Hoàng Đức Nam

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Đức Nam
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1.
Văn bản thể hiện tâm trạng nhớ quê, bâng khuâng, cô đơn của nhân vật trữ tình khi đang sống nơi đất khách (San Diego – Mỹ), xa quê hương.

Câu 2.
Những hình ảnh khiến nhân vật trữ tình ngỡ như quê ta:

  • Nắng
  • Mây trắng
  • Đồi nhuộm vàng
  • Nắng soi vào cây, lá

Câu 3.
Cảm hứng chủ đạo của văn bản là nỗi nhớ quê hương da diết của người xa xứ, xen lẫn cảm giác lạc lõng nơi đất lạ.

Câu 4.

  • Khổ thơ đầu: nắng vàng, mây trắng gợi cảm giác thân quen, ấm áp, khiến nhân vật trữ tình “ngỡ là tôi lúc ở nhà”.
  • Khổ thơ thứ ba: nắng và mây vẫn đẹp nhưng chỉ làm nỗi nhớ quê sâu hơn, tâm trạng chuyển sang buồn, cô đơn, ý thức rõ thân phận lữ thứ.

Câu 5.
Em ấn tượng nhất với hình ảnh “Ngó xuống mũi giày thì lữ thứ / Bụi đường cũng bụi của người ta” vì hình ảnh giản dị mà gợi nỗi cô độc sâu sắc, cho thấy nhân vật trữ tình nhận ra mình chỉ là người qua đường nơi đất khách, không thuộc về nơi này.

Câu 1.
Văn bản thể hiện tâm trạng nhớ quê, bâng khuâng, cô đơn của nhân vật trữ tình khi đang sống nơi đất khách (San Diego – Mỹ), xa quê hương.

Câu 2.
Những hình ảnh khiến nhân vật trữ tình ngỡ như quê ta:

  • Nắng
  • Mây trắng
  • Đồi nhuộm vàng
  • Nắng soi vào cây, lá

Câu 3.
Cảm hứng chủ đạo của văn bản là nỗi nhớ quê hương da diết của người xa xứ, xen lẫn cảm giác lạc lõng nơi đất lạ.

Câu 4.

  • Khổ thơ đầu: nắng vàng, mây trắng gợi cảm giác thân quen, ấm áp, khiến nhân vật trữ tình “ngỡ là tôi lúc ở nhà”.
  • Khổ thơ thứ ba: nắng và mây vẫn đẹp nhưng chỉ làm nỗi nhớ quê sâu hơn, tâm trạng chuyển sang buồn, cô đơn, ý thức rõ thân phận lữ thứ.

Câu 5.
Em ấn tượng nhất với hình ảnh “Ngó xuống mũi giày thì lữ thứ / Bụi đường cũng bụi của người ta” vì hình ảnh giản dị mà gợi nỗi cô độc sâu sắc, cho thấy nhân vật trữ tình nhận ra mình chỉ là người qua đường nơi đất khách, không thuộc về nơi này.