Lý Hương Giang
Giới thiệu về bản thân
-Những đoạn, những câu nói về trẻ em và tuổi thơ:
+”Một đứa bé vào phòng tôi,giúp tôi sắp xếp đồ đạc”.
+”Thấy cái đồng hopf quả quýt úp mặt xuống bàn,nó lật lại hộ”.
+”Thấy chén trà đặt phía sau quai ấm trà,nó chuyển đến trước vòi ấm”.
+”Thấy đôi giày dưới gầm giường một xuôi một ngược,nó đảo lại giúp”.
+”Thấy dây đeo trên tường buông thống thò ra ngoài,nó trèo lên bắc ghế giấu vào trong hộ”.
+”Cháu chăm quá,toàn dọn dẹp hộ chú thôi”.
+”Không đâu,chẳng qua cháu thấy chúng như thế,cháu cứ bứt rứt không yên!”.
+”Đồng hồ quả quýt úp mặt xuống bàn,nó bực bội lắm đấy!”.
-Tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ vì muốn đề cao,ngợi ca sự đồng cảm của trẻ em.Trẻ em không chỉ đồng cảm với vạn vật xung quanh.Tác giả muốn thông qua đó để truyền tải suy nghĩ của mình đến người đọc.
2.
a,Điểm tương đồng giữa trẻ em và người nghệ sĩ:
-Điểm tương đồng giữa trẻ em và người nghệ sĩ là giàu lòng đồng cảm.Cả 2 đều có khả năng cảm nhận vẻ đẹp ẩn sâu bên trong vạn vật,khám phá vạn vật ở cái chân thiện mĩ.
b,Cơ sở hình thành sự khâm phục,trâm trọng trẻ em của tác giả:
-Sự khâm phục,trân trọng trẻ em của tác giả được hình thành trên cơ sở tác giả phát hiện ra”bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật”.Tác giả nhận thấy trẻ em có sự đồng cảm tự nhiên với mọi thứ xung quanh và chính sự đồng cảm đó là một lối sống đẹp,cần được giữ gìn và phát huy.
1.Mọi vật trên đời đều có nhiều mặt,mỗi người chúng ta chỉ thấy 1 mặt mà thôi.Ví như cùng 1 gốc cây,nhưng nhà khoa học,bác làm vườn,chú thợ mộc,anh hoạ sĩ lại có cái nhìn khác nhau.Nhà khoa học thấy được trạng thái của nó,bác làm vườn thấy được sức sống của nó,chú thợ mộc thấy được chất liệu của nó,anh hoạ sĩ thấy dáng vẻ của nó.
2.Nhưng cái nhìn của anh hoạ sĩ lại khác hẳn 3 người kia.Ba người kia đều có mục đích,đều nghĩ đến quan hệ nhân quả của cái cây,còn anh hoạ sĩ lại chỉ thưởng thức dáng vẻ của cây hiện tại,không còn mục đích gì khác.Thế nên anh hoạ sĩ thường nhìn thấy khía cạnh hình thức,chứ không phải khía cạnh thực tiễn.
1.Câu chuyện giúp tác giả nhận ra rằng:đó là tâm cảnh trước cái đẹp,là thủ pháp thường dùng trong miêu tả,là vấn đề cấu trúc thường gặp trong hội hoạ.
2.Người nghệ sĩ có sự đồng cảm khác với người thường ở chỗ:Người bình thường chỉ có thể đồng cảm với đồng loại hoặc cùng lắm là với động vật mà thôi,còn nghệ sĩ lại có lòng đồng cảm bao la quảng đại như tấm lòng trời đất,trải khắp vạn vật có tình cũng như không có tình.
3.Việc đặt vấn đề bằng cách kể 1 câu chuyện trong văn bản nghị luận có tác dụng:thu hút người đọc,gợi mở suy nghĩ về ý nghĩa của câu chuyện,tạo hứng thú cho bài viết và tăng tính hấp dẫn,sinh động chi văn bản.