Vũ Minh Hoàng
Giới thiệu về bản thân
Trong cuộc đời, có những người ta chỉ gặp thoáng qua nhưng lại để lại ấn tượng rất sâu đậm. Với em, đó là một cậu bé mà em gặp đúng một lần trong chuyến đi thiện nguyện cùng lớp.
Cậu bé khoảng mười tuổi, dáng người gầy gò, nước da ngăm nắng. Mái tóc cắt ngắn, hơi rối, đôi mắt đen toát lên vẻ vừa rụt rè vừa thông minh. Khi em đưa cho cậu một phần quà, cậu không nói gì nhiều, chỉ khẽ cúi đầu và mỉm cười. Nụ cười ấy rất hiền, rất trong, khiến em cảm thấy ấm áp lạ thường.
Điều làm em nhớ mãi không chỉ là vẻ ngoài mà là ánh mắt của cậu - ánh mắt biết ơn, chân thành và đầy hy vọng. Dù chỉ gặp một lần, hình ảnh cậu bé đứng dưới nắng, ôm chặt món quà trong tay, vẫn in đậm trong tâm trí em.
Có lẽ, có những con người chỉ lướt qua đời ta một lần, nhưng lại để lại một kỷ niệm theo ta rất lâu.
Vũ Minh Hoàng
Có 195 quốc gia
Trên 200 đơn vị địa lý
Dưa hấu
Bài 1: Tả bạn thi cùng bàn em hôm thi
Bài làm :
Hôm ấy là buổi thi học kì môn Ngữ văn. Em được xếp ngồi cùng bàn với bạn Nam - một người bạn học giỏi và rất chăm chỉ của lớp em. Dù chỉ là một buổi thi bình thường nhưng hình ảnh Nam hôm đó đã để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc.
Nam có vóc dáng hơi gầy, dáng ngồi lúc nào cũng thẳng lưng ngay ngắn. Mái tóc đen được cắt gọn gàng, ôm sát khuôn mặt sáng sủa. Đôi mắt bạn to và trong, ánh lên vẻ thông minh và tập trung. Trước giờ làm bài, Nam lặng lẽ ngồi đọc lại ghi chú, thỉnh thoảng khẽ hít một hơi thật sâu như để trấn tĩnh bản thân.
Khi giám thị phát đề, Nam cẩn thận cầm tờ giấy, đọc từng câu một cách chậm rãi. Lông mày bạn khẽ nhíu lại, khuôn mặt trở nên nghiêm nghị. Sau vài phút suy nghĩ, Nam bắt đầu viết. Tay bạn đưa bút đều đặn, nét chữ ngay ngắn, rõ ràng. Có lúc, Nam dừng lại một chút, mắt nhìn lên trần nhà như đang tìm ý rồi lại cúi xuống viết tiếp một cách dứt khoát.
Điều khiến em khâm phục nhất ở Nam là thái độ làm bài rất nghiêm túc. Suốt giờ thi, bạn không quay sang nhìn ai, cũng không hề tỏ ra bối rối. Mỗi hành động của bạn đều toát lên sự tự tin và cẩn thận. Ngồi cạnh Nam, em cũng thấy mình phải cố gắng hơn để không phụ công học tập của bản thân.
Khi hết giờ, Nam quay sang em, mỉm cười nhẹ và nói: “Mình làm cũng ổn.” Nụ cười ấy thật hiền và ấm áp. Em tin rằng, với sự chăm chỉ và quyết tâm như vậy, Nam sẽ luôn đạt được kết quả tốt trong học tập.
Bài 2: Tả bác nông dân:
Bài làm :
Sáng sớm, khi mặt trời còn chưa ló dạng sau lũy tre làng, em đã thấy bác Tư - một bác nông dân trong xóm - ra đồng làm việc. Hình ảnh bác cần mẫn giữa cánh đồng lúa xanh mướt khiến em luôn cảm thấy vừa quen thuộc, vừa đáng kính.
Bác Tư có dáng người rắn rỏi, nước da ngăm đen vì nắng gió. Khuôn mặt bác rám nắng, in hằn những nếp nhăn của thời gian và sự vất vả. Mái tóc đã điểm vài sợi bạc, lúc nào cũng đội chiếc nón lá cũ nhưng sạch sẽ. Đôi mắt bác tuy không còn tinh anh như người trẻ nhưng luôn ánh lên vẻ hiền hậu và chăm chỉ. Đôi bàn tay bác to, thô ráp, nổi đầy gân guốc - đó là dấu ấn của bao năm cầm cuốc, cầm cày.
Mỗi khi làm việc, bác luôn tập trung và bền bỉ. Bác cúi người cấy lúa, từng động tác chậm rãi nhưng dứt khoát. Mồ hôi chảy ướt lưng áo nâu sồng, nhưng bác vẫn không ngừng tay. Thỉnh thoảng, bác đứng thẳng lưng, lau mồ hôi rồi lại tiếp tục công việc. Nhìn bác giữa ruộng đồng bao la, em thấy rõ sự gắn bó của bác với đất đai, cây lúa - như thể đó là một phần không thể thiếu trong cuộc đời bác.
Giờ nghỉ trưa, bác ngồi bên bờ ruộng, lấy trong túi ra nắm cơm với vài con cá khô. Bữa ăn giản dị nhưng bác ăn rất ngon lành. Bác bảo: “Làm ra hạt lúa cực lắm, nên ăn hạt cơm phải biết quý.” Câu nói ấy khiến em hiểu hơn giá trị của lao động và công sức người nông dân.
Bác Tư không chỉ là người lao động cần cù mà còn là người giàu tình cảm. Bác luôn sẵn sàng giúp đỡ bà con trong xóm, ai nhờ gì bác cũng vui vẻ. Với em, bác là hình ảnh tiêu biểu cho người nông dân Việt Nam: giản dị, chịu thương chịu khó và rất đáng trân trọng.
Vũ Minh Hoàng.
Chúc mừng các bạn nha !
Chúc mừng các bạn nha !
Mình không được rồi tiếc quá, mình sẽ cố gắng để như các bạn !
???
5 . 100 = 500
Đâu bạn ?
5 xu rách 🥀