Nguyễn Phương Nhi
Giới thiệu về bản thân
câu 1 : Trong truyện “Con Kiến và con Bồ Câu”, con Kiến hiện lên tuy nhỏ bé nhưng lại mang một vẻ đẹp tâm hồn sâu sắc và đáng trân trọng. Giữa dòng nước cuốn xiết, Kiến hiện ra thật yếu ớt, mong manh, tưởng chừng như số phận đã an bài. Chính khoảnh khắc ấy càng làm nổi bật ân tình mà Bồ Câu đã trao cho nó – một sự cứu giúp giản dị nhưng vô cùng lớn lao. Từ đó, trong Kiến không chỉ có sự biết ơn, mà còn là sự khắc ghi sâu sắc, như một lời hứa thầm lặng. Khi cơ hội đến, Kiến không do dự, dẫu nhỏ bé vẫn dũng cảm đối đầu với nguy hiểm để cứu Bồ Câu. Hành động ấy không chỉ là trả ơn, mà còn là biểu hiện của một tấm lòng nghĩa tình, cao đẹp. Qua hình tượng con Kiến, câu chuyện gợi lên một bài học giàu cảm xúc: lòng biết ơn chân thành luôn có sức mạnh vượt qua mọi giới hạn, khiến những điều nhỏ bé trở nên lớn lao và ý nghĩa.
Câu 2 : Có ý kiến cho rằng các lễ hội truyền thống ngày nay đã lỗi thời và nên bị loại bỏ. Theo em, đó là một cách nhìn vội vàng và chưa thấu đáo, bởi lễ hội không chỉ là những hoạt động vui chơi mà còn là phần hồn của văn hóa dân tộc.
Trước hết, lễ hội truyền thống là nơi lưu giữ ký ức lịch sử và bản sắc văn hóa qua bao thế hệ. Mỗi lễ hội đều gắn với một câu chuyện, một niềm tin hay một giá trị đạo lý sâu sắc. Khi tham gia lễ hội, con người không chỉ hòa mình vào không khí rộn ràng mà còn được nhắc nhớ về cội nguồn, về những điều tốt đẹp mà ông cha đã gây dựng. Nếu loại bỏ lễ hội, chẳng khác nào ta tự cắt đi một phần ký ức văn hóa của chính mình.
Không chỉ vậy, lễ hội còn mang đến sự gắn kết cộng đồng rất tự nhiên và ấm áp. Trong cuộc sống hiện đại đầy áp lực, những dịp lễ hội là khoảng thời gian hiếm hoi để mọi người quây quần, sẻ chia và cảm nhận rõ hơn sự gần gũi giữa người với người. Chính những khoảnh khắc ấy làm cho cuộc sống trở nên ý nghĩa và giàu cảm xúc hơn.
Bên cạnh đó, lễ hội truyền thống còn góp phần phát triển du lịch và kinh tế địa phương. Nhiều du khách tìm đến Việt Nam không chỉ để ngắm cảnh mà còn để trải nghiệm những lễ hội đặc sắc. Điều này vừa giúp quảng bá văn hóa, vừa tạo thêm cơ hội phát triển cho người dân.
Đúng là hiện nay vẫn có một số lễ hội bị biến tướng, mang màu sắc mê tín hoặc tổ chức chưa hợp lý. Nhưng thay vì xóa bỏ, chúng ta nên điều chỉnh và gìn giữ theo cách văn minh hơn. Bởi giá trị cốt lõi của lễ hội vẫn luôn đáng trân trọng.
Vì vậy, lễ hội truyền thống không hề lỗi thời. Ngược lại, đó là sợi dây kết nối quá khứ với hiện tại, giúp con người hiểu mình là ai và thuộc về đâu. Giữ gìn lễ hội cũng chính là giữ gìn bản sắc và tâm hồn của dân tộc.
câu 1 : Phương tiện phi ngôn ngữ được sử dụng trong văn bản là hình ảnh minh họa về các đội thi đua thuyền độc mộc.
Câu 2 :Lễ hội được tổ chức nhằm giữ gìn bảo tồn và phát triển nét đẹp văn hóa bản địa của người dân Tây Nguyên, đồng thời tưởng nhớ anh hùng A Sanh – người đã có đóng góp quan trọng trong kháng chiến chống Mỹ.
Câu 3 :Chi tiết: “Những chiếc thuyền độc mộc đã trở thành phương tiện vận chuyển lương thực, đưa hàng ngàn bộ đội ta cùng vũ khí đạn dược qua sông đánh giặc.”
Cảm nhận: Chi tiết này cho thấy thuyền độc mộc không chỉ là phương tiện sinh hoạt bình thường mà còn gắn bó mật thiết với lịch sử dân tộc. Nó góp phần quan trọng vào cuộc kháng chiến, qua đó thể hiện tinh thần kiên cường, sáng tạo và lòng yêu nước của người dân.
Câu 4 : Biện pháp tu từ được sử dụng là phép liệt kê (“chở bộ đội, vật tư,...”). Biện pháp này giúp nhấn mạnh vai trò của thuyền độc mộc trong kháng chiến, làm cho nội dung trở nên cụ thể, sinh động hơn, đồng thời thể hiện sự trân trọng đối với những đóng góp của con người và phương tiện này.
Câu 5 :Qua văn bản, có thể rút ra bài học rằng mỗi người cần có ý thức giữ gìn và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc. Việc bảo tồn không chỉ là trách nhiệm của cộng đồng mà còn của thế hệ trẻ, thông qua việc tìm hiểu, trân trọng và lan tỏa những nét đẹp văn hóa đó trong cuộc sống hiện đại.