Chu Quỳnh Trang
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Bài thơ "Ảnh Bác" của Trần Đăng Khoa đã mang đến một hình ảnh Bác Hồ thật gần gũi , thân thương , hiện lên từ ảnh treo trang trọng trong mỗi gia đình, không còn là lãnh tụ xa vời như một người ông,người cha hiền hậu . Qua lăng kính hồn nhiên của em nhỏ , Bác luôn mỉm cười , theo dõi từng hoạt động của cháu, từ việc chơi đùa , đuổi gà , đến những việc lớn lao hơn như phòng tránh giặc Mỹ . Mỗi chi tiết nhỏ như lá cờ đỏ tươi , quả na đều được bác quan tâm. Em cảm nhận sâu sắc tình yêu bao la, sự quan tâm không nghỉ ngơi của Bác , biết ơn vô hạn dâng lên trong lòng, thôi thúc em phải học tập , rèn luyện để xứng đáng với danh hiệu "Cháu ngoan Bác Hồ".
Câu 2:
Bài làm
Chắc chắn ai cũng có một trải nghiệm vô vùng đáng nhớ cùng với bạn bè của mình. Những trải nghiêm ấy vô cùng thú vị . Em cũng có một trải nghiệm cùng với bạn vô cùng đáng nhớ .
Vào khoảng 2 năm về trước, em với Thảo cũng như thường ngày cùng nhau chở về . Nhưng hôm đó lại mưa to . Cơn mưa đến bất chợt làm cho chúng em không kịp chuẩn bị. Cả 2 đứa thử lục cắp xem có mang ô hay áo mưa không. Nhưng xui xẻo cả 2 đứa không ai có cả. Bọn em bắt đầu rủ nhau tắm mưa dù phân vân lắm nhưng cũng không thể cứ đứng đây đợi được. Bọn em nhất chí với nhau. Cả 2 đứa phá lên cười. Bọn em tháo dép cho vào giỏ xe rồi phi nhanh ra ngoài. Lâu lắm rồi mới được tắm mưa cùng với nhau. Cảm xúc lúc đó vừa sợ vừa vui. Sợ vì chưa xin phép bố mẹ , vui vì được tắm mưa. Cả 2 đứa đều biết thế nào về chả bị ăn no đòn nên giờ chơi cho đã. Cơn mưa càng lúc càng to làm chúng em thêm hứng phấn. Tầm nhìn bọn em bị mưa làm mờ mịt. Những ngọn cỏ , bông hoa thường ngay mọc rực rỡ giờ chả thấy gì cả. Mọi thứ mịt mù như sương mù bao phủ. Đường ngập nước làm cho đũng quần ướt. Rồi cũng về đến nhưng đứa nào cũng chẳng muốn về. Đúng như dự đoán cả 2 bị mắng te tua . Rồi cả 2 cùng ốm. Dù mỏi nhưng bỗng em bật cười . Em tự hỏi bao giờ mới có dịp tắm mưa nữa đây.
Trải nghiệm đó đã được em khắc sâu trong tâm trí. Mong rằng tinh bạn này mãi mãi bền chặt như bây giờ,
Câu 1: Bài thơ "Ảnh Bác" của Trần Đăng Khoa đã mang đến một hình ảnh Bác Hồ thật gần gũi , thân thương , hiện lên từ ảnh treo trang trọng trong mỗi gia đình, không còn là lãnh tụ xa vời như một người ông,người cha hiền hậu . Qua lăng kính hồn nhiên của em nhỏ , Bác luôn mỉm cười , theo dõi từng hoạt động của cháu, từ việc chơi đùa , đuổi gà , đến những việc lớn lao hơn như phòng tránh giặc Mỹ . Mỗi chi tiết nhỏ như lá cờ đỏ tươi , quả na đều được bác quan tâm. Em cảm nhận sâu sắc tình yêu bao la, sự quan tâm không nghỉ ngơi của Bác , biết ơn vô hạn dâng lên trong lòng, thôi thúc em phải học tập , rèn luyện để xứng đáng với danh hiệu "Cháu ngoan Bác Hồ".
Câu 2:
Bài làm
Chắc chắn ai cũng có một trải nghiệm vô vùng đáng nhớ cùng với bạn bè của mình. Những trải nghiêm ấy vô cùng thú vị . Em cũng có một trải nghiệm cùng với bạn vô cùng đáng nhớ .
