Giáp Thị Kim Liên
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ ba.
Câu 2:
Không ai biết cây hoàng lan được ai trồng cả.
Câu 3:
Biện pháp tu từ được sử dụng là nhân hoá qua cụm từ “khoác trên mình”.
Tác dụng:
- Làm cho cây hoàng lan trở nên sinh động như con người, thể hiện sức sống tươi mới của cây và niềm vui của người chăm sóc.
- Biện pháp tu từ nhân hoá làm cho câu sinh động, gợi cảm và giàu hình ảnh.
- Qua việc sử dụng biện pháp tu từ, ta thấy tác giả là người khéo léo và có tài năng trong việc sử dụng ngôn từ.
Câu 4:
Hai chi tiết “run run đặt những cành hoa hoàng lan lên trong tay bà” và “ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên bàn thờ” cho thấy em cảm động và xúc động khi nhận ra tình yêu thương của bà dành cho mình. Em cảm thấy biết ơn và sẽ luôn dành tình yêu thương đầy ấm áp cho bà.
Câu 5:
Qua câu chuyện, tác giả đã đem cho người đọc bài học ý nghĩa. Đó là: gia đình là nơi tràn đầy yêu thương và là điểm tựa vững chắc cho mỗi người trong cuộc sống. Mỗi người nên luôn dành tình yêu thương vô bờ bến cho gia đình. Dù có đi xa nhưng ta vẫn luôn cảm nhận được sự quan tâm, nhắc nhở và tình cảm của gia đình dành cho mình. Đây là bài học ý nghĩa dành cho mỗi chúng ta.
bài làm:
Trải nghiệm với một ngôi trường tiểu học rất quen thuộc với mọi người đúng không?. Tôi cũng vậy rất trân trọng từng giây phút khi còn ở Tiểu học vì biết rằng ngày ấy cũng sẽ rời đi. Tôi vẫn nhớ lần bị điểm kém ở trường, dù đã trôi qua từ lâu nhưng nó như đã khắc sâu trong trái tim tôi.
Hôm ấy trời rất đẹp, trống vào lớp đã vang lên, tôi trong giờ nói chuyện cười đùa rất to, lúc ây tôi chả quan tâm cái gì mà chỉ biết trêu đùa nói chuyện với mấy đứa trong lớp. Nhưng tôi không hề hay biết tí nữa sẽ là một tin rất sốc đối với tôi. Cả lớp im phăng phắc ngồi ngay ngắn không giống ngày thường tí nào cả!.
Cô bước vào lớp thông báo:
- Cô khen những bạn làm bài tốt nhưng cũng có những bạn chủ quan nên điểm hơi kém...
Cô đọc từng tên các bạn, rất nhiều con 9 và 10 hiện ra khiến tôi lo lắng, xót ruột lắm. Và rồi.... tên tôi vang lên ,cô từ từ bước xuống đặt bài kiểm tra tôi xuống cô thở dài không nói gì. Tôi hít thất sâu mở bài ra con 5 điểm đỏ chói như đang chế giễu sự lười biếng, hèn nhát của tôi. Mặt tôi sầm xuống tay nắm chặt, mắt hơi rưng rùng. Tự nhiện con bạn tôi bên cạnh hỏi:
-Mày được bao nhiêu điểm?
Tôi ấp úng chưa kịp trả lời thì nó đã nói : Tao được 10 đấy!, nó nói với giọng tự hào vui tươi. Mặt tôi càng ngày càng đỏ môi mím chặt chỉ biết ngậm ngùi trách bản thân. Tôi hôm ấy đi về đạp rất chậm con đường không còn rộn ràng vui vẻ nữa mà trở nên vắng tanh trống rỗng như lòng tôi vậy. Những tiếng cười đùa của mấy học sinh không còn khiến tôi để ý nữa mà là sự tiếc nuối của tôi. Chân tôi run bần bật sợ mẹ mắng khuôn mặt nhìn trông rất chán nản. Khi về nhà, mẹ đã chào đón tôi với giọng rất ấm áp:
- Con hôm nay đi học có gì vui không con yêu?
Tôi buồn rầu nói:
- Con...con được 5 điểm kiểm tra ạ!
Mẹ im lặng không nói gì. Một lúc sau mẹ bảo tôi: Không sao đâu do con chx đọc kĩ đề thôi. Dù chỉ là một câu nói nhưng tôi đã như thở phào nhẹ nhõm.
Tối hôm ấy, tôi mở sách ra học, những dòng chữ như tiếp thêm động lực cho tôi. Trên trời mặt trăng nhô lên như nụ cười đầy nắng sớm của mẹ ấm áp lắm. Tôi viết một cách quyết tâm nỗ lực hết mình không muốn để mẹ buồn thêm lần nào nữa. Mẹ thấy tôi chăm chỉ nên xoa đầu tôi và động viên tôi. Nhờ đó kiến thức tôi càng ngày càng nhiều.
Trải qua bao nhiêu nỗ lực cuối cùng hiện lên khuôn mặt tôi là con số 9,75 điểm. Nụ cười tôi vui tươi vì đã cố gắng , chăm chỉ với hết tâm huyết của mình. Và từ đó tôi nhận ra sự chăm chỉ siêng năng không chỉ sinh ra đã có mà cần trải qua những chặng đường dài và gian nan nhưng không bao giờ nghĩa đến từ bỏ cuộc!
Qua trải nghiệm ấy, tôi thấy mình hiểu ra rất nhiều thứ hiểu được sự chăm chỉ là gì? , nỗ lực ra sao?. Ngoài ra, sau chuyến đầy ý nghĩa ấy tôi muốn khuyên mọi người rằng công sức của cha mẹ dàn cho bạn chỉ vì bạn có tương lai tươi sáng rực rỡ mà bạn lại dùng số tiền ấy học những kiến thức mà mình không hiểu. Vậy nên bạn hay cố lên nhé! Không có gì là không thể!