Đỗ Bảo Ngân
Giới thiệu về bản thân
bài văn truyền thuyết về cây bú sữa :
Ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ có hai mẹ con sống với nhau rất nghèo nhưng tình cảm lại vô cùng sâu nặng. Người mẹ tần tảo sớm hôm nuôi con khôn lớn. Nhưng rồi một hôm, bà lâm bệnh nặng, dù được con hết lòng chăm sóc, bà vẫn không qua khỏi. Người con trai thương mẹ vô cùng, ngày nào cũng ra mộ khóc. Một hôm, vì quá đau buồn và đói khát, cậu ngất đi bên nấm mồ.
Sáng hôm sau, dân làng thấy ở chỗ cậu nằm mọc lên một cây lạ. Cây có nhựa trắng như sữa, mùi thơm ngọt ngào. Khi một người trong làng vô tình bẻ cành, nhựa cây chảy ra như những giọt sữa mẹ. Dân làng đều tin rằng, đó chính là người mẹ hóa thân thành cây, để tiếp tục che chở và nuôi dưỡng đứa con thơ dại. Từ đó, họ gọi cây ấy là cây bù sữa – hay còn gọi là cây sữa, để tưởng nhớ tình yêu thương vô bờ bến của người mẹ.
Câu chuyện “Sự tích cây bù sữa” đã giải thích nguồn gốc của loài cây quen thuộc và gửi gắm một thông điệp cảm động: tình mẹ thiêng liêng, vĩnh cửu và luôn hiện hữu quanh ta. Dù mẹ có rời xa, tình yêu thương ấy vẫn ở mãi như dòng sữa ngọt ngào nuôi con khôn lớn.
Câu 1. (0.5 điểm)
Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ ba, vì người kể chuyện gọi nhân vật là Aưm, cậu bé, người mẹ chứ không xưng “tôi” hay “ta”.
Câu 2. (0.5 điểm)
Aưm có hoàn cảnh rất nghèo khó, sống cùng người mẹ ốm yếu trong thời kỳ hạn hán, thiếu thốn lương thực, phải vào rừng kiếm ăn từng ngày để nuôi mẹ.
Câu 3. (1.0 điểm)
- Từ láy: thiêm thiếp
- Đặt câu: Mẹ Aưm nằm thiêm thiếp trên giường vì đói và mệt.
Câu 4. (1.0 điểm)
Chi tiết đó cho thấy Aưm là một cậu bé chăm chỉ, hiếu thảo và biết thương mẹ, dù còn nhỏ nhưng đã biết lo toan, làm việc để giúp đỡ mẹ trong lúc khó khăn.
Câu 5. (1.0 điểm)
Từ câu chuyện, em rút ra bài học: phải biết yêu thương, hiếu thảo với cha mẹ, chăm chỉ, chịu khó trong cuộc sống và luôn biết chia sẻ, giúp đỡ người khác khi họ gặp khó khăn.
Bài làm:
Trong kho tàng truyện dân gian Việt Nam, có rất nhiều truyền thuyết gắn liền với cội nguồn dân tộc. Một trong những câu chuyện mà em nhớ mãi là truyền thuyết “Con Rồng Cháu Tiên”. Câu chuyện kể rằng ngày xưa, Lạc Long Quân – con trai của Long Nữ và Kinh Dương Vương – có sức mạnh phi thường và thường giúp đỡ dân lành trừ yêu quái. Trong một lần lên cạn, Lạc Long Quân gặp Âu Cơ, một tiên nữ xinh đẹp hiền hậu, và hai người đem lòng yêu nhau, rồi nên vợ nên chồng. Sau đó, Âu Cơ sinh ra một bọc trăm trứng, nở ra một trăm người con.
Một thời gian sau, Lạc Long Quân nói với Âu Cơ rằng mình thuộc nòi rồng, quen sống dưới nước, còn nàng là tiên, quen sống trên núi, nên không thể ở mãi cùng nhau. Hai người chia con: năm mươi người theo mẹ lên núi, năm mươi người theo cha xuống biển. Người con trưởng được tôn làm Vua Hùng, lập ra nước Văn Lang – nhà nước đầu tiên của dân tộc ta.
Truyền thuyết “Con Rồng Cháu Tiên” không chỉ giải thích nguồn gốc dân tộc Việt Nam mà còn thể hiện lòng tự hào và đoàn kết của con người đất Việt. Dù sống ở miền núi hay miền biển, tất cả chúng ta đều có chung một cội nguồn. Mỗi khi nhớ đến câu chuyện ấy, em thấy lòng mình trào dâng niềm biết ơn tổ tiên – những người đã khai sinh, gây dựng nên non sông gấm vóc hôm nay.
câu 1 : Văn bản trên được viết theo thể thơ 6 từ
câu 2 : tiếng hiệp vần với nhau trong dòng thơ là : nhớ thầy , thầy ở đâu rồi
câu 3 : có tác dụng làm bài thơ sáng tạo và sinh động hơn
câu 4 : hình ảnh quê hương hiện lên như 1 nơi yên bình có nắng chiếu và nhiều cây xanh biếc với những người đang mải chèo nghiêng mặt sông xa
câu 5 : em thích hình ảnh thầy đọc tả về quê hương vì những câu thơ trong đó rất sáng tạo và nổi bật những đặc điểm về quê