🍬➳❥🎂𐙚🌿💎𝓢𝓾☆𝓶𝓲𝓷 👑⊰♡⊰🍭୨♡୧🍰 ₍。´ˎ˗ ˗`。₎🌱
Giới thiệu về bản thân
Trong đoạn văn trên, phép liên kết chủ yếu được thể hiện qua phép lặp từ ngữ và quan hệ đối lập.
- Phép lặp từ ngữ:
+ Từ "người chơi" được lặp lại ở đầu hai câu, tạo sự liên kết về đối tượng được nói đến.
+ Cụm từ "miếng cái" được lặp lại, đảm bảo sự mạch lạc khi nói về cùng một đối tượng trong trò chơi.
- Quan hệ đối lập:
+ Liên từ "nhưng" được sử dụng để tạo sự đối lập giữa cách chơi của "người chơi giỏi và có sức khỏe" và "các người chơi bé nhỏ hơn". Liên từ này không chỉ liên kết hai vế câu mà còn thể hiện sự khác biệt trong hành động của hai nhóm người chơi.
+ Cấu trúc "Đối với... thì..." được lặp lại, nhấn mạnh sự khác biệt trong cách tiếp cận trò chơi của hai nhóm đối tượng.
- Tác dụng của phép liên kết:
+ Tạo sự mạch lạc và rõ ràng
+ Nhấn mạnh sự đối lập
+ Tránh sự lặp lại đơn điệu
- Phần in đậm sử dụng so sánh ("y như quà tặng") và ẩn dụ ("kho báu trời đất ban riêng") để:
+ Nhấn mạnh giá trị đặc biệt, niềm vui bất ngờ của củ khoai.
+ Gợi hình ảnh củ khoai không chỉ là vật chất mà còn mang ý nghĩa tinh thần, như một món quà quý giá từ thiên nhiên.
+ Thể hiện sự trân trọng đối với những điều nhỏ bé.
Sau khi đánh tan giặc Ân, Gióng không ở lại nhận ân thưởng mà cưỡi ngựa sắt bay thẳng về trời. Tuy vậy, để ghi nhớ công ơn của người anh hùng, vua Hùng đã phong cho Gióng danh hiệu Phù Đổng Thiên Vương và cho lập đền thờ ngay tại quê nhà của ông.
Ngày xưa, đời vua Hùng Vương thứ sáu, nhà vua muốn tìm người kế vị. Vua có rất nhiều hoàng tử, mỗi người một vẻ. Vua bèn gọi các con lại và bảo: "Ta muốn truyền ngôi cho người nào tìm được món ăn vừa ý ta để cúng trời đất, tổ tiên trong ngày đầu năm."
Các hoàng tử đua nhau đi khắp nơi tìm kiếm những của ngon vật lạ. Người thì lên rừng săn thú quý, người thì xuống biển mò hải sản. Ai nấy đều muốn mang về những thứ độc đáo nhất để dâng lên vua cha.
Trong số các hoàng tử có Lang Liêu, người con thứ mười tám. Chàng vốn hiền lành, chất phác, không có của ngon vật lạ để dâng vua. Một hôm, Lang Liêu nằm mộng thấy một vị thần mách bảo: "Vật quý ở đời không đâu bằng gạo. Hãy lấy gạo nếp làm bánh hình tròn tượng trưng cho trời, và bánh hình vuông tượng trưng cho đất. Hãy lấy lá xanh bọc ngoài, lấy đậu xanh làm nhân ở trong, tượng trưng cho cây cỏ muông thú."
Tỉnh dậy, Lang Liêu làm theo lời thần dặn. Chàng chọn gạo nếp cái hoa vàng thơm ngon nhất, vo thật kỹ. Lá dong xanh mướt được rửa sạch. Đậu xanh được đồ chín, giã nhuyễn. Thịt lợn ba chỉ được ướp gia vị đậm đà. Tất cả được gói ghém cẩn thận trong những chiếc lá dong vuông vắn, buộc lạt lề. Đó là bánh chưng.
Rồi Lang Liêu lại lấy gạo nếp đồ chín, giã nhuyễn, nặn thành hình tròn, trắng mịn như bông. Đó là bánh dày.
Đến ngày hẹn, các hoàng tử đều mang sơn hào hải vị đến dâng vua. Vua Hùng nếm thử các món ăn, nhưng vẫn chưa thấy vừa ý. Cuối cùng, vua cho gọi Lang Liêu và xem những chiếc bánh giản dị của chàng.
Khi Lang Liêu dâng bánh chưng bánh dày, vua Hùng rất ngạc nhiên. Lang Liêu đã giải thích ý nghĩa của từng loại bánh. Vua nếm thử, thấy bánh dẻo thơm, đậm đà hương vị đồng quê thì vô cùng hài lòng.
Vua Hùng phán rằng: "Bánh của Lang Liêu quý giá hơn cả. Nó tượng trưng cho trời đất, lại thể hiện được tấm lòng thành kính đối với tổ tiên."
Thế là, Lang Liêu được vua Hùng truyền ngôi. Từ đó, bánh chưng bánh dày trở thành những món ăn truyền thống không thể thiếu trong ngày Tết cổ truyền của dân tộc ta, để tưởng nhớ công ơn của vua Hùng và Lang Liêu.
Lời nói như dao găm: Bàn về sự chê bai, chế giễu trong cuộc sống:
Trong hành trình trưởng thành, mỗi chúng ta đều ít nhất một lần chứng kiến hoặc thậm chí trở thành nạn nhân của sự chê bai, chế giễu. Đặc biệt với lứa tuổi học sinh lớp 6, khi cái tôi đang hình thành và sự nhạy cảm còn non nớt, vấn đề này lại càng trở nên đáng lưu tâm. Chê bai, chế giễu không chỉ gây tổn thương sâu sắc đến người bị nhắm đến mà còn ảnh hưởng tiêu cực đến môi trường sống xung quanh.
