Nguyễn Phi Hùng
Giới thiệu về bản thân
Phần 1 (Đặt vấn đề): Khẳng định làm thơ là một nghề nghiệp nghiêm túc, đòi hỏi nhà thơ phải là người thợ lành nghề trong ngôn ngữ. Phần 2 (Triển khai & Tranh luận): Phản bác quan niệm thơ ca là ngẫu hứng, thần đồng. Khẳng định nhà thơ phải là người lao động chữ nghĩa miệt mài ("lực điền trên cánh đồng giấy"). Phần 3 (Kết luận): Khẳng định uy quyền tối cao của chữ. Nếu nhà thơ làm việc nghiêm túc và tìm được chữ đích thực, chữ sẽ công nhận và làm nên tên tuổi của anh ta (tức là "bầu" lên).
Phản bác 1: Thơ không phải sự bột phát, "trúng số" nhất thời. Lí lẽ:"Không ai trúng số độc đắc suốt đời"; Trích dẫn ý của Trang Tử.
Phản bác 2: Ghét quan niệm "thần đồng", thơ ca không phải "vốn trời cho". Lí lẽ:Kể tên các nhà thơ lớn (Lý Bạch, Gớt, Ta-go) – tiêu biểu cho sự lao động; Ưa thích hình ảnh nhà thơ "lực điền trên cánh đồng giấy."
Nhận xét: Lí lẽ chặt chẽ (phản bác -> khẳng định); Dẫn chứng sắc bén và đa dạng (kinh điển, triết học, hình tượng), tạo sức thuyết phục cao.
Nghề thơ là một quá trình lao động cực nhọc, bền bỉ, và chuyên cần ("lực điền") như người nông dân cày cấy, phải đánh đổi mồ hôi công sức để dùi mài và lựa chọn được những con chữ tinh túy ("hạt chữ").
Rất ghét/Không mê: Thần đồng, vốn trời cho, chín sớm tàn lụi sớm. (Tài năng bộc phát, thiếu lao động bền bỉ). Ưa đối tượng: Những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng chữ. (Người lao động chữ công phu, bền bỉ).
Câu 1:
Xuất hiện: Qua câu chuyện A Đăng phủi bụi trên tranh mèo và những câu khẳng định tâm hồn họa sĩ phải "hồn nhiên như trẻ nhỏ". Lý do: Trẻ em là biểu tượng hoàn hảo nhất cho sự đồng cảm vô tư, không vụ lợi – phẩm chất cốt lõi của nghệ thuật chân chính.
Câu 2:
Cái nhìn không vụ lợi (không màng giá trị thực tiễn).Duy trì trạng thái hồn nhiên (đồng cảm bao la).Khả năng phát hiện điều thú vị (ngay cả chỗ người thường bỏ qua).
Câu 1:
Cái nhìn riêng về sự vật được thể hiện giá trị thực tiễn và lợi ích của nó đem lại đối với những người có nghề nghiệp khác
Câu 2:
Cái nhìn của người họa sĩ (Nghệ sĩ): Đồng điệu: Nhìn vạn vật như vật sống có linh hồn (cùng khóc, cùng cười). Vô tư: Nhìn bằng tâm hồn hồn nhiên như trẻ nhỏ, không vụ lợi/thực dụng.
Câu 1:
Câu chuyện: Tác giả kể về việc con trai mình là A Đăng đã nhẹ nhàng phủi bụi trên bức vẽ con mèo đang ngủ vì sợ mèo bị bẩn lông.
Nhận ra: Tác giả nhận ra rằng hành động hồn nhiên của trẻ thơ chính là tinh thần nghệ sĩ chân chính — sự đồng cảm vô tư, không vụ lợi, coi đối tượng (dù là hư ảo) như sinh vật sống thực sự.
Câu 2:
Nghệ sĩ: Có lòng đồng cảm bao la (với mọi vật, kể cả phi sinh vật) và hồn nhiên, vô tư (không vụ lợi, cùng khóc cùng cười với đối tượng). Người thường: Đồng cảm hạn hẹp hơn, thường bị chi phối bởi lợi ích thực tiễn và logic đời thường.
Câu 3:
Hấp dẫn & Dẫn dắt: Thu hút người đọc, dẫn dắt vấn đề nghị luận (về sự đồng cảm) một cách tự nhiên, không khô khan. Minh họa: Cung cấp bằng chứng sống động, giúp người đọc dễ dàng thấm thía và ghi nhớ ý nghĩa cốt lõi của sự đồng cảm.