Nguyễn Thanh Hà
Giới thiệu về bản thân
Trong sân trường em có một cây phượng vĩ đã nhiều năm tuổi.Gốc cây phượng to,rễ nổi ngoằn ngoèo như những con rắn khổng lồ.Thân cây xù xì,cành vươn rộng khắp sân,xòe ra như chiếc ô xanh khổng lồ che nắng. Mùa xuân,phượng nảy chồi non xanh biếc,lá nhỏ li ti như lá me mọc song song hai bên cuống.Cành phượng không quá to nhưng rất dẻo và chắc .Mỗi cành uốn cong,mềm mại,khiến tán phượng trở nên rộng và dày mang đến bóng mát cho sân trường.Trên cành cây những chú chim nhảy nhót hót líu lo nghe rất vui tai cảm giác bình yên lắm.Mùa hè,hoa phượng nở đỏ rực như những ngọn lửa nhỏ thắp sáng không gian.Cũng là thời điểm báo động chúng em rằng mùa thi sắp đếnvà gợi trong em bao cảm xúc bâng khuâng,lo lắng.tiếng ve kêu râm ran từ trong tán lá như bản nhạc giao hưởng cả ngày lẫn đêm.Mỗi chùm hoa như một bó đuốc,cánh hoa mỏng manh,năm cánh xếp thành hình ngôi sao.Hoa rụng xuống sân thành từng lớp đỏ thắm.Chúng em thường nhặt cánh hoa,ép vào trang vở để lưu giữ kỉ niệm học trò.Dưới tán phượng,học sinh thường tụ tập chuyện trò,vui đùa.Có khi,phượng còn là "khán giả"chứng kiến những trận đánh câu lông gây cấn,những giờ tập văn nghệ rộn ràng. Cây phượng không chỉ làm đẹp cho sân trường mà còn lưu nhiều kỉ niệm tuổi thơ. Mỗi khi nhìn phượng,em thấy yêu trường,yêu tuổi học trò của mình hơn
7.
a)Hiền như bụt .b)Đen như than.c)Trắng như tuyết.d) Xấu như ma.
8. Háo hức
9.Những ngày lằm chờ cho lông cánh,lông đuôi mọc đủ,hai chú chim khuyên háo hức được bay để ngắm vòm trời xanh ngắt,ngắm thảm cỏ mịn màng,nhìn ra nơi mịt mù xa xa kia biết bao nhiêu là thứ lạ lùng.
10) không được đi một mình khi bố mẹ đi vắng