Trước hết, chúng ta cần hiểu rõ bản chất của hành động chê bai, chế giễu. Đó là việc cố tình đưa ra những lời lẽ, hành động nhằm hạ thấp, bêu riếu người khác về ngoại hình, tính cách, năng lực hay bất kỳ đặc điểm nào của họ. Động cơ của việc này thường xuất phát từ sự ganh tị, tự ti muốn che giấu bằng cách hạ bệ người khác, hoặc đơn giản chỉ là sự vô tâm, thiếu suy nghĩ. Dù với bất kỳ lý do gì, hậu quả mà nó gây ra là vô cùng lớn.
Đối với người bị chê bai, chế giễu, những lời nói cay nghiệt có sức mạnh tàn phá khủng khiếp. Nó có thể gieo rắc sự tự ti, mặc cảm, khiến họ cảm thấy xấu hổ về bản thân, thu mình lại và mất niềm tin vào cuộc sống. Những vết thương lòng do lời nói gây ra đôi khi còn dai dẳng hơn cả những vết thương thể xác. Trong môi trường học đường, sự chê bai, chế giễu có thể dẫn đến tình trạng cô lập, xa lánh, thậm chí là bạo lực tinh thần, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự phát triển toàn diện của học sinh.
Không chỉ vậy, hành động chê bai, chế giễu còn tạo ra một môi trường sống độc hại. Khi những lời lẽ tiêu cực được lan truyền, bầu không khí trở nên căng thẳng, thiếu thân thiện và sẻ chia. Mọi người trở nên dè dặt, lo sợ bị đánh giá và trở thành mục tiêu của những lời giễu cợt. Một tập thể mà ở đó sự chê bai ngự trị sẽ khó lòng phát triển lành mạnh, bởi lẽ sự khác biệt không được tôn trọng và sự đồng cảm bị bào mòn.
Vậy chúng ta cần làm gì để hạn chế và đẩy lùi vấn nạn này? Trước hết, mỗi cá nhân cần tự ý thức được sức mạnh ghê gớm của lời nói và học cách sử dụng ngôn ngữ một cách tích cực, xây dựng. Thay vì chỉ trích, hãy học cách lắng nghe, thấu hiểu và đưa ra những lời góp ý chân thành, mang tính xây dựng. Chúng ta cần tập trung vào những điểm tích cực của người khác và trân trọng sự khác biệt của mỗi cá nhân.
Trong môi trường học đường, vai trò của thầy cô và gia đình là vô cùng quan trọng. Thầy cô cần giáo dục học sinh về sự tôn trọng lẫn nhau, về lòng trắc ẩn và sự đồng cảm. Gia đình cần là nơi nuôi dưỡng những tâm hồn nhân ái, dạy con em mình biết yêu thương, chia sẻ và tránh xa những lời nói gây tổn thương.
Truyện ngắn "Thầy giáo dạy vẽ của tôi" của Xuân Quỳnh nổi bật với nghệ thuật xây dựng nhân vật giản dị mà sâu sắc. Hình ảnh thầy giáo Bản hiện lên qua những chi tiết ngoại hình đặc trưng: mái tóc bạc phơ, bộ com-lê cũ kỹ, chiếc ca-vát chỉnh tề, chiếc mũ nồi quen thuộc. Những chi tiết này không chỉ khắc họa một người thầy tận tâm, có phần cổ điển mà còn gợi lên sự kính trọng, gần gũi. Ngòi bút của tác giả tập trung miêu tả hành động, lời nói của thầy: sự ân cần, tỉ mỉ trong từng bài giảng, những câu chuyện say sưa về hội họa, việc thầy đưa học trò về thăm nhà và cho xem tranh. Đặc biệt, cách kể chuyện nhẹ nhàng, giọng văn chân thành của tác giả đã làm nổi bật tình cảm yêu mến, kính trọng của người học trò đối với thầy. Qua đó, truyện khắc họa thành công hình ảnh một người thầy không chỉ truyền dạy kiến thức mà còn khơi gợi tình yêu nghệ thuật và những rung cảm thẩm mỹ trong tâm hồn học trò.
Hoa phượng thường nở rộ vào mùa hè, mùa hoa phượng nở thường trùng với thời điểm kết thúc năm học, khoảng tháng 5 đến tháng 7.
mùa hè. Hoa phượng thường nở rộ vào, mùa hoa phượng nở thường trùng với thời điểm kết thúc năm học, khoảng tháng 5 đến tháng 7.
Giới sinh vật lục địa Ô-xtrây-li-a cực kỳ đặc sắc nhờ sự cô lập địa lý, dẫn đến tỷ lệ đặc hữu rất cao. Nổi bật là sự đa dạng của thú có túi (kangaroo, koala, wombat,...) lấp đầy nhiều hốc sinh thái. Hệ thực vật độc đáo với rừng bạch đàn (đa dạng loài, thích nghi cháy), cây keo. Nhiều loài chim không bay (emu), chim biết cười (kookaburra) và các loài bò sát, côn trùng cũng mang tính bản địa cao. Đây là một "bảo tàng sống" về tiến hóa, thu hút sự quan tâm đặc biệt của giới khoa học và những người yêu thiên nhiên.
Tất cả các môn học. Môn nào cũng đều quan trọng hết nha bạn