ngào khi lần đầu bước vào trường: cô giáo dạy em nắn nót từng chữ, đôi tay của cô nắm chặt tay em để rèn chữ, bàn tay cô ấm áp làm sao và cô lại còn tập cho chúng em múa hát, giọng cô trong trẻo làm sao. Thời gian trôi qua mau, kỷ niệm lại càng có nhiều với mái trường này… Em còn nhớ mãi những kỷ niệm đẹp lúc ra chơi, cùng các bạn chơi đủ các trò, nào là: chơi đuổi bắt, nhảy dây, chơi cầu nhưng ấn tượng sâu nhất đối với em đó là trò chơi bịt mắt bắt dê. Hôm ấy vào giờ ra chơi, Lan rủ các bạn trong lớp cùng nhau chơi. Đông quá các bạn phải oẳn tù tì xem ai bắt, cuối cùng là Nam bắt. Lan dùng khăn quàng của mình để bịt mắt Nam lại, các bạn chạy xoay vòng cậu ta, lúc này bạn ấy không thấy gì cả, chỉ tóm bừa nên chúng em chạy tán loạn. Bỗng dưng dính một người, Nam sờ từ đầu cho đến tóc và khẳng định là Nga. Nam bỏ khăn ra nhìn, hóa ra đó là bạn lớp khác. Lúc này hai người đều đỏ mặt còn các hạn cùng chơi thì bật cười. Bỗng dưng có một tiếng nói to “Cho tôi chơi với!” Đó chính là Thành, người bạn hay đùa nhất của lớp em. Bạn ấy từ trong lớp chạy ra và xung phong bắt. Lan dùng khăn bịt mắt Thành lại, các bạn bắt đầu trốn, Thành đứng giữa sân nhìn qua nhìn lại chẳng thấy gì cả, nhưng hình như bạn ấy đang nghe tiếng bước chân của Hiền. Hiền thấy thế liền chạy qua cột cờ và dừng chân lại, đứng né một bên. Thành nhào tới bắt, ai ngờ Thành bắt dính cột cờ, cả lớp cười lăn lộn, Thành cũng ôm mặt cười.
Tuy bây giờ đã học cấp II nhưng kỷ niệm trong sáng hồn nhiên ấy em vẫn nhớ. Nhớ đến để thấy thời tiểu học đẹp đẽ làm sao và đó sẽ là kỷ niệm theo em trong suốt những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường.
câu 1
Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba, với góc nhìn của người kể chuyện.
câu 2
Theo câu chuyện, không ai biết ai đã trồng cây hoàng lan, nhưng nó có từ rất lâu đời và gắn bó với gia đình bà và ông Hà.
câu 3
- Biện pháp tu từ: Nhân hóa.
- Tác dụng: Làm cho cây hoàng lan trở nên sống động, đẹp đẽ như một con người, nhấn mạnh vẻ đẹp tươi mới và sức sống của cây mỗi mùa xuân đến.
câu 4
Hà "run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà" vì cô bé cảm nhận được sự thiêng liêng, quý giá và tình yêu thương mà bà dành cho ông qua những cánh hoa đã héo úa. Cô bé "ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ" để tưởng nhớ ông, hiểu ra tình yêu quê hương và nỗi nhớ quê nhà của người lính đã thể hiện qua những cánh hoa ấy, từ đó thấu hiểu tình cảm của bà.
câu 5
Gia đình là nơi giữ gìn những kỷ niệm, tình yêu và sự hy sinh của thế hệ trước, như câu chuyện về cây hoàng lan và những cánh hoa. Nó là nơi ta tìm thấy sự yêu thương, che chở và thấu hiểu, giúp ta trở nên mạnh mẽ hơn để đối mặt với khó khăn trong cuộc sống. Vì vậy, chúng ta cần trân trọng, yêu thương và gìn giữ những giá trị tốt đẹp của gia đình.
Cuộc sống không chỉ có niềm vui, mà còn có nỗi buồn. Và chắc hẳn trong cuộc đời nhiều người từng trải qua những kỉ niệm buồn.
