Vũ Minh Nhật
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Bài thơ “Than đạo học” của Tú Xương thể hiện sự buồn chán và thất vọng của tác giả trước tình trạng đạo học sa sút trong xã hội lúc bấy giờ. Ngay câu đầu, tác giả đã nói “Đạo học ngày nay đã chán rồi”, qua đó cho thấy sự xuống cấp của việc học. Những hình ảnh như “mười người đi học, chín người thôi”, cô hàng bán sách lim dim ngủ hay thầy khóa nhấp nhổm ngồi đã làm cho cảnh học hành hiện lên rất vắng vẻ và thiếu nghiêm túc. Không chỉ vậy, người đi học cũng mất đi khí phách, “sĩ khí rụt rè”, còn trường thi thì đầy sự liều lĩnh, bon chen. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng giọng điệu châm biếm, hài hước nhưng cũng có phần chua chát, kết hợp với những hình ảnh gần gũi và cách nói dân gian nên khá dễ hiểu. Qua tiếng cười trào phúng, Tú Xương thực chất muốn bày tỏ sự xót xa trước sự suy thoái của đạo học và xã hội đương thời.
Câu 2.
Ok bro, tôi rút xuống tầm 580–600 chữ, vẫn giữ kiểu viết tự nhiên, không quá “văn mẫu” nhé.
Câu 2 – Bài văn nghị luận
Trong cuộc sống hiện nay, việc học rất quan trọng đối với mỗi học sinh. Tuy nhiên, học tốt không chỉ phụ thuộc vào khả năng mà còn phụ thuộc rất nhiều vào ý thức học tập của mỗi người. Nếu có ý thức tốt, học sinh sẽ chủ động hơn và có thể tiến bộ từng ngày.
Ý thức học tập có thể hiểu là thái độ của mỗi người đối với việc học. Người có ý thức sẽ biết tự giác học bài, làm bài, chú ý nghe giảng và hoàn thành những việc mình cần làm mà không phải lúc nào cũng cần bố mẹ hay thầy cô nhắc nhở. Quan trọng hơn, họ hiểu rằng mình học vì tương lai của bản thân chứ không chỉ để đối phó với những bài kiểm tra.
Thực tế hiện nay có rất nhiều học sinh có ý thức học tập tốt. Có bạn tự lập kế hoạch học tập, chỗ nào không hiểu thì chủ động hỏi thầy cô hoặc tìm hiểu thêm. Nhiều bạn dù học không quá giỏi nhưng vẫn cố gắng từng ngày nên kết quả dần được cải thiện. Theo em, đây là điều đáng quý, bởi không phải ai cũng có khả năng học giống nhau, nhưng ai cũng có thể cố gắng.
Tuy nhiên, vẫn còn một số học sinh chưa có ý thức học tập. Có bạn chỉ học khi gần đến ngày kiểm tra, bình thường thì bỏ bê bài vở. Có bạn dành quá nhiều thời gian cho điện thoại, game và mạng xã hội rồi không còn thời gian để học. Một số người còn học đối phó, quay cóp hoặc chép bài của người khác chỉ để có điểm. Những cách này có thể giúp đạt điểm trong một lúc nhưng về lâu dài sẽ khiến bản thân bị mất kiến thức và ngày càng phụ thuộc vào người khác.
Nguyên nhân của tình trạng này có thể do học sinh chưa xác định được mục tiêu, chưa biết sắp xếp thời gian hoặc bị những hoạt động giải trí hấp dẫn hơn việc học. Vì vậy, mỗi học sinh cần tự đặt ra mục tiêu phù hợp và xây dựng cách học cho riêng mình. Có thể bắt đầu từ những việc đơn giản như học bài đầy đủ, tập trung trong giờ học, dành thời gian ôn bài mỗi ngày và hạn chế sử dụng điện thoại khi đang học. Bên cạnh đó, gia đình và thầy cô cũng nên động viên, hướng dẫn để học sinh có thêm động lực thay vì chỉ tạo áp lực về điểm số.
Tóm lại, ý thức học tập có ảnh hưởng rất lớn đến kết quả học tập và tương lai của mỗi học sinh. Vì vậy, mỗi người cần tự giác hơn, biết quản lý thời gian và cố gắng từng ngày. Chỉ cần tiến bộ hơn chính mình của ngày hôm qua, đó cũng đã là một kết quả đáng quý.
Câu 1.
Thể thơ: Thất ngôn bát cú Đường luật.
Câu 2.
Để tài: Đạo học/ sự suy tàn của Nho học.
Câu 3.
Tác giả cho rằng "Đạo học ngày nay chán lắm rồi" vì đạo học không còn được coi trọng như trước. Việc học hành sa sút, nhiều người chán chường, lựa chọn bỏ học, sĩ khí giảm sút và mục tiêu của việc học không còn vì đạo lí hay trí tuệ mà đã trở nên thực dụng, chạy theo danh lợi.
Câu 4.
- Những từ láy được sử dụng trong văn bản: lim dim, nhấp nhồm, rụt rè, liều lĩnh.
- Nhận xét: Những từ láy kể trên có tác dụng gợi tả một cách chân thực sự uể oải khi chẳng có người mua sách, sự sốt ruột khi không có người theo học, sự dè dặt, e ngại và sự bất chấp của những sĩ tử thời bấy giờ. Tất cả những chi tiết ấy đã góp phần tạo nên bối cảnh thực tiễn Nho học suy tàn.
Câu 5.
Nội dung: Bài thơ “Than đạo học” của Tú Xương thể hiện nỗi buồn, chán chường trước sự sa sút của nền đạo học đương thời. Người đi học ngày càng ít, cảnh dạy và học trở nên lười biếng, nhếch nhác; sĩ tử thì rụt rè, thiếu khí phách, văn trường lại liều lĩnh, bon chen. Qua giọng thơ trào phúng, châm biếm, Tú Xương phê phán thực trạng giáo dục và xã hội lúc bấy giờ, đồng thời thể hiện nỗi lo lắng, đau xót trước sự suy đồi của đạo học.