Trần Ngọc Hân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Ngọc Hân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Ngày xưa, ở một làng kia có hai anh em mồ côi cha mẹ từ nhỏ. Khi cha mẹ qua đời, người anh vì tham lam nên chiếm hết ruộng vườn, nhà cửa và của cải. Người em hiền lành chỉ được chia cho một túp lều nhỏ và một cây khế ở cuối vườn.


Dù cuộc sống khó khăn, người em vẫn chăm chỉ làm ăn. Hằng ngày, anh vun xới, tưới nước cho cây khế và sống rất hiền hậu với mọi người xung quanh. Nhờ vậy, cây khế lớn nhanh và đến mùa thì sai trĩu quả, vàng ươm cả góc vườn.


Một hôm, có một con chim lạ bay đến ăn khế. Thấy khế bị ăn nhiều, người em buồn bã than thở. Nghe vậy, chim liền cất tiếng nói:

“Ăn một quả, trả cục vàng. May túi ba gang, mang đi mà đựng.”


Tin lời chim, người em may một chiếc túi đúng ba gang. Hôm sau, chim chở người em bay ra một hòn đảo xa giữa biển. Trên đảo có rất nhiều vàng bạc, châu báu. Người em chỉ lấy vừa đủ mang về. Nhờ số vàng đó, anh có cuộc sống đầy đủ hơn nhưng vẫn sống giản dị và tốt bụng.


Nghe tin người em trở nên giàu có, người anh vô cùng ghen tị. Anh ta liền đổi toàn bộ gia sản của mình lấy cây khế. Đến mùa khế chín, chim lại bay đến ăn khế. Người anh cũng được chim hứa chở đi lấy vàng. Lần này, anh ta may một chiếc túi thật to để đựng thật nhiều vàng.


Ra đến đảo, người anh tham lam nhét đầy vàng vào túi. Trên đường bay về, vì túi quá nặng nên chim không bay nổi. Người anh rơi xuống biển và không bao giờ trở về nữa.


Câu chuyện cho em hiểu rằng: người hiền lành, biết đủ sẽ gặp điều tốt đẹp; còn kẻ tham lam sẽ phải chịu hậu quả xấu.


đánh dấu lời nói trực tiếp của nhân vật

Nhân vật Đom Đóm và Giọt Sương được nhân hoá bằng cách gán cho sự vật những đặc điểm, hành động và lời nói của con người, cụ thể:Có hành động như con người: bay, nhìn, nghĩ, cắt cánh bay quanh, bắt Rầy Nâu, chúc nhau. Có suy nghĩ, cảm xúc: Đom Đóm thầm nghĩ Giọt Sương xinh đẹp; Giọt Sương khiêm tốn, động viên Đom Đóm.Có lời nói, giao tiếp: Đom Đóm chào hỏi, cảm ơn; Giọt Sương trò chuyện, khen ngợi và khích lệ bạn.

Tác dụng của phép nhân hóa: Làm cho các nhân vật trở nên sinh động, gần gũi, đáng yêu. Giúp câu chuyện hấp dẫn, dễ hiểu, dễ nhớ, phù hợp với lứa tuổi học sinh.Thể hiện bài học ý nghĩa: mỗi người (mỗi sự vật) đều có giá trị riêng; cần biết khiêm tốn, trân trọng bản thân và sống có ích cho mọi người.



Câu 5: Sự việc khiến Quốc thay đổi suy nghĩ về Vân là khi đi lao động buổi chiều, Vân đã mồ hôi nhễ nhại nhưng vẫn nhanh nhẹn chia kem cho các bạn và còn biết lo tiền kem từ quỹ chi đội, khiến Quốc thấy Vân rất tâm lý, biết quan tâm đến mọi người.

Câu 6: Nội dung chính của câu chuyện là kể về quá trình các bạn trong lớp thay đổi suy nghĩ và dần nhận ra Vân tuy nhỏ bé, ít nói nhưng là một lớp trưởng chăm chỉ, có trách nhiệm, biết quan tâm và được mọi người yêu mến, nể phục.

Câu 7: Nhân vật Vân là một bạn học sinh chăm chỉ, học giỏi, có trách nhiệm với tập thể. Vân tuy ít nói, nhỏ người nhưng rất xốc vác, biết lo lắng cho lớp và luôn âm thầm giúp đỡ bạn bè. Vì vậy, Vân là một lớp trưởng tốt, đáng quý.

Câu 8: Qua bài đọc, em rút ra bài học rằng không nên đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài, mà cần nhìn vào việc làm và phẩm chất của họ. Em cũng học được cách sống có trách nhiệm, biết quan tâm và giúp đỡ mọi người xung quanh như bạn Vân.

Câu 9: Hình ảnh nhân hoá trong bài đọc:
“Hoà Bình đã chạy thẳng lên tận biên giới dưới sự ‘điều động’ của tôi.”
→ Tên địa danh “Hoà Bình” được miêu tả như con người có hành động “chạy”.

Câu văn có sử dụng hình ảnh nhân hoá:
Ông mặt trời mỉm cười, đánh thức muôn loài thức dậy.

Trong gia đình em nuôi rất nhiều con vật nhưng em thích nhất là chú gà trống . Chú được mẹ em mua ở chợ để về làm giống .

Chú gà trống nặng khoảng 3kg, nhìn chú rất oai vệ với thân hình chắc nịch ,bộ lông có nhiều màu sắc sặc sỡ .Cái đầu to như chén trà , trên đỉnh đầu là cái mào đỏ chót giống như vương miện .Hai con mắt nhỏ , đen láy giống như những hạt pha Lê.Chú có một chiếc mỏ dài cứng và nhọn hoắt.Cái cổ cao , dài có những sợi lông xếp theo chiều dọc .Thân chú to bằng bắp chân người lớn , hai bên thân là hai chiếc cánh đã cụp gọn gàng .Khi cánh duỗi ra rất to, sải cánh dài đến 30 cm . Hai cái chân như hai thanh thép màu vàng đồng óng xếp lại , móng chân sắc nhọn . Trên chân có hai cái một cái cựa như hai mũo daonhờ đó chiến thắng kẻ địch.Đuôi nhỏ nhưng lông đuôi dài, cong về phía sau làm tăng thêm vẻ oai phong của chú. Sáng sớm chú gà nha nhà em đã nhảy phố lên bờ tường, vươn cổ, đôi cánh xòe ra vỗ cánh phành pháchvà cất tiếng gáy Ò … ó …o .chú là chiếc đồng hồ báo thức để đánh thức mọi người bắt đầu một ngày mới. Với em từ khi có chú em luôn đúng giờ để đi học. Hằng ngày em thường ra vườn cho chú ăn chút, chút ngô, có khi chú ta tự đi mồi bới đất tìm giun . Chiều đến chú chạy khắp sân đuổi theo đàn gà con, thỉnh thoảng vỗ cánh vài cái như đang tập thể dục. Nhìn các hành động của chú em thấy đáng yêu làm sao.

Em rất yêu thích chú gà trống này và cố gắng chăm sóc cho chú để chú luôn khỏe khỏe mạnh và lớn nhanh