Vào năm học lớp hai, tôi đã có một trải nghiệm đáng nhớ là bị lạc trong siêu thị. Buổi chiều thứ bảy, tôi đã đi siêu thị cùng mẹ. Tôi cảm thấy rất háo hức vì trong siêu thị có rất nhiều đồ ăn vặt ngon.
Sau khi mẹ gửi xe xong thì hai mẹ con cùng vào siêu thị. Buổi trưa, siêu thị khá đông người. Mẹ đẩy xe để đồ còn tôi đi bên cạnh. Mẹ đã yêu cầu tôi phải theo sát mẹ không sẽ bị lạc. Nhưng khi đi đến quầy đồ ăn vặt, tôi thấy rất nhiều món đồ hấp dẫn. Vì vậy, tôi đã đứng lại để xem. Một lúc sau, tôi đã không thấy mẹ đâu. Lúc này, tôi cảm thấy rất sợ hãi và lo lắng. Rất nhiều người đang đi qua lại. Tôi chạy đi tìm mẹ nhưng vẫn không tìm thấy.Tôi bật khóc nức nở. May mắn, một cô nhân viên tốt bụng đi qua, thấy tôi đang khóc thì hỏi chuyện. Tôi kể cho cô nghe. Sau đó, cô đưa tôi đến chỗ chú bảo vệ. Chú đã đọc loa phát thanh thông báo để mẹ có thể nghe thấy. Khoảng mười phút sau, mẹ đã đến. Tôi chạy tới ôm chầm lấy mẹ. Còn mẹ không tỏ ra tức giận mà chỉ xoa đầu tôi và nói: “Không sao con, mẹ đây rồi!”. Tôi nhìn thấy khuôn mặt của mẹ toát ra vẻ lo lắng mà vô cùng hối hận.
Trải nghiệm đáng nhớ đã dạy cho tôi bài học giá trị trong cuộc sống. Tôi tự dặn bản thân cần phải cẩn thận hơn, nghe lời mẹ để sự việc như trên không xảy ra nữa.
câu 1: Thể loại truyện đồng thoại
câu 2: hoàn cảnh khắc nghiệt của rừng già, trên sườn núi cao, trải qua mùa hè nắng lửa, mưa dông và mùa đông giá rét, bên cạnh sự che chở của mẹ.
câu 3:
- "cheo leo": Chỉ địa hình núi cao hiểm trở, dễ bị trượt ngã, vất vả.
- "xù xì": Chỉ bề mặt sần sùi, không nhẵn mịn, có nhiều gai góc.
- "lộp bộp": Mô tả âm thanh của mưa rơi xuống, nghe giống tiếng "lộp bộp".
- "ù ù": Mô tả âm thanh gió thổi mạnh, nghe như tiếng "ù ù".
câu 4:
- Được nhân hóa: Nhân vật "tôi" là một hạt dẻ nhưng lại có cảm xúc, suy nghĩ của con người, có tâm lí của một đứa trẻ.
- Có tâm lí, cảm xúc: Nhân vật "tôi" sợ hãi, bám víu vào mẹ, sợ phải đối mặt với thế giới bên ngoài một mình, nhưng cũng khao khát lớn lên và trưởng thành.
- Mang ý nghĩa tượng trưng: Qua nhân vật "tôi", tác giả muốn gửi gắm thông điệp về sự trưởng thành, dũng cảm, mạnh mẽ đối mặt với những thử thách trong cuộc sống.
câu 5:
- Cần phải mạnh mẽ, dũng cảm đối mặt với những thử thách trong cuộc sống để trưởng thành, không thể mãi dựa dẫm vào sự che chở của gia đình.
- Sự trưởng thành đòi hỏi chúng ta phải tự mình trải nghiệm, học hỏi và khám phá thế giới xung quanh.
- Mỗi người cần biết ơn tình yêu thương của cha mẹ, nhưng cũng phải tự tin bước vào cuộc sống tự lập.