Nguyễn Tuấn Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Tuấn Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1Thể thơ: Tự do.Dấu hiệu: Số chữ trong các dòng thơ không bằng nhau (có dòng 7 chữ, dòng 8 chữ, dòng 9 chữ...); cách gieo vần và ngắt nhịp linh hoạt, không tuân theo quy tắc cố định của các thể thơ truyền thống.

câu2“Thời gian đi bằng bước chân của gió”: Gợi sự chuyển động nhanh, vô hình nhưng mạnh mẽ.“Ước mơ ta lớn lên / Cha mẹ thêm gần với đất”: Sự đối lập giữa sự trưởng thành của con cái và sự già đi của cha mẹ.Lá vàng đã héo thành than”: Sự biến đổi triệt để của sự vật theo thời gian.

câu3Phép so sánh: "Mặt trời đang dừng trước cửa / Như tấm bê tông nặng nề"

Về nội dung: Cụ thể hóa sự hiện diện của thời gian. Thời gian không còn trừu tượng mà trở nên hữu hình, có khối lượng, gây cảm giác đè nén, áp lực. Nó cho thấy sự ngưng đọng đầy trăn trở của tác giả trước ngưỡng cửa của sự thay đổi. Về nghệ thuật: Tăng sức gợi hình, gợi cảm; tạo ấn tượng mạnh về sự bế tắc hoặc sức nặng của suy ngẫm trong một khoảnh khắc nhất định.

câu4Tác giả nhận ra thời gian trôi qua rất nhanh qua những biến đổi của đời người (con lớn lên, cha mẹ già đi) và thiên nhiên (lá xanh thành lá vàng, héo thành than).

Đồng thời, đó còn là cảm hứng về sự thức tỉnh: con người cần nhìn nhận lại giá trị của cuộc sống hiện tại trước khi mọi thứ trôi tuột mất ("ngoảnh lại bây giờ mới thấy").

câu5Qua bài thơ, em rút ra thông điệp ý nghĩa về giá trị của thời gian và sự trân trọng cuộc sống. Thời gian vốn vô hình nhưng lại có sức mạnh biến chuyển vạn vật, đưa con người từ tuổi trẻ đến sự già nua một cách lặng lẽ. Vì vậy, chúng ta không nên sống hoài phí hay chìm đắm trong những hoài nghi vô ích. Thay vào đó, mỗi người cần biết yêu thương cha mẹ, nỗ lực thực hiện ước mơ và trân quý từng khoảnh khắc hiện tại. Đừng để đến khi "ngoảnh lại", mọi thứ đã tan biến như tro bụi mới cảm thấy hối tiếc.

câu 1Thể thơ: Tự do.Dấu hiệu: Số chữ trong các dòng thơ không bằng nhau (có dòng 7 chữ, dòng 8 chữ, dòng 9 chữ...); cách gieo vần và ngắt nhịp linh hoạt, không tuân theo quy tắc cố định của các thể thơ truyền thống.

câu2“Thời gian đi bằng bước chân của gió”: Gợi sự chuyển động nhanh, vô hình nhưng mạnh mẽ.“Ước mơ ta lớn lên / Cha mẹ thêm gần với đất”: Sự đối lập giữa sự trưởng thành của con cái và sự già đi của cha mẹ.Lá vàng đã héo thành than”: Sự biến đổi triệt để của sự vật theo thời gian.

câu3Phép so sánh: "Mặt trời đang dừng trước cửa / Như tấm bê tông nặng nề"

Về nội dung: Cụ thể hóa sự hiện diện của thời gian. Thời gian không còn trừu tượng mà trở nên hữu hình, có khối lượng, gây cảm giác đè nén, áp lực. Nó cho thấy sự ngưng đọng đầy trăn trở của tác giả trước ngưỡng cửa của sự thay đổi. Về nghệ thuật: Tăng sức gợi hình, gợi cảm; tạo ấn tượng mạnh về sự bế tắc hoặc sức nặng của suy ngẫm trong một khoảnh khắc nhất định.

câu4Tác giả nhận ra thời gian trôi qua rất nhanh qua những biến đổi của đời người (con lớn lên, cha mẹ già đi) và thiên nhiên (lá xanh thành lá vàng, héo thành than).

Đồng thời, đó còn là cảm hứng về sự thức tỉnh: con người cần nhìn nhận lại giá trị của cuộc sống hiện tại trước khi mọi thứ trôi tuột mất ("ngoảnh lại bây giờ mới thấy").

câu5Qua bài thơ, em rút ra thông điệp ý nghĩa về giá trị của thời gian và sự trân trọng cuộc sống. Thời gian vốn vô hình nhưng lại có sức mạnh biến chuyển vạn vật, đưa con người từ tuổi trẻ đến sự già nua một cách lặng lẽ. Vì vậy, chúng ta không nên sống hoài phí hay chìm đắm trong những hoài nghi vô ích. Thay vào đó, mỗi người cần biết yêu thương cha mẹ, nỗ lực thực hiện ước mơ và trân quý từng khoảnh khắc hiện tại. Đừng để đến khi "ngoảnh lại", mọi thứ đã tan biến như tro bụi mới cảm thấy hối tiếc.