Vào khoảng 2 năm về trước, em với Thảo cũng như thường ngày cùng nhau chở về . Nhưng hôm đó lại mưa to . Cơn mưa đến bất chợt làm cho chúng em không kịp chuẩn bị. Cả 2 đứa thử lục cắp xem có mang ô hay áo mưa không. Nhưng xui xẻo cả 2 đứa không ai có cả. Bọn em bắt đầu rủ nhau tắm mưa dù phân vân lắm nhưng cũng không thể cứ đứng đây đợi được. Bọn em nhất chí với nhau. Cả 2 đứa phá lên cười. Bọn em tháo dép cho vào giỏ xe rồi phi nhanh ra ngoài. Lâu lắm rồi mới được tắm mưa cùng với nhau. Cảm xúc lúc đó vừa sợ vừa vui. Sợ vì chưa xin phép bố mẹ , vui vì được tắm mưa. Cả 2 đứa đều biết thế nào về chả bị ăn no đòn nên giờ chơi cho đã. Cơn mưa càng lúc càng to làm chúng em thêm hứng phấn. Tầm nhìn bọn em bị mưa làm mờ mịt. Những ngọn cỏ , bông hoa thường ngay mọc rực rỡ giờ chả thấy gì cả. Mọi thứ mịt mù như sương mù bao phủ. Đường ngập nước làm cho đũng quần ướt. Rồi cũng về đến nhưng đứa nào cũng chẳng muốn về. Đúng như dự đoán cả 2 bị mắng te tua . Rồi cả 2 cùng ốm. Dù mỏi nhưng bỗng em bật cười . Em tự hỏi bao giờ mới có dịp tắm mưa nữa đây.
Trải nghiệm đó đã được em khắc sâu trong tâm trí. Mong rằng tinh bạn này mãi mãi bền chặt như bây giờ,
a, Nhà của cô T thuộc kiến trúc trung cư
b, Sàn nhà: Gỗ
Tường nhà: Gạch
Mái nhà: Ngói
Khung nhà: thép
a, Nhà của cô T thuộc kiến trúc trung cư
b, Sàn nhà: Gỗ
Tường nhà: Gạch
Mái nhà: Ngói
Khung nhà: thép
Trong cuộc sống, chúng ta ai cũng có những trải nghiệm đáng nhớ. Có trải nghiệm vui thì cũng có trải nghiệm buồn. Chắc chắn ai cũng mong chỉ có những trải nghiệm vui không ai muốn có trải nghiệm buồn. Nhưng xen lẫn với niềm vui thì phải có nỗi buồn. Ngày hôm nay em sẽ kể lại một trải nghiệm buồn khó quên trong đời. Dó lúc chú chó nhỏ em nuôi bị mất.
Chú chó em muốn kể hôm nay tên Mích . Mích được bố mẹ em nuôi từ lúc nó mới ra đời. Lúc nó mất thì nó cũng đã hơn 10 tuổi. Nó được bố mẹ bảo như một thiên thần nhỏ vậy . Trưa hôm đấy như bao ngày, em cùng mẹ ra cho Mích ăn cơm , lúc đó nó mới đẻ một đàn chó con nên cảm giác nó gầy đi hơn rồi thì phải. Nó vẫn rất khẻo mạnh không có gì bệnh tật cả. Đến chiều , khi vừa ngủ dậy , em vô cùng tá hỏa khi thấy Mích nằm bất tỉnh giữa sân . Bố bảo nó ăn phải bả nên chết . Em thấy vẻ mặt bố mẹ vô cùng buồn. Không biết từ khi nào nước mắt em cũng bắt đầu rơi. Bố em đào một cái hộ ngoài vườn rồi đặt Mích xuống ai cũng buồn. Từ nay không còn ai quấn quýt bên em mỗi khi đi học về, không còn bóng dáng quen thuộc mỗi tối cứ chạy khắp sân .
Em nghĩ từ nay trở đi nếu có chú chó nào nữa thì cũng sẽ không bằng Mích. Nhớ lắm đấy chú chó nhỏ của chị . Trải nghiệm này em không muốn bao giờ muốn có lại.
BÀI LÀM
Câu 1: Văn bản trên thuộc thể loại đồng thoại.
Câu 2: Những hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh mùa hè nóng lửa, mưa dông.
Câu 3: Từ láy " Cheo leo " nghĩa là ở vị trí rất cao, không có chỗ bám víu, nguy hiểm.
Từ láy " Chật chội " nghĩa là diễn tả một nơi rất hẹp, không đủ rộng.
Câu 4: Nhân vật " tôi" thể hiện những đặc điểm của nhân vật trong truyện đồng thoại: sợ sệt, dũng cảm và đáng yêu.
Câu 5: Qua câu truyện em rút ra được bài học trong cuộc sống ai cũng phải trải qua khó khăn, thử thách để trưởng thành nên ta phải rèn tính kiên trì, dũng cảm và không bỏ cuộc.